Thứ Hai, 16 tháng 5, 2016

NỖI BUỒN KHÔNG TÊN




Không phải là nỗi buồn ấy không có tên
Mà... mà không thể gọi
Cái miệng nói những lời không nên nói
Cái tay làm những việc không nên làm.

Không phải nỗi buồn không nát tâm can
Không ong ong đầu não
Chỉ biết nỗi buồn khiến cuộc người nhốn nháo
Vò lòng người nát như dưa.

Chưa đầy ư? Đến thế vẫn chửa vừa? !
Nhét tất tật vẫn vơi thùng không đáy!?

... Dòng lệ bốn ngàn năm vẫn chảy...
Mắt nhìn rõ mười mươi...  Sao lại cố giả vờ
Tai nghe thủng từng lời... Cố giả điếc làm ngơ...

Có phải
 Vì lanh canh tiếng tiền khua gió
Vì ngồn ngộn bạc vàng rực rỡ
Hể hả đầy túi tham...

Ơi!
Nỗi buồn tan hoang...
Ai  và ai dám đặt tên cho nó?!

Hat Cat Diệu Sinh
15/05/2016

1 nhận xét :

hạt điều rang muối nói...

buồn mà k biết vì sao tui buồn