Thứ Sáu, 16 tháng 8, 2013

DỖI HỜN...


1_
Dỗi hờn... mình bước xuống đò 
Ta về xó bếp cời tro bụi lầm.
Một nong kén, mấy nong tằm?
Một yêu thương, biết mấy trăng mới tròn?!

*
2 _

Dỗi hờn... nước rặc đìa chuôm
Mặc cây lá rụng, mặc vườn héo khô
Ngổn ngang xẻng cuốc, cầy bừa
Um tùm cỏ mọc lối ra bờ ngòi...

Nay mai vụ lúa tháng Mười
Mình đi... rơm rạ ai phơi hả mình?!
*
Ta cầu: sông cả sóng duềnh
Loay hoay... đò mãi loanh quanh bến này!

21 nhận xét :

thanhthuoczvolen nói...

TEM chị nhé!

thanhthuoczvolen nói...

Thôi thì: "Trâu ta ăn cỏ đồng ta"
Cỏ sạch, nước sạch sông nhà mà em!

Lý Viễn Giao nói...

... ...
Thấy người miệng dỗi lòng say
Thương tình trời thuận cho ngay lời cầu !

Hoai Son nói...

Dỗi hờn mà cũng .. thơ ra
Để tớ thở đã. hít hà lấy hơi
Làm thơ sao dễ hơn...chơi
Sòn sòn ngày một mê tơi điệu làn
Thánh thotshown mắm nhỉ tràn
Mơn man như gió chuyển làn xang thu
Kẽo kẹt như hội xuân đu
Dạt dào cơn gió xua mù..tan mưa
Dặn rồi , Nhớ đấy nghe chưa ?
Từ từ CÁT nhé. Đứ đừ ngấm lâu.

BÌNH ĐỊAMỘC nói...

thăm chị, vui nha!

hong loan nói...

Sen tàn ,cây trái héo khô
Bao mùa trăng lặn, mình chưa trở về
Ngày mình đi cỏ ven đê
Bây giờ lối cũ ủ ê đợi mình.
Mình ơi bến nước ,sân đình
Ta về một chốn,có mình có ta!
Em hoạ theo thơ chị tí .Ngày mới chúc chị an vui!

OM nói...

Oai, khổ thơ đầu hay quá, chị Cát à! Từ một chuyện cụ thể: mình dỗi, mình xuống đò, đi, mạch thơ chuyển ngay sang một khái niệm trừu tượng "Ta về xó bếp cời tro bụi lầm". Có gì đó buồn hiu hắt, tủi lắm và như mất rồi, chẳng lấy lại được...

Em hay vào nhà đọc thơ chị. Phục lăn. Nhưng mà không dám bình vì nhiều bài của chị mang nỗi buồn rất riêng tư. Bài này cũng riêng, nhưng em tìm thấy nỗi buồn - đôi khi - của mình trong đó.

OM nói...

(Chị sửa tựa đề, thiếu dấu trên chữ Ô)

Quỳnh Lý Đức nói...

Qua sông ngoái lại...dỗi hờn
Ruộng xưa rời rớt rạ rơm cũ mùa!

Lưu Hồng Đoan nói...

Dỗi hờn người đã lên đò
Người còn ở lại cầu cho thôi hờn
Để cho khỏi tủi phận rơm
Không người hong hả nấu cơm bằng gì?

BẠCH DƯƠNG nói...

Đò ơi đò hỡi đò hời
Cho ta qua khúc sông sâu cái nào
Gọi hoài sao chẳng thấy ai ?
Chắc là người lái đò đi tìm bến thơ (~_~)

[img] http://img1.liveinternet.ru/images/attach/c/0/40/466/40466458_Mozhno_i_po_ruybachit.gif[/img]

BẠCH DƯƠNG nói...

Cuối tuần an lành Cát nha
Cho con đò xuôi bến
Hà Lội đỡ thành sông mỗi ngày (~_~)
[img] http://i268.photobucket.com/albums/jj28/sundakib25/4_iykim20001.gif [/img]

vu song thu nói...

Dỗi hờn thấu dạ thấu gan
Đò xa bến lặng sáo sang sông rồi...
Ôi người con gái của tôi.

Như Mai nói...

Em thăm chị, chúc chị vui, khỏe ạ!

Tam Ngoduc nói...

HẾT RỖI HỜN CHƯA ĐỚI

Namcua nói...

Dỗi hờn chị ghét một đời
Sang sông đi thẳng cho người đứng trông.

NGÔ HÀ BĂNG nói...

Một trăng rằm! Mấy nỉ non?
Một vết son, mấy xước mòn tháng năm?

TRẦN MINH LÊ nói...

. Giận rồi ....đón chuyến đò ngang
Mặc bên ấy ,quên thiếp chàng ,tháng năm
.Bờ dâu ấy ,mấy ánh trăng
Có đắp đủ ,những âm thầm ,đã qua -

Hà Vân nói...

Chị, giờ đâu còn đun rơm mà bếp có than nữa. Muốn lùi sắn hay nướng khoai chắc là phải dùng lò rồi. Mọi sự thay đổi rồi mà - cho qua đi hehe

Em thì chẳng dỗi bao giờ
Chẳng hờn giận, mình thẩn thơ với mình
Trúc soi bóng nước - trúc xinh
Thuyền neo - nước chảy vô tình, bến qua

Em vừa đi chợ về, chị thế nào? Vui và khoẻ chị nhé

HHP nói...

Ý từ trong thơ chị thật đắc !

Nặc danh nói...

Tem vang cho thoáng dỗi hơn / Để ngàn năm vẫn sắt son mặn nồng