Thứ Năm, 1 tháng 10, 2015

LÁ PHONG ĐỎ BƠ VƠ


TỰ NHIÊN NHỚ LẠI THỜI  SINH VIÊN RẤT XA...                                                                                   Gửi LÝ HQ
Bắc Kinh mùa thu
            một thời ngây thơ
            một thời bỡ ngỡ.
Lá phong sẫm đỏ
            hoàng hôn
                        chiều
                             vương nhẹ
                                             bờ vai.

Bắc Kinh
 Mùa thu đơn sai
 Da diết ngày về
                      không ước hẹn.
Thăm thẳm
             trời
                    xanh biếc.
Lang thang
             gió lạnh 
                       bay
Muà thu
            nghiêng nghiêng
                         bóng Trường thành
                         lấp ló trong mây.
Tay nắm chặt tay
 mồ hôi nhỏ giọt.
              Lưng núi 
              vẹt gót giầy
                            học Thần Nông hái thuốc .
              Gùi cỏ cây trĩu đôi vai gầy guộc
              vẫn bay bổng ước mơ.
***

Rồi...
Bất thần
Mây vần
Bão nổi _ Mùa thu
Trường học không mở cửa.
       Không một ai đến cả!
- Anh đi đâu?
               không thấy bóng người 
               không nhắn gửi nửa lời .
- Anh ở đâu? 
- Công xã?- Thảo nguyên?
Hay góc rừng, xó núi?!
Em không dám hỏi.
               Vì nếu mà em hỏi 
               Người ta sẽ không cho anh trở lại
                                                   với em,
                                                    đi hái thuốc                                                                                          Trường Thành.
... Sân trường
                Lần gặp cuối
                                 vô tình.
                 Tóc em xõa dài. Gió nổi
                 Anh ngập ngừng, bối rối
                lúng túng mỉm cười:"Tóc em ... ''
                           vời vợi mắt ai trong
                          biêng biếc trời thu  long lanh.
Lá phong theo ngọn gió
              rạc rời    
                        lả tả
                               bay bay.

Bần thần. Mong manh.
Ngơ ngác.
                   Tháng ngày.
... Bắc Kinh
      Mùa thu tiếp mùa thu
                           Âm u
         Trường vẫn không mở lại
          Chỉ màu xanh quân đội .
                khắp mọi nơi mọi lối.
Xa?   Xa!
   Xa mãi  mãi!..

***

Bắc Kinh! Bắc Kinh!
Bao lần em trở lại.
                Nhớ? Quên?
               Một thời thơ dại
... Bắc Kinh.
              Mùa xuân hoa rực rỡ đầu cành
               Mùa hè thơm ngọt trái
               Mùa thu
                chỉ có mùa thu xa ngái...

Lá phong rực ráng chiều
                vương
                         đường qua lối lại
                                                    bơ vơ!




Vĩ thanh:
 Cho đến hơn 40 năm sau,
Lá phong bay đến từ nửa kia địa cầu
trắng xóa
Kỷ niệm xưa nghẹn ứ
sầu

4 nhận xét :

Đinh văn Y nói...

Thời đỉnh cao mơ ước.

Lý Viễn Giao nói...

Lá phong vàng
Rơi
Qua biên giới
Gợi thu nao !

NHAMY nói...

những bài thơ rất hay em đẵ đọc rồi nhưng khi đọc lại vẫn thấy lòng xúc động bồi hồi chị ạ Mùa thu ở đây lá rừng phong đỏ màu chợt nhớ câu thơ của ND''rừng phong thu đã nhuốm màu quan san

HẠT CAT nói...

cứ đến những ngày lễ . tự nhiên lại nhớ bạn bè