Chủ Nhật, 19 tháng 4, 2015

CHÙM THƠ TỨ TUYỆT

NAO NAO
Ngọn sóng nao nao, nước vặn dòng
Đôi bờ mịn cỏ biếc sông trong
Bao giờ qua bến Tương Giang ấy
Chèo lướt thuyền Trăng viết chữ " đồng".
--
NGƯỢC
Xoáy ngược muộn Xuân quay lại đông
Cho hoa chờ Tết ủ hương nồng
Dặm dài từ độ phai lời hẹn
Mây lững lờ trôi xơ tướp bông!
---

NHỚ
Dấu yêu ở mãi tận phương nao
Xui kẻ lữ hành bước thấp cao
Ly khách chôn chân chìm mộng ảo
Khuê phòng mòn mắt đắm ngàn sao...

;

TÔI và BÓNG TÔI


;

NHỮNG THOÁNG THẢNH THƠI Budapest Đền Hùng

Những bức ảnh trong tâệp này hầu hết do CHÍNH TA ÔNG CHỦ của BUDAPEST chụp tặng đoàn chúng tôi
đo chị KIM OANH VƯƠNG dẫn đầu
( gồm Vợ chồng Bình Lê Ngọc - Thanh Hắng Trà Sen
Vợ chồng Hà Chu _Chu Đức Vinh
Và Hạt Cat Diệu Sinh )













;

Thứ Sáu, 17 tháng 4, 2015

THƠ CỦA CHÁU NGOẠI -- GRAN --


Cháu ngoại tôi- Phạm Nhật Thu sinh năm 2000, nhà học sinh lớp 9 trường THCS
 làm thơ tiếng Anh  và tự dịch ra Việt Ngữ bài thơ BÀ NGOẠI sau đây

GRAN
For days and years, Many she had seen Many she had lost.
And still she stands, Chin up to the sky.
They say, ‘Altruism is not real’ And I want them to know about The strong woman who I love. Sticks, stones and words They all had turns scarring her.
But still she stands
With strength and love, With care and knowledge. She stands on her own, On her own two feet Since the age of 16 With no one to go to.


And still she stands
Looking for the sun For not once Has it shown its light on her But for when she left the battlefield With blood on her hands And lives slipped through the tips of her fingers Like droplets of water from a stream?
Still she searches But did she know She was one all along now?


BÀ NGOẠI
Trong nhiều ngày và năm, Bà đã nhìn thấy nhiều thứ Và cũng đã mất nhiều thứ. Nhưng bà vẫn đứng
Ngẩng mặt nhìn trời.
Họ nói rằng, “Sự vị tha không cần thiết” Nhưng tôi muốn họ biết đến Bà Người phụ nữ mạnh mẽ mà tôi yêu.
Gậy, đá và lời nói Đã từng làm bà đau.
Nhưng bà vẫn đứng Với sức mạnh và tình yêu
Với lòng bao dung và tri thức.
Bà đứng một mình Trên chính đôi chân mình Từ khi mười sáu tuổi nơi xa không có ai
Và bà đứng Dõi tìm mặt trời Bởi vì không chỉ một lần một lần Nó to sáng đời bà
Nhưng từ khi bà rời khỏi chiến trường vết máu ố quân phục (Nhớ đến) sinh mệnh tuột khỏi tay mình Như những giọt nước của một con suối nhỏ...
Bà vẫn dõi tìm Vì bà đâu biết Bà chính là mặt trời cho đến tận hôm nay.


;

Thứ Năm, 16 tháng 4, 2015

MẸ ƠI,! SÁU NĂM


;

Sưu tầm ĐÀN ÔNG NÊN NHƯ THẾ



(Sưu tầm)
"Khi vợ còn là con gái, sống cùng với bố mẹ, từ nhỏ đến lớn chưa từng ăn một hột cơm nhà mình, chỉ vì một chữ “tình” mà rời xa bố mẹ đã một đời nuôi khôn lớn, đem nửa đời sau phó thác cho mình, gả về nhà mình, gọi bố mẹ mình là bố mẹ, coi anh chị em của mình như anh chị em của cô ấy. Nếu không đối xử tốt với cô ấy thì có còn lương tâm không? Làm người thì phải có lương tâm với người khác chứ!"
;

Chủ Nhật, 12 tháng 4, 2015

CHẮC LÀ


;

BẠN BÈ


;

ĐANH ĐÁ


trêu cái ành Hat Cat
Thẳng, thật vô song lão Cuội già !
Mất gì chẳng hót cái tinh hoa ?
Dấu che...Đích thị lời gian dối !
Động tác gì kia ? Chẳng phải a ?


Hat Cat Trả lời
Đùa với bạn cũ NĐT

Hai mắt hình như chả ớ đầu
Đào hồng nơi ấy lệch đi đâu?!
Bạn bè xưa cũ tình trong vắt
Mõ Cuội hôm nay ý đục ngầu
Ngày ấy " ngô nghê " hoa với lá
Bây giờ " củ chuối " mọt cùng sâu
Máy tay xin chớ khua hang rắn
Ròi có một ngày ... quỷ kiến sầu


Thu Nguyen Khớ khớ.....nghe họa loày :
Ghẹo Cuội mà không sợ vỡ đầu ?
Hay hồn Thơ thẩn lạc nơi đâu ?!
Nhắc này, đá đẽo còn thua Tớ !
Thân sứa , gan giun liệu dám ngầu ?
Đen bạc thói đời...từng nếm trải...
Lẽ nào kém cạnh Bướm cùng Sâu ?
Gió giăng phớt điếc...Ca lời Xẩm...
Đụng tớ toi ngay !...Tự chuốc Sầu ?!
;