Thứ Bảy, 21 tháng 11, 2015

CỐ LÊN, TÔI ƠI,


( cho cái bệnh phải gió tự nhiên nhào đến. Ghét thế! )
**********

Lầm lũi tháng, lầm lũi năm
Kêu rên với tôi là xa xỉ 
Tôi nhìn trời mắt lệ
thấm lòng đất buồn đau.

Cố lên, tôi ơi! 
cứ rì rầm chuyện cùng mình đêm thâu
lặng tựa mình lúc sang canh gà gáy
 ôm chặt mình khi rét run lẩy bẩy 
quạt mát mình chờ cơn sốt lui...

Cố lên, tôi ơi! 
mặt trời trượt sườn đồi
 chiều đằm đêm ru rím
ngày chìm nghỉm 
Ngụp lặn nào, hơi thở đáy sâu tôi! 

Nào đâu  đơn côi
trời gọi hoa ướp hương giấc ngủ.
gió khẽ rung búp lá
vẫy sao nhen lửa lân tinh.
mây quyến trăng  
trải thảm yên bình.
Cho tôi. 
Cho tôi 
thảnh thơi tĩnh lặng.

Cố lên , 
cắn chặt răng
nuốt đắng 
ngậm cay..
sức mỏng lực dầy
Tan
bệnh tật.

Cố lên,  
Gom mật
đất kết hoa.
Ủ men xa
rượu  trời nếp cẩm.

Tôi cùng mình
Dốc đỉnh trời, cạn vực thẳm! 

Cố lên nhé! 
Tôi ơi! 

Hat Cat 21/11/2015

1 nhận xét :

vu song thu nói...

Đừng ốm thật Cát nhe...Chỉ ốm "thơ " thôi!