Thứ Sáu, 20 tháng 6, 2014

XÉ TOẠC LÁ NHO



Giơ tay xé toạc lá nho
Chiếc lá cuối cùngche chốn người xấu hổ. 
Chiếc lá sâu ăn nham nhở
Trong ngoài thâm đen
Trên dưới thâm đen
Nát ba bề
rách bốn bên
nhom nhem tứ phía.


Gió phứa phựa
cát bụi mù giời.

Mưa nhăn nhăn nhở nhở
rong chơi
Tồ tồ nước
ngập làng, lụt bản. 


Mặt trời len lén
méo mặt  cười 
kéo mây
trùm kín mít đầu,
nút chặt hai tai.
Kệ sấm sét rùng rùng đuổi nhau
ùng oàng
u ơ...
thở hắt!

Bạc phếch đất

dế giun đói khát
ngô lúa xác xơ
Sông phơi mình đáy cạn bùn trơ
nứt nẻ cong vênh càng tôm, râu tép.
Rừng trọc lốc.
Búp non,
nõn lộc

cùn mằn
trơ khấc
toang hoang.

Đồi núi -Thảo nguyên
đá gan gà lộn ngược
hòn cuội vón dồn cuối dốc
Tơ hơ!

Biển vật vờ
Lù lù thuyền câu thiên hạ
Vênh vang lá nho rách tã
Mùi tanh đồng lợm giọng
Gió cơn.

Cạp đáy rêu méo mồm thờn bơn

Thậm thụt chia chác từng nắm bùn, vốc đá
 Mắm môi hè nhau lận lưng quần người ăn mày từng cắc lẻ
Dán dọc ngang lá nho tơi tả...
tướp xơ...!

Có bao giờ lại giống bây giờ?!
...
Giơ tay
Xé toạc lá nho
- Cái lá nho
che không kín
chốn người xấu hổ!

13 nhận xét :

Lưu Hồng Đoan nói...

Chị lại đoạt tem vàng nhà em rồi, chắc BD cònđang họp, nếu không chẳng đến lượt chị.
Rừng khô lá
Đất nứt nẻ
Ruộng khô cằn
Sông oằn mình
Cây thoi thóp
Người ngột ngạt
Sống qua ngày

Con người tàn phá thiên nhiên nên phải gánh chịu hậu quả !

HHP nói...

Sự phản ứng mạnh mẽ việc tàn phàn phá môi trường thiên nhiên nhưng được biện minh ,che đậy ...vụng về/miễn cưỡng hay dối trá ,hả chị ?

TRẦN MINH LÊ nói...

Đọc bài này em hiểu ý mà khó diễn đạt chị à -
Chúc Hạt Cát vui khỏe nhe -

vu song thu nói...

Nhiều cái trơ trẽn không thể che đậy được!

BẠCH DƯƠNG nói...

Hihi ! Chị gái Hồng Đoan đoán trúng 1 nửa, em đi bát phố mới về chứ ko họp chị gái nợ (~_~)

BẠCH DƯƠNG nói...

Thơ này chỉ có lão Bà Bà
Hay là Hạt Cát mới làm đc thôi
Còn thiên hạ bó tay rồi (~_~)

Vui khỏe cuối tuần thức cùng wuôn cúp nhé Cát iêu

Châu Thanh Thủy nói...

Em đọc rất kĩ bài này, những tứ thơ lạ, những hình ảnh hàm ý rất sâu sắc. Nhưng em không dám chắc là mình hiểu hết nó. Giá chị bình thêm thì hay biết mấy. Nhưng em thấy bài thơ rất cuốn hút chị ạ!

OM nói...

Hãi chị quá, chị Cát ơi! Làm bài thơ gì mà kinh khủng quá, em nổi hết cả da gà.
Cái chốn người xấu hổ ấy thực ra nó đã tơ hơ ra rồi, cái lá nho rách nát xấu xí tả tơi kia làm sao mà che được!
Thì thôi, nhân ngày Báo chí, chị cứ xé toạc nó ra cho tất cả đều nhìn thấy cái sự xấu hổ kia, biết đâu có nhiều người cùng nổi da gà như em, và nhiều người khác sững sờ khi lần đầu chứng kiến rõ ràng, tận mắt...
Bài thơ dữ dội, giật title cực sốc. Em vừa hãi vừa thích.

HẠT CAT nói...

Hì... Viết loăng quăng mà chơi... Thủy à. Người già hay nghĩ vớ vẩn suy diễn lung tung thôi

Lý Viễn Giao nói...

Dẫu có rách
Nhưng vẫn để nhờ
Che chốn tơ hơ
Rỗng toác
Xin đừng xé toạc !

Phuvang Huynh nói...

Thăm chị Xuân Sơn chỉ biết đọc....đọc rồi ngẫm...từng chữ....biển nghĩa rộng quá sức bơi của em, ý sâu vượt tầm kiểm soát .. nhưng cứ muốn ngẫm...ngẫm thêm một chữ, đuối một chút, thêm một câu...sợ hãi...tò mò lại thêm....
Chúc mừng chị với bài thơ thật tuyệt.

THUC TRANH Truong nói...

Rất hay .

Hoai Son nói...

Thiên nhiên. Tâm hồn....Như qua một cơn bão
Niềm tin đảo lộn