Thứ Bảy, 18 tháng 3, 2017

174-- NHỚ MẸ (17 thg 11 2012)



Gió bấc lạnh se se cuống lá
Mưa phùn rơi lả tả ngọn cây
Bốn năm: ngàn bốn trăm ngày
Cô đơn nến ngọn lắt lay bập bùng!

Ngàn năm ấy sắc không vẫn thế
Cõi đời này dâu bể vần xoay
Mẹ  về mờ mịt ngàn mây
Gia băng lạnh buốt đêm ngày lòng con!

…Như cước trắng búi tròn tóc mẹ
Đôi mắt đen lấp lóa niềm vui

Đói no luôn thấy mẹ cười
 Chưa bao giờ mẹ hé lời than van!
*
 Đồng Bình Điền sắc non màu mạ
Dòng  sông Xưa như lụa uốn quanh
Bãi bờ mướt mát dâu xanh
Nhà nhà khung cửi lanh canh… đêm ngày

Vốn thông minh tính này toán nọ
Lại đảm đang liệu gió đoán mây
Ông Bà theo cánh hạc bay
Mẹ _ thân con gái  mỏng dầy toan lo…
Đồng chiêm khê quê ta: Vân Tập
Nước bốn mùa chìm ngập đường ra
Thuyền nan sóng táp sân nhà
Vững tay chèo chống ngày xa đêm gần.

*
Bao nhiêu năm lớn lên bên mẹ
Bỗng sớm mai…
Đau xé lòng con.
Đầm đìa Hà Nội mưa tuôn
Trắng trời nước cuộn biến đường thành sông!.


Mẹ chốn xa mênh mông mây gió
Con nơi này thương nhớ khôn nguôi.
Chân mây biền biệt cuối  giời
Mẹ yêu thương mãi giữa đời yêu thương!


Không có nhận xét nào :