Thứ Tư, 26 tháng 11, 2014

NGAO NGÁN

NGAO NGÁN


Mệt bở hơi tai bã cả người
Răng nhe chả biết khóc hay cười
Cánh tay mỏi rũ mềm như bún
Bắp vế nhẽo oằn nát hệt rươi
Nghiêng ngả bước chân dường gọng vó
U ơ giọng 
nói kiểu đười ươi 
Trời đông đổi tiết sao ngao ngán
Mặt nghệt trông ta giống chú Lười




6 nhận xét :

NHAMY nói...

chị ơi hết hết ...mệt mòi chưa ? nhờ ngao ngán mà ra được thơ hay thì cũng nên hiiiii

BẠCH DƯƠNG nói...

Em nhìn con Lười em đã sợ rồi, giờ mà bảo em sờ vào người nó chắc em lăn đùng ra luôn
Chúc Cát iêu ngày mới thơ hay cảm xúc dạt dào như sóng biển nhé ! (~_~)

HẠT CAT nói...

Mình chưa thấy con lười. Nhưng sặc nói nó lười lắm! Hi iiiii"... Bách Dương à

BẠCH DƯƠNG nói...

Thì cái con trên hình Cát đưa là con lười đó mà

Lý Viễn Giao nói...

Mình tự hỏi mình sao ngao ngán
Kìa trông cây lá ngắc ngư cười !

Lưu Hồng Đoan nói...

Trời đông mà đổ mồ hôi
Chân cẳng rã rời chẳng muốn đi đâu
Ngán ngao mụ mị cả đầu
Ông trời sao cứ trêu nhau thế này?