Thứ Ba, 3 tháng 1, 2017

67 -- CHIẾC ÁO BẠC MÀU

Kết quả hình ảnh cho áo bộ độicũ
 Viết nhân ngày Thương   binh - Liệt sĩ
Chị vẫn giữ trong rương chiếc áo bạc màu
tháng rồi năm cứ trôi lặng lẽ...
một món tóc xanh,
một nhành hoa be bé
khô quắt, héo mòn giữa nếp áo chẳng còn xanh!

Chị vẫn giữ bên mình 
một bài thơ chép trên giấy mỏng
Lời người đi nóng bỏng
"Em ơi! Đợi anh về..." #
mặc thời gian lầm lũi qua đi.

Thơ ngây học trò / 
mười bảy tuổi 
Tình yêu trong veo, sôi nổi 
Coi thường khói lửa đạn bom.
Đôi má hồng, đôi mắt đen
nhòe nước mắt 
tiễn người yêu ra trận.

Bốn mươi năm! 
Người đi. 
Không về.
Vâng.
Người ấy không về!
Con phố ồn ào giờ lặng ngắt.
Đến rồi đi
- những người lạ mặt
không có trong ký ức
không vương mùi hoa sữa mùa thu.

Mùa thu đến rồi đi
Mùa xuân cũng đến rồi đi
Mùa hạ, mùa đông cũng thế.
Chị âm thầm
dõi về hướng cũ
nơi tiếng tàu điện khuya rung nỗi nhớ 
bốn mươi năm!

Bốn mươi năm... 
Hà nội:
Nhà cao hơn mây
Phố xá đặc khói đen, xe đỏ.
Chị đếm sao trời ngoài cửa sổ
xung quanh khoảng trống bơ vơ..!

Chiếc áo bạc màu, vết đạn xạm mờ 
khô nước mắt những đêm dài thương nhớ 
bạc trắng mái tóc dài óng ả
nhăn nheo đôi má
mắt rạn chân chim.
Mặt trời lặn 
trăng lên...
Đắp đổi.
Im lìm.

Bốn mmươi năm 
mấy chục ngàn ngày 
mấy chục ngàn đêm...
mãi mãi.
Thiết tha tiêng gọi:
"ĐỢI ANH VỀ ! EM ƠI"!

Không có nhận xét nào :