Thứ Bảy, 6 tháng 9, 2014

Thơ Ngô Bảo Đài : _ THẢNG CÓ LÚC NÀO... ?

Thảng có lúc nào em nhớ tôi không?
Mà r
át bỏng tôi như chạm vào kiến lửa 

Cốm non xanh, bưởi đào, hồng sắc đỏ
Tháng Tám thu xui lòng nao nao


Chót vót mây dán chặt vòm cao
Lãng đãng nắng rải vàng thu hanh nắng
Nín câm em nén nhớ thương cõi lặng
Bởi bời tôi bọt sóng trắng toé tung..

Thảng có lúc nào em nhớ tôi không?
Nỗi nhớ pha lê lấp lánh
Nỗi nhớ vàn muôn ảo ảnh
Nỗi nhớ chúng mình gần gặn _ mịt mờ xa.


Ráng hồng ôm cây lá cỏ hoa

Bảng làng chiều đồng nội
Gấp gáp bàn chân bước vội

Em một mình về cuối nẻo lênh đênh.

Ván đời chênh vênh
chao nghiêng tháng ngày lầm lũi
Gió thu chiều bồng bềnh sương khói
Réo rắt êm đềm
 ca khúc xanh non


Thảng có lúc nào em chợt bồn chồn
Khắc khoải
 nhớ chín chiều xa ngái

Trái tim trở về non tơ khờ dại
Khát khao mơ mộng tuổi mười lăm!?


Em ơi!
- Mai là Rằm
Méo tròn trăng em đừng để ý
Xin giữ trọn đầu nguồn_ cuối bể
Cho muộn thu
vàng nắng
dịu dàng tươi!

Thảng có lúc nào em chợt nhớ tôi?! 



6 nhận xét :

Nhamy nói...

HAY

HẠT CAT nói...

http://anh.24h.com.vn/upload/news/2009-11-23/1258941016_nho-lam-nguoi-yeu-oi-200.jpg
tem vàng cho Nhã My này...

Lưu Hồng Đoan nói...

"Thảng có lúc nào em chợt nhớ tôi?"
Còn với tôi : nỗi nhớ vẫn muôn đời!

NGÔ HÀ BĂNG nói...
Nhận xét này đã bị tác giả xóa.
NGÔ HÀ BĂNG nói...

Nhà Chị lúc nào cũng rất hay!
Đọc rất hồn và lãng mạn.

Hale Stone nói...

Lãng mạn, nồng nafmn quá, chị Cát ơi!