Thứ Sáu, 23 tháng 12, 2016

6-- TAM BIỆT


Biết làm sao được người ơi. 
Ừ thì thôi, cũng đành thôi.
Thế là...
Thế là xa... Thế là xa...
Đừơng xưa rớt ánh trăng ngà mong manh
Dậu dâm bụt vẫn đương xanh
Cầu ao nước vẫn hanh hanh nắng chiều.
Đê cao réo rắt sáo diều
Một đi .
Thôi cũng đành liều mà đi!

Liệu rằng còn có ngày về?
Chia tay mình nhé...chiều quê muộn rồi!

Không có nhận xét nào :