Thứ Năm, 4 tháng 9, 2014

VỤN TAN ( Gửi chị KIM HẠNH 10 D )



V
n tan đến chút kiệt cùng
Mầy mò quơ chốn  rỗng không cạp vành
Tã buồm, thuyền ải chòng chành
Tháng ngày sợi 
chỉ tơ mành lắt lay...

Cuộc  đời ngắn nửa lóng tay
Lần lần bùn đất đọng dầy đáy sông.

Ruộng bờ be chả kín vòng
Thuổng xuôi, cuốc ngược vẹo cong luống cày.

Tàn mùa ngô lúa sã cây
 Rồi mai nay…  liệu mai nay…

 còn gì?

Màn đêm ngoét 
xám, đen xì
Gập ghềnh cao thấp.
 Nẻo về qun đau.

Kiếp người xơ tựa ngọn lau
Một thoáng  vui… mấy ki
ếp sầu… 
Ai ơi! 

5 nhận xét :

thị Lan Đỗ nói...

Vừa đi xa về có khỏe ko mà đã nghĩ ngợi lung tung rồi?

HẠT CAT nói...

Em vừa về đến HN thì đã:
Trưa qua một anh bạn đọt tử.
Trưa nay một chị bạn ra đi...
VỤN TAN HẾT RỒI, CHỊ LAN ƠI,!

hoangxuanhoa nói...


Người buồn người đếm vơi đầy
Ta buồn ta đếm ngọn cây xanh ngàn


Người buồn người đếm vụn tan
Ta buồn ta đếm mênh mang kiếp mình

Hai Au nói...

Người buồn "thuyền ải chòng chành"
Ta buồng ngắm mảnh nắng chiều héo cong.
http://static.panoramio.com/photos/large/82958833.jpg

thị Lan Đỗ nói...

Thôi thì biết nói gì đây
Nỗi buồn thì cũng quá đầy lòng đau
Vô thường kẻ trước người sau
Buồn vui chỉ đâu thể chia nhau gánh cùng