Thứ Ba, 10 tháng 1, 2017

80----AN LẠC TỪNG BƯỚC CHÂN


Giữa cõi ta - bà rối rắm
Ta như sợi bông tơ
 bốn phương vô định gió
sợi bông  bay phất phơ...

Cơn mưa đầu đông năm nay không giọt mưa
mà  mù mù ảo ảo
Ướt lạnh nửa áo:
nơi đằng sau là trái tim.

Đường phố lem nhem
từng mảng...
người và xe loạng choạng
lần mò manh áo miếng cơm.

Cõi ta - bà âm thầm
Xanh tươi? Héo úa?
Nắng không sắc
Mưa không màu .
Chẳng còn ai chuộng màu nâu / của đất.
Chẳng còn ai ưa màu xanh ngọc / của trời.
Con người mê ánh lửa ma trơi  
nhập nhòa láp lóe
xa dần vầng thái dương rực rỡ.
Người ta đem tình người ra chợ
Bày mẹt bán rao.
... ...
Lão Đam xưa cưỡi trâu khỏi thành đi đâu?
Để lại cho đời Năm ngàn từ bất hủ
Để bây giờ  thúyết lượng tử
mày mò
tìm Người
tìm Đạo 
Vô vi

An lạc từng bước chân...
bỏ lại tham - sân - si
chật vật.
An lạc từng bước chân.
Về lại chính mình 
khó nhọc!

Không có nhận xét nào :