Chủ Nhật, 13 tháng 10, 2013

GỬI MÙA NƯỚC NỔI

(Quê Nam Định tôi vốn là vùng " chiêm khê mùa thối"
Ngày xưa cứ đến độ này là vaò mùa nước nổi... Làng xóm, đường xá trắng băng!)

 

Trắng xóa vùng quê, trắng xóa đồng
Mây in đáy nước, nước xanh trong
Nguẩy ngoe vây cá bơi dòng ngược
Lác đác lúa rài rung bóng cong.

Đêm lặng mây ru gió lững lờ
Ngẩng đầu lấp lánh ánh Tua Rua
Ngày lách cách thuyền 
quăng chài lưới
Vớt cả chói chang nắng đổi mùa

Ta ướp hoa đồng cỏ nội xanh
Gửi mùa nước nổi sóng lênh đênh
Gửi về tít tắp mùa thu cũ
Ngan ngát hương quê vị ngọt lành...

Mênh mang trắng nước một mình ta.
Như làn gió cuốn, hạt mưa sa
Vèo bay như bóng câu cửa sổ
Nào rộng dài đâu, cõi ta – bà!

Người cứ tự kê cho thật cao
Thật cao cho đến tận ngàn sao.
Ta về ngồi bệt trên thuyền thúng
Nhặt cọng rong rêu vướng gai rào!

4 nhận xét :

Lưu Hồng Đoan nói...

"Ta về ngồi bệt trên thuyền thúng
Nhặt cọng rong rêu vướng gai rào..."

Thích thật đấy Cát ạ,hình ảnh quê hương đồng chiêm trũng biết mấy thương yêu.Chị chưa bao giờ ngồi thuyền thúng cả, khi nào vê quê mùa nước cho chị bám càng với.

HẠT CAT nói...

[img]http://du-lich.chudu24.com/f/d/090310/thuyen-thung0.jpg[/img]
Quê em không còn nước nữa...
đây là ký ức cũ xưa
Bây giờ... chr còn thuyền nữa
Bê tông xám hết bãi bờ!
Cám ơn chị , chúc chị vui

thanhthuoczvolen nói...

Quê em ở tít vùng đồi
Nên mùa mưa cũng chỉ trôi đất đường
Nhưng bão thì quá tai ương
Bẻ gãy tất cả chẳng nương cây gì
Về quê mà dạ sầu bi
Thương dân quê chẳng mấy khi yên bình!

Hà Vân nói...

Mênh mang trắng nước một mình ta.
Mải miết cánh chim cuối trời xa
Bồng bềnh lãnh đãng làn mây trắng
Tiêu dao - dài rộng - cõi ta bà

Hì, bi chừ tìm đâu ra nơi chiêm khê mùa thối - nhưng riêng Hà Lội thì cứ mưa là có, chị nhỉ