Thứ Sáu, 6 tháng 12, 2013

VIẾT CHO CÁI CÂY GIÀ


Cái cây sần sùi... cái cây già cỗi
Một mình ch
ơ vơ... một mình buồn tủi
Bốn bề mưa rơi... bốn bề gió nổi
Lá khô xạc xào... lá khô quắt queo.

Cái cây mùa đông vắng teo
Con chim quên v
ề làm tổ 
Bướm đỏng đảnh ném sắc màu cô lẻ
Ong thờ ơ khép cánh vụt qua.

Caí cây đắm mình vào cũ xưa
Th
ời gian ngập chìm sâu thẳm 
Giông bão tháng năm quăng quật
Bầm dập cành, bầm dập vỏ... xạm đen!

Cái cây gi
à
 thở dài thõng thượt bóng đêm
Thốc chín tầng tuyết băng buốt giá
Xoáy chín đáy đại dương sóng cả
Chát mặn
 vón  bọt nước nhỏ nhoi...


Cái cây già đơn côi

Trời đất già hoang lạnh
 Đông vụn tơi tẻ ngắt
Hoàng hôn chiều
ch
ạng vạng
rớt bụi gai!

16 nhận xét :

thanhthuoczvolen nói...

Cái cây già chẳng đơn côi
Giữa rừng xanh tốt đâm chồi nở hoa
Cây đời vẫn sống dẫu già
Không thể tồn tại như là củi khô!

Lưu Hồng Đoan nói...

Cây già trụ vững giữa đời
Cây non quấn quýt vui tươi quanh mình
Cây già nhưng chẳng cô đơn
Xung quanh bao búp chồi non quây quần...

Ngày nghỉ vui nhé Cát ơi

Thanh Mai nói...

Cây già rắn chắc như đanh
Mưa to bão lớn cũng đành chịu thua
Gỗ quý ai cũng muốn mua
Thành bàn thành ghế bốn mùa tiếp tân

Phu Đoan nói...

"Cái cây mùa đông vắng teo
Con chim quên về làm tổ
Bướm đỏng đảnh ném sắc màu cô lẻ
Ong thờ ơ khép cánh vụt qua."

HAY LẮM!

NHAMY nói...

đời người rồi cũng giống cây
xinh tươi già cõi yếu gầy lẻ loi
bánh xe tạo hóa luân hồi...

NGÔ HÀ BĂNG nói...

Gốc cây già cằn cội giấu loay hoay
Tìm chỗ đứng riêng vọng hoài sinh tử
Ta sẽ chết cho hạt mầm biệt ngữ
Dọc chiều dài đất nứt nở hồi sinh

Đông lạnh lùng ngự trị chốn đinh ninh
Nào có biết xuân quanh đây vọng tình
Đông cũng hết và trăm năm cũng chết
Cây cội già đừng tê liệt lạnh băng

Đã dâng hiến hết vĩnh hằng có thể
Nhựa chung tình vắt giọt lệ cho ai
Chèo xuôi ngược cho tận tháng năm dài
Còn gì lại một hình hài già cỗi

Nếu ai biết cây quặn mình sinh hội
Để lại đời bao mầm cội non tơ
Trái tim yêu chẳng ai nỡ hững hờ
Cây có cội người luôn thờ nhân nghĩa

Gốc cây trơ những xác xơ cành tỉa
Vẫn âm thầm gửi ái phía hồn thơ
Câu ca dao ngọt môi mọng đợi chờ
Dù rất cũ vẫn tôn thờ cổ thụ....

vu song thu nói...

Cây già đứng vững hiên ngang
Người già người có vững vàng vậy chăng?

Lý Viễn Giao nói...

Cây già bám đất cằn khô
Thấy đôi bướm trắng vập vồ giỡn nhau
Buồn lòng ngoảnh mặt nhìn sau !

Lê Vân nói...

Cây già, ta cũng già rồi
Nhìn cây lại nghĩ đến đời chúng ta!

OM nói...

Đọc bài này em chạnh lòng quá, muốn chạy về nhà ôm cái cây già. Em sẽ động viên Cây già chịu khó tập thể dục, hát karaoke, đọc báo mạng, tám với hàng xóm và chịu khó chơi Facebook nữa!

Mẫn nói...

Cái cây mới đẹp làm sao,
cành khô cằn cổi với bao mầm xanh. Sang đây chúc chị an lành.

NGUYỄN HỒNG NGA nói...

Cây già làm củi thôi.
Đời xưa nay vẫn thế!

Cao Linh Tử nói...

Gió đưa trốc gốc cây già
Thương em cơ cực luống cà ruộng dưa
Thân cò đi sớm về trưa
Trơ vơ một bóng cho vừa lòng ai !

Châu Thanh Thủy nói...

Caí cây đắm mình vào cũ xưa
Thời gian ngập chìm sâu thẳm
Giông bão tháng năm quăng quật
Bầm dập cành, bầm dập vỏ... xạm đen!

Cái cây già thở dài thõng thượt bóng đêm
Thốc chín tầng tuyết băng buốt giá
Xoáy chín đáy đại dương sóng cả
Chát mặn lạnh tê bọt nước nhỏ nhoi...
---------------------------
Như đời người, chị nhỉ! Nao nao, bâng khuâng!

HOA TULIP nói...

Thích còm này của OM quá!

HOA TULIP nói...

Cô ơi, cây dù có già, mong cây vẫn tốt tươi , vững vàng trước phong ba cô nhé!
http://afamily1.vcmedia.vn/MjEFfTkLYGBrWqc7fy0GfReJ2qjvg/Image/2012/08/120829clanhao11-0c061.jpg