Thứ Ba, 27 tháng 12, 2016

18 ---KHÔNG NÓI VỚI MÌNH



Nào thơ có phải mình đâu
Dăm ba điều, sáu bảy câu… cũng là

Buồn vui toàn của người ta

Mình lom khom nhặt về nhà. Thế thôi 

Ghé đời, đời trắng như vôi

Bạc canh thua trắng một thời chua cay.

Không người nợ, chả người vay

Lơ ngơ đi giữa đong đầy, bán vơi!

Đâu thơ? đâu mộng? Đâu đời?

Ai tri kỷ? Ai vài lời thoáng qua?

Mà mình đâu

 khác người ta

Buồn vui nhạt thếch.

Có là gì đâu!

Không có nhận xét nào :