Thứ Ba, 27 tháng 9, 2011

Không nói với mình

đau đàu và đau người ê ẩm . Mùa thu gì mà quái ác thế này... lang thang nhặt được bài thơ từ blog Thôn Vân, thấy có vẻ là tâm trạng mình quá, vội bê về...



Không nói với mình

Nào thơ có phải mình đâu
Dăm ba điều, sáu bảy câu… cũng làBuồn vui toàn của người taMình lom khom nhặt về nhà. Thế thôi Ghé đời, đời bạc như vôiBạc canh thua trắng một thời chua cay.Không người nợ, chả người vayLơ ngơ đi giữa đong đầy, bán vơi !Đâu thơ? đâu mộng? Đâu đời?Ai tri kỷ? Ai vài lời thoáng qua ?Ngày mai chả khác hôm quaBuồn vui nhạt thếch.Có là gì đâu!

Không có nhận xét nào :