Thứ Sáu, 13 tháng 12, 2013

GỬI CHỒNG NƠI CÕI NHỚ

Đông về căm căm rét
Lại đầm đìa mưa rơi
Mình chồng nằm nơi ấy
Cô đơn giữa khuông trời...


Về quê không có lối
Thành Nam cũng chơi vơi
V
ợ gửi chồng Thanh Tước

Với sỏi đá lưng đồi...

... Mấy chục đông gió bấc
Mấy chục hè mưa rơi
Xanh: sắc xanh áo lính
Đỏ: màu cờ đỏ tươi...

Bạn bè thời đi học
Đồng đội lúc ra trường
Ngỡ tình trăm năm ấy
Kết chặt nghĩa yêu thương!

Khác nhau như nước lửa
Cắc cớ đi chung đường
Không thốt lời ly biệt
Lặng lẽ rẽ hai phương.

Lủi thủi vợ tháng ngày
Chăn đơn... ôm gối chiếc
Chồng nơi nao biền biệt
Sánh bước cùng 
ải
 ai?!


Rồi đúng ngày tam tai
Chồng bỏ về cõi nhớ!
Nhìn máy phập phù thở
Vợ ắng lòng đớn đau!

Chồng đi đâu? Đi đâu?
Không một dòng địa chỉ
Không một lời nhắn nhủ
Mênh mang biển với trời!

Sao l
ại
 thế chồng ơi!

Trằn lưng bao năm tháng
Nuôi con lươn, cháu rắn
Bỏ con m
ình
 mồ côi!


C
ố giữ 
vẹn nghĩa đời

Cố trọn tình chồng vợ
Xin gửi theo dang dở
Bao duyên nợ lẻ loi...

Chồng ơi là chồng ơi!
Sao dại khờ đến vậy?!
Trời cao không có đáy
Biến khơi chẳng đậy vung...


Bãi Cháy
 trời mông lung

Hạ Long biển hoang lạnh.
Người chồng thương vắng bóng
Người chồng yêu chẳng về.

... Chỉ có hoa đầy hè
Chỉ có mây đầy vịnh

Nước biển dâng đen kịt
Nhập nhòa bóng vợ con...

*
Chồng ơi! Nơi hư không
Hãy thành thơi chồng nhé!
Tào khang bao tình nghĩa
Vợ gửi cùng xa xôi

Xin quỳ lạy đất trời
Thứ tha ng
ười
 nông nổi!

10 nhận xét :

Thanh Mai nói...

Hãy thảnh thơi Cát nhé!
Tình tào khang nặng nhẹ
Đã gửi về xa xôi
Đừng buồn nữa em ơi!

Phu Đoan nói...


XIN CHIA SẺ!

HẠT CAT nói...

Chả thế nào về lại hôm qua/ Nên lầm lụi em lần về hái trước. Cám ơn chị T Mai

HẠT CAT nói...

Đa Tạ tấm tình bè bạn, Phú Đoan à!

Hoai Son nói...

THẮP MỘT NÉN NHANG CAY
LẶNG ĐI VÀO CÕI NHỚ
MƠ MỘT SỚM MAI NÀY
VỀ MIỀN QUÊ XA ẤY
Ừ RỒI CŨNG CÓ NGÀY
HẸN GẶP NHAU CHỐN ĐẤY
SAO BỒN CHỒN Vậy ANH ?

NÀO MÌNH say ĐI ANH
Em cùng KHOẢNG TRỜI XANH
ĐỂ TÌNH YÊU...Ở LẠI
THÊM MỘT MÙA HOA CẢI
TRẢI VÀNG TRÊN BẾN SÔNG
CUỘC SỐNG vẫn vun trồng
Xuân lại về MÊNH MÔNG

HẠT CAT nói...

Tưởng sẽ vơi buồn khổ
Tưởng lấp đầy đớn đau
Nhưng mà...
Biết làm sao
Cuốc đời như vậy đó!
nào phải đâu mây gió
nào phải đâu vô tình...
Muôn ngàn chuỗi bập bềnh
lang thang nới vô tạn
Cám ơn Mắm thân yêu đã chia sẻ cùng mình!

HẠT CAT nói...

sao đăng nhận xét bên nhà mắm không được vây?!

NHAMY nói...

xin thap mot nen huong cho anh nhe chi chuc chi than tam an lac

Lai Thai nói...

Chưa một lần gần chị, chưa tâm sự gia đình. Đọc dòng này thương quá, sự thuỷ chung bất hạnh của người chồng khờ dại lai lưng nuôi con lươn cháu rắn bỏ mặc vợ con mình thì dù có hạ long, biển đẹp cũng vẫn là khờ dại.
Hai tính cách mà lại đi chung đường! Chị đã khôn oán giận, còn cầu trời tha thứ cho người dại khờ. Em cảm động. Bài thơ nhân bản và có đạo lý cao.
Chia sẻ cùng chị Cát!

linh caugia nói...

Xin gủi lời chia sẻ tới em. Đóc bài thơ này có phải một nửa của Hạt Cát đã đi vào cõi vĩnh hằng?