Thứ Tư, 8 tháng 10, 2014

NĂM BÀI THƠ của CỤ BÙI HẠNH CẨN

NĂM BÀI THƠ của CỤ BÙI HẠNH CẨN

Bùi Hạnh Cẩn ( 06/05/1921 -    )Bút danh  Hương Nhu, Thôn Vân, Lê Xung Kích…
R út t ừ NHÀ THƠ HIỆN ĐẠI VN  Nam Định  NXB Hội Nhà Văn 2012



1--NGƯỜI CHỊ HỌ 

               1947
Tôi có người chị họ
Nhà ở bến sông Xưa
Chị mồ côi mẹ khi còn nhỏ
Sống cạnh người cha quá hững hờ
Cái cảnh con chồng dì ghẻ ấy
Mấy đời bánh đúc có xương chưa?
Cho nên những lúc tôi qua đấy
Bên mảnh guồng tơ dáng thẫn thờ
Chị bảo : Đời mình Thanh có thấy
Mai ngày cũng rối như sợi tơ
              Có ngày gió gió mưa mưa
Đôi bàn tay nhỏ thoi đưa nhịp nhàng
               Chị tôi ngồi dệt tơ vàng
Tiếng ru hàng xóm vọng sang bên nhà
           “ Thân em như hạt mưa sa
“Hạt vào vườn cải hạt ra ruộng đào
           “ Thân em như tấm lụa đào
“Phất phơ giữa chọ biết vào tay ai?”

Từ đó thế là thôi
Tôi dời ra mé biển
Một chiều nơi xa xôi
Nghe người ta kể chuyện
Hồi cuối năm vừa rồi
Giặc tràn Xưa hai chuyến

Lần trươc tôi về quê
Sang làng Xưa thăm bác
Nắng úa mươi bờ tre
Gió chiều lên xào xạc
Lá xém mấy hàng cau
Mảnh vườn dâu ngơ ngác
Khung cửi nhn giăng màn
Guồng tơ nằm lệch lạc
Tôi hỏi: Chị con đâu?
Bác rằng : Đi công tác.

Người con gái trẻ mơ buồn ấy
Hẳn đã căm hờn một sớm đông
Ngùn ngụt bốn trời trông lửa cháy
Làng thiêu nhà đố  giận sôi lòng
Đàn con hàng xóm hờ cha mẹ
Anh chị gào em, vợ khóc chồng
Đêm đêm nghe tiếng hờ rên rỉ
Phận gái như mình có vẹn không?

Tôi còn nên viết gì chăng nhỉ
Chị đã lên đường với núi sông
               BHC 1947


2-- HẸN

Hẹn hò nửa phút đơn sai
Tiêu hao hết cả mười hai tháng thề
Thử lầm lạc bước cung mê
Người không tới nữa tôi về gặp tôi.


3-- MÂY

Ơ người sao nhỉ như mây
Ném ngang mái tóc mà bay tơi bời
Thảo nào khi hạt mưa rơi
Làm cô gái đẹp cung trời lệ sa
Những gì lắng giữa lòng hoa
Là hương duyên đó hay là mây mưa
Vườn trần may quá đung đưa
Gió vèo một trận tôi chưa quen người


4-- NHỚ

Gửi chùm hoa gấm làm duyên
Nhờ con bươm bướm sang bên xứ người
Nào ngờ bướm mải rong chơi
Xứ người pháo cưới nổ mười hôm xưa.


5-- PHƯƠNG NAM HÀNH*

Lần đầu lênh đênh qua biển rộng
Đón nhau Vĩnh Long dừa mông mênh
Lần hai dặm ngàn đường xuyên Viêt
Đón nhau đang đông chợ Bến Thành
Lần này trời mây lại rong ruổi
Đón nhau Bến Nghé ánh mắt xanh
Cho dù mái đầu càng bạc trắng
Càng cao giọng hát Phương Nam hành

Nhớ quá nửa đời rồi thế đấy
Mà sao mà sao lại qua nhanh
Ngày ấy tôi một gã làm ảnh
Bốn phương mờ mịt chưa hiện hình
Vào đây mấy thánh trời lưu lạc
Vẫn nhớ bà con cưu mang mình
Nhớ cô hang phở bên Khánh Hội
Nhớ anh thợ giày Sa – bua – ranh
Nhớ chàng viết báo đường Phú Nhuận
Nhớ người lái xe rừng Lộc Ninh…
Họ tên quê quánk hông nhớ đủ
Ai khuất, ai còn, ai khổ vinh
Ơn ai biết lấy chi đền trọn
Chê cũng đành thôi trách cũng đành
Ngày ấy trên đường tôi về Bắc
Nguyễn Bính, Huyền trân vô xứ Thanh
Trát phấn đeo râu… Bính đóng kịch
Cầm loa ngó vở…Trân thuyết minh
Mấy Bóng giai nhân ** chả khuất bóng
Thảm bay*** nổi gió không nổi danh
Huyền Trân giờ theo Trần công chúa
Vào sâu Ngàn lẻ một đêm trinh
Nguyễn Bính con nhà nho cũ ấy
Tìm cô hái mơ Hinh - Bồng _ Doanh


Chuyện cũ gọi là nhắc đôi chút
Trang đời trước mặt còn thênh thênh
Một câu đùa vui xin chép nốt
Viết lách, vẽ vời , Ma – két – tinh
Sử thi, giao thừa … trời hửng sang
Thì tăm tối mấy chả sang canh
Miền Bắc đào đỏ thơm má gái
Miên Nam mai vàng vẫy trai lành
Ta lại nhìn ta Nam Bắc hội
Hôm nay thành phố Hồ Chí Minh
Gửi nhau mượn tạm lời thơ cũ:
Nhất áp Xuân giao vạn lý tình****

                        (  Khách sạn bên nghé đêm 22 tháng Chạp Canh Ngọ)

______________
*Bài đăng trên báo Tuổi Trẻ ( Sài gòn 1991)
**Bóng giai nhân : tên vở kịch viết chug của Nguyễn Bính
*** Thảm bay: một bộ phim màu , dựa theo chuyện “ Một nghìn lẻ một đêm”
**** Nhất áp xuân giao vạn lý tình , tạm dịch: Một chén men xuân vạn dặm tìn

3 nhận xét :

Cao Linh Tử nói...

Thơ cụ hay !

NHAMY nói...

THAT LA HAY

Namcua nói...

Từ khi mà dân ta còn ít người được đi học, ít người biết chữ, Cụ đã viết được những bài thơ hay như thế này, thật đáng kính nể.Tự hào là con gái Cụ chị Cát ơi, cha truyền con nối là thế.