Thứ Sáu, 5 tháng 9, 2014

MẸ ƠI! TRUNG THU NÀY, AI MUA LƠN BỘT CHO CON?


MẸ ƠI! TRUNG THU NÀY, AI MUA LƠN BỘT CHO CON?


Nhớ ngày còn bé , cứ mỗi lần đến Tết Trung Thu, mẹ tôi lại mua về cho mỗi chị em tôi một con lợn bột ủn ỉn trong rọ tre, một con lợn sề với đàn con tròn mũm mĩm để làm cỗ trông giăng cùng với bưởi,  hồng, cốm, chuối...
Mẹ còn mua giấy màu xanh đỏ, giấy bóng kính, ống giang tươi, vài ngọn nến, mấy đoạn dây thép nhỏ cho anh em chúng tôi làm đèn ông sao, và đèn kéo quân...
Mẹ tôi là người mẹ thương con tần tảo nổi tiếng cả một vùng, anh chị em tôi lớn lên được mẹ dạy bảo tận tình, noi gương cha ông, nghe lời mẹ nên đứa nào cũng ngoan ngoãn, chăm chỉ, yêu mẹ kính cha và sống hòa thuận cùng nhau. Chỉ có mỗi tội là nhát, không dám liều lĩnh, không dám xông pha... nên dù đã cố hết sức cũng chỉ đủ ăn đủ mặc và ai cũng lấy thế làm mãn nguyện.
 Cho tới bây giờ , dù tuổi đã cao chúng tôi vẫn gọi " anh , chị " và xưng "em" không phân biệt dâu rể giai, gái...

Cứ mỗi khi tới ngày Lễ,  ngày Tết là tôi lại nhớ mẹ.

Tết Trung Thu nào cũng vậy - 
cho đến khi tôi có cháu gọi bằng bà - vẫn được mẹ mua quà cho: năm nào mẹ cũng mua cho một con lợn bột nhốt trong cái rọ tre nho nhỏ xinh xinh...
Năm anh em tôi, năm mớ tóc đã bạc trắng xóa mà Trung Thu nhà nào cũng có quà. Mẹ tôi thế đấy: chu đáo, nhịn ăn nhịn mặc cho chng con, yêu thương cháu chắt, sống mẫu mực và đặc biệt là mẹ làm thủ công rất giỏi, nên đèn sao hay hình nặn trái cây Tết Trung Thu thường là mẹ tự làm cho các con. ( cũng một phần vì nhà tôi không dư giả mấy!)
Tết Trung Thu là dịp xúm xít, là dịp mà con cháu phá hỏng mọi đồ thủ công mà không bị mắng.

...Trung Thu 2008 mẹ tôi vẫn khoẻ mạnh, tinh tường; ai mang bánh kẹo, trái cây đến biếu mẹ lại chia đều cho các con, cháu, chắt...
Rồi Mẹ tôi đi xa. Mẹ đi rồi , tôi không muốn có Tết làm gì. Tôi nhớ mẹ nhiều lúc ngơ ngẩn, tủi thân vì côi cút một mình . 
Dù biết rằng đó là quy luật, dù biết rồi tôi cũng như mẹ, cũng phải rời bỏ thế gian này, nhưng từ khi mẹ đi xa, tôi đơn côi , buồn đến độ không muốn đi đâu, không muốn gặp ai ngày Tết cả.
Mẹ ơi.
Sau Tết Trung Thu năm 2008, cứ nghĩ là còn cơ hội đón mẹ về ở cùng. Thế mà...
Mẹ tôi đi vào đúng lúc trận lụt thế kỷ 2008 tràn khắp Hà nội. tâm trạng tôi lại càng nặng nề khi trời mưa bão, lụt giông.
Năm đó,Trời ẩm ướt, Đất úng ngập, phố xá thành sông, rồi những cơn gió lạnh đột ngột ập về mang Mẹ tôi đi.
Trăng lại tròn. Tháng Tám .
Sáu năm rồi Mẹ xa...
Mẹ ơi, Năm nay ai mua lợn bột cho con?

1 nhận xét :

HHP nói...

Chia sê nỗi buồn nhớ mẹ của chị .Thật là người mẹ đáng kính ,đậm chất văn hóa xứ Tràng An xưa !