Thứ Bảy, 31 tháng 12, 2016

52 -- NGƯỜI ĐI


Kết quả hình ảnh cho mầm xanh


Người đi gom gió, nhặt mưa
Để ta lầm lũi chốn xưa một mình

51 -- GỬI MÙA THU XƯA


Kết quả hình ảnh cho mùa thu lá bay
Anh ạ
Mùa thu lại đến rồi
;

50-- VUI CUỐI NĂM - EM LÀ 5 trong 1 : SIÊU NHÂN

Kết quả hình ảnh cho người nội trợ hoàn hảo
Em là chủ tiệc Tết này
Nguyên Đán, Thượng Nguyên
Mỗi năm chỉ một.

;

NĂM MỚI -- VÀI LUẬN THUYẾT VỀ TÌNH YÊU của OSHO

funscrape.com
Trích từ OSHO
 Tình yêu

Trạng thái cao nhất của tình yêu không phải là mối quan hệ chút nào, nó đơn giản là trạng thái của bản thể bạn. 

Cũng như cây có mầu xanh, tình yêu là việc yêu. 

Cây không xanh vì người đặc biệt nào, không phải là khi bạn tới thì chúng mới trở nên xanh. Hoa cứ lan toả hương thơm của nó dù có ai tới hay không, dù có ai ca ngợi hay không. 

Không, hoa cứ lan toả hương thơm của nó. Đó là trạng thái của bản thể, không phải là mối quan hệ.
;

CHÚC MỨNG NĂM MỚI

NĂM MỚI XIN KÍNH CHÚC CÁC ANH CHỊ, CÁC BẠN HẠNH PHÚC và SỨC KHOẺ 
Hat Cat Diệu Sinh

Happy New Year 2017 Wallpaper_7

Trong hình ảnh có thể có: thực vật, hoa, thiên nhiên và ngoài trờiTrong hình ảnh có thể có: thực vật, hoa, ngoài trời và thiên nhiên
;

50-- EM ... (tặng HN)

Kết quả hình ảnh cho tâm thần nhẹ

Em,
Tóc gọn gàng
áo quần trang nhã
phớt hồng đôi má
miệng mỉm cười.
;

49 -- XIN LÀM CHIẾC LÁ VÀNG RƠI

Kết quả hình ảnh cho lá vàng  hình động
Xin làm chiếc lá vàng rơi
Xin làm cơn gió cuối trời thu xưa
...
;

Thứ Sáu, 30 tháng 12, 2016

48-- HÃY ĐỢI ANH ( Xi - mô - nôp) -


( ngồi buồn thử xem còn nhớ tý tiếng Nga nào ko?
liều dịch theo nguyên bản )
 -_Hat Cat 2011 _-

Hãy đơi Anh và Anh sẽ về.
Chỉ có đợi chờ thôi em ạ
Hãy chờ anh khi nỗi buồn giăng bủa
như cơn mưa úa vàng.
;

47 -- VỠ OÀ

          Kết quả hình ảnh cho đồng hoa
Có một thời trái tim nhỏ của tôi
loạn nhịp
có một thời khối óc bé của tôi
mờ mịt
có một thời không gian quanh tôi
đặc sệt
Đó là thời / tôi không là tôi.
;

CON ĐƯỜNGTÌM EM


PHÁ VỠ CHIỀU KÍCH THỜI GIAN
VƯỢT QUA CHIỀU KÍCH KHÔNG GIAN
ANH KHÁT KHAO TÌM EM
                                CÁI NỬA CỦA MÌNH !
ĐI NGƯỢC ĐƯỜNG THỰC TẠI
                                  MỚI TRỞ LẠI LÀ MÌNH
PHẢI NGƯỢC VỚI THỰC TẠI TÌM  ĐƯỢC  EM
EM LÀ CON CHIM XANH
EM LÀ CỦA TRỜI XANH
EM THUỘC VỀ RỪNG XANH
EM LÀ TÂM HỒN XANH TRONG
EM LÀ HIỆN THÂN HOÀ BÌNH , HẠNH PHÚC
EM LÀ TẤT CẢ TRONG ANH
THỰC TẠI ĐÃ ĐÁNH MẤT MÀU XANH
LÀM SAO ANH  TÌM ĐƯỢC EM TRONG THƯC TẠI
ĐI NGƯỢC ĐƯỜNG THỰC TẠI


MONG TÌM LẠI ĐƯỢC TÌNH YÊU XANH


ANH CHỈ CÒN THẤY ĐÂU ĐÂU CŨNG RÁC
RÁC THA HOÁ TỪNG NHÀ ,
RÁC LÀM TỐI ĐEN ĐƯỜNG ĐỜI .
VÀ RÁC ĐANG RỮA RA TRONG TÂM HỒN NGƯỜI .
ANH AO ƯỚC CÁI THỜI KHÔNG RÁC
NGƯỢC ĐƯỜNG THỰC TẠI
                                CHO ANH ĐƯỢC TRỞ LẠI BẦU TRỜI XANH THẮM
ANH MỚI  TÌM ĐƯỢC EM
CON CHIM XANH CỦA ANH ...!
;

46-- VIẾT CHO NGƯỜI

Bàn tay em nắm chặt tay anh
Tưởng đi suốt tận cùng hạnh phúc
Một thoáng giận hờn, một trời mơ mộng
Cơn sóng thần bất chợt hóa lặng câm.
;

45 - KHUYA -TRÁCH MÌNH - CÔ ĐƠN - DỖI HỜN --TIỄN EM

KHUYA 

Khuya ơi,
Ai gọi / khuya ơi?
mưa / giọt vắn dài 
mệt mỏi
Chuông chùa / boong boong trẽ nải
Rách bươm lá chuối / vườn khuya.
Khuya ơi.
Bước chân nặng nề/lê thê phố vắng .

Ta nhìn theo vệt sáng
Chơi vơi
 Cánh dơi 
Cánh giơi đen xì
vơ gọn đám thiêu thân nhao lửa.
Đàn bọ xít hăng / ào từ kẽ lá.
ô uế không gian /xé vụn thời gian

Khuya
soi tóc bạc khô rang
 rạn chân chim khóe mắt.
thoảng nhớ một vầng mấy thắm 
 bâng quơ một khoé môi
Xa rồi

Khuya dịu dàng lời ru đưa nôi
khuya chở che bàn tay êm ái mẹ
Khuya ảo mờ vương ngang hạt lệ...

Khuya ơi
Khuya!


TRÁCH MÌNH

Sao chong chong mãi đêm nay
Bồn chồn ngồi đứng sự này tại ai?
Trời sụt sùi chẳng tại trời 
Đất đầm đìa nước, ngõ ngoài sân sau
Nỗi lòng càng nín càng đau
Dòng sông chin khúc nông sâu khó lường.
Khôn trăm nẻo, dại một đường 
Ai xui quàng vấn chuốc vương vào mình?
Đâu duyên, đâu nợ, đâu tình?
Dứt ra chẳng nỡ, chắp lành không đang.

Ta về kiếm chiếc đò ngang
Mái chèo cong bẻ sang làn nước cong !

CÔ ĐƠN

Trăng thượng tuần tong tả 
rời nửa trời thấp đằng Tây.
Gió heo may
Tháng Ba
nàng Bân may áo.

Khói hương, huyền ảo 
 xa xôi.

Ngôi sao cô đơn đêm le lói góc trời
Thiêu thân tự đốt mình trong lửa
Anh đèn khuya mờ tỏ 
Bóng ngắn dài
người trên phố
lặng câm.
...
Có con chim lao vào bụi gai rồi ẩn mình chờ chết dưới lá xanh
hạnh phúc mỉm cười thấy tìm mình dần tan trong máu đỏ 
Tình yêu đăng quang
Luật lệ chúa trời sụp đổ !
...
Người lặng lẽ đi về dang dở
trắng xóa miền ký ức phôi pha
vô định ngàn ngàn kiếp ngác ngơ
...
Người mịt mù mây trung du sỏi đá
gập ghềnh sạn chai bàn chân vất vả
khát vọng buốt chìm, 
gánh nặng trĩu vai.

Chiều nhặt hạt nắng rời
đêm chắt chiu khoảng lặng
gió gom hơi nồng ấm
khẽ khe ru ta bình yên

Trăng nghiêng nghiêng
ẩn mình long lanh sương giọt 
neo tháng Ba giá buốt
vụng về nàng Bân... chiếc áo dở dang...

Lối rẽ chia hai ngả mêng mang
Người lầm lụi về đầu sông xa lắc.
Người hiu quạnh nơi cuối trời hoang lạnh

Trống vắng.
Đến vô cùng!



DỖI HỜN

Người đi, đi những đâu đâu
Người về, đan nhớ tết sầu mà chi!
Lẻ loi bóng chiếc sương khuya
Tháng Giêng rét, tái tê gì mình ai.
"Tôi tưởng nước giếng sâu, tôi nối sợi thừng dài
Ai ngờ giếng cạn, phí hoài sợi dây''*
Cũng rằng: từ đó đến đây.
Xa xôi cách bấy canh chầy lê thê.
Lời thề chui ống cá trê.**
Mịt mù đôi nẻo hoa lê trắng đường.
Hoa cau vẫn ngát mùi hương 
Tầm xuân vẫn đỏ. Haỉ đường vẫn tươi.
Sắc đào vẫn thắm chưa phai
Mà Hồ Tây liễu loi thoi tội tình! 
Gió run sợi nắng mong manh
Mặt hồ sóng lớp dập dềnh chơi vơi.

Nét Xuân còn đậm rét đài.
Mai này rét lộc
Xin ai chớ về!


** Thành ngữ : " Thề : cá trê chui ống" ý nói trơn tuột , không đáng tin


Một mình lầm lũi Em đi.
Gạt ngang nước mắt XaChị về cùng đêm.
Dù không chân yếu tay mềm
Đất người dù lạ dù quen vẫn là ...
Quê là quê của người ta.
Đồng tiền hai mặt lẫn hòa đắng cay.
Đơn côi một góc trời Tây
Xa xôi bên ấy, bên này... Em ơi!

Tháng đi, ngày lặng lờ trôi,
Em tôi hai lọn tóc mai bạc dần.
Một năm có mấy mùa Xuân?
Tây Hồ bến lạnh tần ngần...nước xuôi.

Bụi mưa rắc kín nửa trời 
Mịt mờ lá rụng hoa rơi vơi đầy.

Thương em vóc hạc hao gầy.
Trĩu hai vai gánh tháng ngày xa xưa!
                                        


;

44- NGHE CON CHIM CUỐC

Kết quả hình ảnh cho chim cuốc

Nghe văng vẳng mé ao sau
Tiếng con cuốc cuốc đục ngầu đêm đen.
;

43 --- VỀ ĐÊM

Hình ảnh có liên quan


Mặt trời chui ổ ngủ rồi
Vệt tà dương nhọn cứ cời rách đêm.
;

Thứ Năm, 29 tháng 12, 2016

42-- ĐỒNG DAO CHO EM


;

41 --- NÓI CHUYỆN VỚI ẨN SĨ VỀ " NGOẠI CẢM

: Có cá trong ao sen không? 

Độ  này ( 2011) "nhà mạng” bắt đầu lên tiếng rất mạnh để phản đối chuyện áp vong, dùng ngoại cảm tìm mộ…mà mới cách đây không lâu, cũng trên mạng truyền thông ấy đã từng ca ngợi…
Thôi thì trăm người, trăm ý, nữa là hàng hơn 80 triệu con dân nươc Việt với số giáo sư tiến sĩ vạn muôn…
Tôi ngồi với bà bạn trên cầu ao quê nhà: Thôn Vân ở vùng đồng chiêm Vụ bản. Ao sen tỏa hương thơm ngát, lá  to một cách lạ lùng, hoa sen nở hồng , búp sen xinh xinh, gương sen xanh non… Dưới ao, cá rô ( cả rô ta lẫn rô phi ) nhiều vô kể ; mấy ông vác cần câu, vài con giun, một lúc câu được lưng xô. Bà cười:
- Ngày xưa Nguyễn Bính viết “ Sen đầy ao cá, cá đầy ao sen”, mấy tên bảo mình : “ ao sen thì làm gì có cá” mình tin, vì khi mình lớn lên thì ao sen nhà mình đã bị phá hồi cải cách còn đâu…, về nhà chỉ có bèo tây, rau muống;  nhưng hôm nay thì cậu thấy không, nếu không “ mục sở thị” cá bơi lượn chen nhau dưới ao trong veo này thì mình vẫn nghĩ là không có cá trong ao sen…
Chuyện tâm linh, ngoại cảm cũng vậy thôi, nếu không thực sự có khả năng tâm linh, khả năng ngoại cảm … thì khó mà tin những chuyện này, và phản đối kiểu gì mà chả được, mà chả đúng. Bản thân mình khi “ vướng ‘‘ vào cũng tự cho mình là tâm thần… Nhưng ròi một khi để tâm nghiên cưu những điều đó, thì mình bỗng ngộ ra một điều: cái mà loài người gọi là “ khoa học  chứng minh” ấy hạn hẹp quá. Vì thế nên ngày xưa Copernic gị lên dàn thiêu… Galile bị rút phép thông công đều vì vì lẽ con người chỉ công nhận cái này, không công nhận cái kia, nhiều người bị tù oan uổng hoặc bị giết chết thảm thương cũng chính vì những cái họ nhìn thấy, nghe thấy không giống ai và trước cả những ai.
     Các nhà khoa học thuộc lòng Định luật bảo toàn năng lượng,…” năng lượng không tự nhiên sinh ra, không tự nhiên mất đi, mà chỉ chuyển từ dạng này sang dạng khác”…
     Năng lượng từ đâu đến? và sẽ đi đâu? Nhà vật lý dường như không để ý, mà chỉ cần biết đến cái đang xảy ra mà thôi
      Một trong nhưng ông tiến sĩ vật lý bạn bà nói “ ngoại cảm là chuyện vớ vẩn “. Bà bảo : “ Tiếc cho khoa học tâm linh nước mình, người nghiên cứu Tâm linh thì không biết về tâm linh. Họ luôn phải thông qua các ông đồng bà cốt… để nghiên cứu, còn người có khả năng Tâm linh thì không có khả năng nghiên cứu…
Sự hiểu biết tréo ngoe, gây ra những phiên toái và ngộ nhận buồn cười. Bà nhắc lại chuyện thày bói mù xem voi… “giới tâm linh đang vướng phải cái điều như vậy, đứng ở bên này, nhắm mắt nhìn vào khoảng không xung quanh mình… mỗi người nhìn thấy một thứ, nghe thấy một thứ, cảm nhận thấy một thứ, và mỗi một ông đồng bà cốt khi nhận được một chút ít  thông tin từ cõi vô hình ấy thì thường tự cho mình là “ được thánh cho ăn lộc” xưng là thánh là thần, là cậu nọ, cô kia… rồi ai cũng tự cho mình là nhất. 
 Cũng không thể trách họ được, với một kiểu chỉ đi mò cua, bắt ốc đồng sâu như “cậu” nọ, “cô” kia… công việc hàng ngày xử lý còn lúng túng thì làm sao họ biết được ở cõi vô hình kia: đâu là sai, là đúng, là nên là không…Họ sợ hãi thần linh, không dám hỏi và càng không dám tranh biện cho ra nhẽ, mà những người đến với họ đâu có phải nào cũng là thánh thần nghiêm trang, tài ba… mà có thể là thông tin năng lượng “tạp”, do những linh hồn mang “năng lượng trọc” đem đến. 
   Một phần nữa là do giới “truyền thông vỉa hè” rỉ tai, cộng thêm là thói ham mê tiền bạc, coi đó là một kiểu kiếm tiền nhanh chóng…  Sự thiếu thông tin, thiếu lòng tin vào cuộc sống, xã hội, con người và chính mình, cộng thêm phiền toái không đáng có của bộ máy y tế, văn hóa… là cho người dân tin vào người có một chút khả năng phán đoán gì đó, và tìm niềm an ủi từ cõi vô hình… Người nọ đồn thổi người kia, như cái chuyện “Bè chuối” của Trạng Quỳnh…
Bà không cho rằng bà là người hiểu thấu đáo về thế giới đa chiều bên kia, nhưng theo bà, ngay trong cái thế giới mà mắt ta nhìn thấy đươc, tai tai nghe được, tay ta sờ nắm được, mà thông tin thất thiệt đâu có ít. Trên thế gian này, có bao nhiên ngành nghề? Có bao con  người biết tất cả mọi thứ của thế giới con người? Không ai cả!…
  Vậy thì tại sao lai không nghĩ là ở thế giớ đa chiều, đa diện ấy, mỗi một người chỉ có thể tiếp cận một phần nhỏ, rất nhỏ của một chiều nào đó và từ nơi rất hạn hẹp ấy thông tin đến với họ?!
Có 360 độ của cả một khối cầu ( ta cứ tưởng tượng vũ trụ chúng ta đang sống như một khối cầu không có bên giới), thì ngay ở chỗ đứng của mỗi người, lấy cá thể người đó làm tâm điểm, ta sẽ có BAO NHIÊU MẶT. BAO NHIÊU CHIỀU sẽ phải tiếp xúc? Và Mặt, Chiều dẫn tới  vô hạn ấy của 4 tỷ năm hình thành vũ trụ với những thông tin vốn đã nằm sẵn trong mênh mông như được lập trình…, rồi ngoài 4 tỷ năm ấy là cái gì? Bà bảo: “Mỗi lần nghĩ tới điều ấy thì tất cả mọi thứ, ngoại cảm - không ngoại cảm, tâm linh -  không tâm linh, tôn giáo – không tôn giáo…. Chủ nghĩa – không chủ nghĩa…và kể cả cái mà chúng ta tôn thờ như con người, đạo đức… cũng như tất cả sự tiến bộ của khoa học đều là trò vớ vẩn hết, vô nghĩa hết!”
“Cái chết không tránh khỏi cho mỗi cá thể trong vũ trụ vô tiền khoáng hậu này…và cho cả vũ trụ mà chúng ta không hề biết được đâu là không gian, đâu là thời gian…”
“Sao người ta công nhận, sự hiểu biết về trái đất và hệ mặt trời chỉ là cái gì nhỏ, rất nhỏ trong mênh mông, mà ta không nói tất cả mọi thứ ta đang lần mò nghiên cứu một cách tự cho là “ hết sức nghiêm túc”… là vớ vẩn mà thật sự nó là vớ vẩn…
“Chiến tranh không đem lại hạnh phúc cho bất kỳ ai, kể cả kẻ gây chiến lẫn người bị cuốn vào
“Tiền bạc bào mòn môi trường sống và lương tâm con người cũng không mang lại hạnh phúc cho bất kỳ loại người nào trên trái đất này , dù là đen hay trắng… dù là giầu hay nghèo…
Bà bảo thấy người ta áp vong mà sợ, và đã từng đề nghị chấm dứt trò này, nhưng ai nghe? Bà có là gì đâu…
“Vong” là gì ?
“Vong” là những năng lượng thông tìn tàn dư của mỗi một cá thể sau khi tan rã khối vật chất hình hài…
Vật chất cấu tạo nên thân hình thô kệch của mỗi một cá thể là hạt và sóng, mà bản chất hạt cũng là sóng, thì những “vong” cũng chính  là những sóng mang thông tin theo một kiểu  nào đó thôi… Trong quá trình tan rã của thể xác, dưới sự ảnh hưởng của môi trường, các “vong” có thể cho thông tin của chính họ, cũng có khi bị nhiễu bởi ảnh hưởng “ song thông tin” cuả một hay nhiều “vong” gần đó , như kiểu ta bắt Radio tần FM bỗng bị méo tiếng hay lộn sang kênh khác , hay lại nghe thấy kênh khác to hơn cái kênh mình muốn nghe… 
Bà đã chứng kiến một gia đình đi tìm hài cốt liệt sĩ, nhưng hài cốt mang về thì không phải là của liệt sĩ ấy, mà là của người bạn thân mồ côi cùng đơn vị không còn ai cầu cúng, hương khói… liệt sĩ này tả tỷ mỉ từng vết đạn, từng dấu tích trên “người mình”… mà cuối cùng là do nguyện vọng để bạn có nơi yên nghỉ, có người thờ cúng; còn đồng chí ấy thì quên cả bản thân mình…Điều này cho thấy rằng, người đã có tư tưởng tốt đẹp thì khi là “vong “ vẫn có những ý nghĩ quên mình ấy…và người xấu thì dĩ nhiên là họ vẫn” xấu” khi chết, họ chen lấn xô đẩy, tranh chỗ để thông báo những thôn tin sai lệch về “vong” người đang được triệu về…Họ bám theo “ vật chủ” bị áp “vong” nhạp vào và tìm mọi cách bám lấy “ vật chủ” hoặc rủ rê kéo bè cánh những “vong” để nhằm thỏa mãn những cá tính xấu mà trước đây họ có cho đến lúc chết vẫn mang theo ( thông tin dai có tính chất bản thể của sóng cơ bản). Có sự lầm lẫn là do những dạng sóng của “ vong” ‘ bên cạnh thô và mạnh hơn vong được triêu…    Tin hay không là tùy ở mỗi người , song trong muôn vàn sự nhộn nhạo , ngang trái của thời mạt pháp này, lấy “ buông” , lấy an bình làm lẽ sống, con người sẽ đỡ bị nhồi vào vòng xoáy của bạc tiền , của bất nhân, bất nghĩa…
Nếu nói vớ vẩn , thì mọi thứ đều là vớ vẩn
Nếu nói mộ satna đáng trân trọng thì mộ nửa satna ấy cũng đáng giá.
Thế mà thôi, nếu không về ngồi trên bờ ao sen ngắm cá bơi lội tung tăng trong ao, thì có lẽ bà vẫn tin là Cá không sống trong ao sen được

2011 
;

40--EM


Trời mở bốn phương
đất khai tám hướng
Em,
tuyết trắng mùa đông phương Bắc?
;

39-- VÒNG TAY

Kết quả hình ảnh cho trong vòng tay YÊU
;

38 -- THÔI THÌ


Thôi thì anh ạ.
Về đi
Chúng mình nào có là gì của nhau
;

37---XA


Ừ xa
thì cứ xa đi
 Cứ quên.
Đừng nhớ những gì đã qua.
;

36 -- GIÁ NHƯ



Giá như không gọi là Đêm

Thì ngày cũng chẳng có tên là Ngày.
;

35 -- TA DÌU NHAU ĐI HẾT CÕI ĐỜI NÀY.


Dựa vào vai tôi, mình ạ
Nắm chặt tay tôi, mình ạ
nào cùng đi, mình nhé
như ngày nào ta dung dẻ, dung dăng.
;

34--- EM LÀ 5 trong 1 : SIÊU NHÂN



Em là chủ tiệc tết này
Nguyên Đán, Thượng Nguyên..
Mỗi năm chỉ một
;

Thứ Tư, 28 tháng 12, 2016

33 -- 相思云 MÂY TƯƠNG TƯ


( gửi LXL )
;

32 -- CỔ TÍCH KHÔNG CÓ THẬT

( Gửi người cổ tích)
Dưới vòm mưa mờ mịt rất xa
hai người xa lạ
đến từ hai đầu màn mưa yên ả
đi về phía không người.
;

31 --TÔI ĐI TÌM TÔI


Thắp đuốc giữa ban ngày
đi tim Tôi mộng ảo
gió thu chiều bay bay tà áo
nắng thu chiều mơ màng Tôi hoàng hôn.
;

30 -- ỐM NHỚ MẸ



Thu lặng thầm; mưa tí tách không thôi
Mây sà xuống ngọn xanh cây hoa sữa 
Lá không rung; vẫn gió lùa khe cửa
Một mình ngồi nghe tiếng một mình ho.
;

29--HƯ VÔ

user posted image

;

28 -- CHUYỆN ẢO


Rời khỏi ồn ào cuộc sống
Tôi về chơi bến ảo mờ
Cứ ngỡ Ảo là... ảo thật
Ai hay sóng táp lở bờ.
;

27-- BỤI KHÓI


Ai buộc nắng vào mưa
Để cho đời dang dở
Ai buộc mây vào gió
Để cho lòng ngẩn ngơ?!
;

26-- BƠ VƠ

Kết quả hình ảnh cho BƠ VƠ
;

Thứ Ba, 27 tháng 12, 2016

25 --- THU (xướng - hoạ)

Kết quả hình ảnh cho thu
1- Xướng:
;

24 -- XA VỜI

Hình ảnh có liên quan
Mình xa xôi của ta ơi
Xin đừng nói nữa những lời chờ mong
;

23-- LUNG LINH

Hình ảnh có liên quan

Đã lâu rồi ta đóng cửa nhà mình

bỏ ồn ào ngoài phố

Tráí tim nhỏ 

cháy trong ngọn lửa 

hư vô
;

22 -- EM VẪN ỐM

Kết quả hình ảnh cho ốm yếu
Em vẫn ốm, và anh không về được
;

22-- MÌNH _ TA





Thẳm xa lối lại, nẻo đi
Ngẩn ngơ nào biết nói gì cùng nhau
Núi thì cao, sông lại sâu
Đò xe cách trở, nhịp cầu chông chênh.

Ngồi buồn mình lại hỏi mình:
-Vu vơ một sợi duyên tình gì đây?!
Nửa vời tỉnh tỉnh - say say
Ngổn ngang nợ ấy, nghiệp này bởi đâu?

Gío sương tẩy trắng mái đầu
Bến thời gian bỗng hiện câu nguyện thề.
Ngọt ngào sớm, dịu dàng khuya
Ngàn mong ước: một giấc mơ xum vầy.

*
Bây giờ mình đấy, ta đây
Mái Tây Sương đã phủ đầy rêu xanh
Tầm Dương sông nước lênh đênh
Vầng trăng chia nửa, bồng bềnh trôi xa

*
Duyên chăng là? Nghiệp chăng là?
Ngàn năm ấy liệu còn ta vớí mình?
;

21--- THƯ VIẾT TRONG NGÀY ỐM



Anh
Thu đã về, anh có biết hay không?
Đêm chống chếnh, ngõ ngoài yên ắng quá
Đã xa xôi, giờ lại càng cách trở
Nơi cuối trời, anh có thấu lòng em?...
;

20 -- TÔI ĐỢI

Tôi đợi gì đây? Đợi ai đây?
Mũ ni che kín mắt, tai này
Vẫn giật thót mình khi sấm sét
Vẫn mồ hôi hột nắng gắt gay.
;

19-- GỬI ANH


Vài lời gửi bạn cũ -  anh đi bộ đôi khi chưa đầy 18, rồi hy sinh khi vào tuổi 20.

Qua từ lâu ngày xưa ấy, chúng mình

Hiểu nhau cả những điều chưa kịp nói...
;

18 ---KHÔNG NÓI VỚI MÌNH



Nào thơ có phải mình đâu
Dăm ba điều, sáu bảy câu… cũng là
;

17 -- NGÀY GIỖ MẸ



Con ngồi bấm đốt ngón tay
Hai mươi với bảy trăm ngày có dư...
;

Ông đồ Tài tử trấn SƠN NAM


Tài hoa này, nét chữ này - Gói trời xanh giữa tháng ngày phù sinh

Lời thưa của Nguyễn Thế Kiên

Kienlucbat đã định không bao giờ post bài lên blog nữa, nhưng chiều nay tham dự buổi giới thiệu sách của Nhà văn nhà báo- Ông đồ tài tử Bùi Hạnh Cẩn (tại 52- Hai Bà trưng- Hà Nội)! Được chiêm ngưỡng những tác phẩm tranh chữ độc đáo của cụ! Mới thấy đôi mắt của mình còn bé đến thế nào! 
Xin tải lên đây vài hình ảnh trong buổi giới thiệu cuốn Tranh chữ Bùi Hạnh Cẩn và một số tác phẩm của cụ! Cùng với bài thơ mình đã đọc tặng cụ tại đó! Xin lấy hai câu lục bát ngẫu hứng làm lời dẫn cho bài viết này:

Chắp tay vái lạy trời xanh

Tích ngàn năm tuổi mới thành hôm nay!


Ông đồ tài tử- Nhà văn Bùi Hạnh Cẩn 93 tuổi!
Kết quả hình ảnh cho tranh chữ Bùi hạnh Cẩn

;

16 -- BIỆT


com-img

Thôi mình ơi,
thôi tình ơi
đông cạn rồi
giọt lạnh cuối cùng rớt vào xa thẳm.
;

Thứ Hai, 26 tháng 12, 2016

THUYẾT LƯỢNG TỬ : LINH HỒN LÀ MỘT DẠNG THÔNG TIN

Học thuyết lượng tử về nhận thức: Linh hồn là một dạng thông tin 

Trong khi nhiều người cho rằng khoa học và tâm linh là hai thế giới đối nghịch, loại trừ nhau thì trên thực tế, có không ít nhà khoa học uy tín tin vào sự tồn tại của linh hồn. Họ còn dùng chính kiến thức khoa học để chứng minh và mô tả 

Học thuyết về linh hồn gây xôn xao
;

Chủ Nhật, 25 tháng 12, 2016

15-- NHẠT THẾCH



Hôm về nhà một người bạn xa quê, nhìn thấy căn nhà trống trơn, xiêu vẹo. Mấy tên già bèn bảo nhau thử vịnh.
Thế là đứa nọ nối tiếp đứa kia... thành một LIÊN VẦN không chấm phảy. 

chữ nhạt thếch 

dưới ngón tay
tranh nhạt thếch 
sau ngọn cọ

mùa đông nhạt thếch 
trời / trên lá
;

14-- Bong bóng bí ẩn ở dải NGÂN HÀ

Cặp bong bóng khổng lồ giữa dải Ngân hà. Ảnh: NASA
.(theo Vn Exprss 13/11/2010)

Bán cả mình
Bán cả ta
Lấy tiền mua bóng Ngân Hà mà chơi.
;

13-- GỬI ...



;

12--NHẶT MÙA ĐÔNG GIÓ TÀN CHIỀU




Nhặt mùa đông gió tàn chiều

Gửi vu vơ  thoáng thương yêu muộn mằn
Vét voi ấm lạnh cặn năm
Ủ khuya cho đượm, cho đằm hương khuya.
;

Thứ Bảy, 24 tháng 12, 2016

11-- CHIÊU KHÔNG EM



Chiều không em 

mênh mang sầu em ơi 
;

10-- GỬI MÙA THU XƯA


Anh ạ
Mùa thu lại đến rồi
Lá vàng .
Chỉ có lá vàng rơi.
Hững hờ se lạnh thu chiều vắng
Một tiếng chim xa tận cuối trời.
;

9-- MƯA

;

8-- HOA SỮA TRƯỚC NHÀ và CẢM NHẬN của Trần Thanh



          
;

7 - HÀ NỘI THU


Hà nội thu
nắng nhạt nhòa phố cổ 
lá vương đầy ngõ cũ
nghe lanh canh đây đó tiếng guốc ai?
;

Thứ Sáu, 23 tháng 12, 2016

6-- TAM BIỆT


Biết làm sao được người ơi. 
Ừ thì thôi, cũng đành thôi.
;

5-- EM ĐẾN CÙNG THU


                  Kết quả hình ảnh cho thu                  


;

4-- NGƯỜI ĐI

Hình ảnh có liên quan
Người đi gom gió, nhặt mưa
;

3-- BÔNG HOA MANG SẮC ĐÊM

 Kết quả hình ảnh cho bông hồng đen (18+)
      Cô đơn hoa 
cô đơn em,
sẫm tối.
;

2- GIÁ MÀ KHÓC ĐƯỢC THÌ MAY

Kết quả hình ảnh cho khóc trong mưa


Những mong được khóc một lần 
Một lần thôi; để vợi phần đớn đau
Biết mình không khóc đã lâu
Bao nhiêu tủi bấy nhiêu sầu đóng băng.

Trật chân, dẹo bước lâng châng
Mộng mơ chót vót treo tầng cây cao
Vùi đau khổ, dập khát khao
Mãi rồi...
nước mắt lặn vào đáy tim.

Nỗi đau - đau mãi thành quen
Nỗi buồn trộn với trăm nghìn vu vơ…
Thân cò ngang gió, ngược mưa
Một mình lặn lội sớm trưa.
Bập bềnh. 

Lênh đênh chồng chéo lênh đênh
Niềm chung gạt trọn nỗi mình riêng tây.

Giá mà khóc được thì may
Bàn tay gầy đỡ vai gầy...
 đỡ run. 


HatCat


;

1- VẨN VƠ

Lời thưa cùng bè bạn
Bắt sang tuổi 70.  Lão bà bà chủ "Blog Hạt Cat Diệu Sinh"  xin biên tập và đăng lại nhũng baì viết của minh, có đánh dâu số thư tự. Muôn là gì cũng được, hay dở cũng không sao. Nhưng với Lão bà bà đây những cảm xúc của mọ doạn đời>
Xin các bạn gần xa góp ý bổ sung và đón nhận >
Xin cám ơn



Kết quả hình ảnh cho nắng

;

BẤM NGÓN TAY CHỮA BỆNH



Học người Nhật trị bệnh trong 3 phút bằng cách chỉ bằng cách nắm các ngón tay cực hay


Người Nhật tin mỗi ngón tay đều kết nối chặt chẽ với các bộ phận cơ thể, và với niềm tin này, từ lâu họ đã hình thành 1 cách chữa bệnh hiệu quả

Người Nhật, hay người phương Đông nói chung, có những cách trị bệnh khác với người phương Tây, thậm chí tưởng như không có căn cứ.
;

Thứ Ba, 20 tháng 12, 2016

GỬI NGƯỜI KHÔNG THUỘC VỀ TÔI


Đã đành người chả của tôi
Từ lâu lắm lắm... tận hồi chia xa.
Cái hồi ' hai bảy mười ba'
Rủ nhau 'chồng nụ chồng hoa' sân đình.
;

Thơ SONG THẤT LỤC BÁT - THOÁNG EM XƯA



Chiều thu ấy mây bông nhè nhẹ
Gió mơn man se sẽ lặng bay
Ngỡ ngàng tôi đấy em đây
Biển trời đọng một thoáng này: nợ duyên! 


Tóc dài em xõa nghiêng sóng biếc
Má hồng em nước vệt vương ngang
Lung linh biển giãi sợi vàng
Ngẩn ngơ tôi đứng ngỡ ngàng nhìn ai

Mắt lá răm soi dài nắng giọt
Da mịn màng gió dệt lưới tơ
Bọt tung sóng trắng dạt bờ
     Em ngây thơ giữa vu vơ  biển chiều...
Tôi dõi theo vách xiêu dốc đứng
Rễ cây rừng đỏ lựng gót chân.
Nước khe thánh thót
 trong ngần
Thoáng xôi xa, thoáng gặn gần: hình Em!

Em qua cầu…  Tôi men núi đá
Rồi mông lung tăm cá bóng chim
Không hay quê quán tuổi tên
Bặt tin em  giữa đất liền, biển khơi…


 Bao năm tháng bồi hồi  trong dạ
Khắc khỏai chờ búp lá xòe  xanh.
Chợt đêm thao thức năm canh
Chợt ngày côi cút bóng mình vào ra.
 Mịt mù phương trời xa biền biệt
 Nợ duyên xưa còn hết, ai ơi !?...

Liệu em có nhớ tới tôi
 Một xa xăm giữa chín mười yêu thương?!
;

KHÚC TÌNH MUỘN




Ngác ngơ ánh tà dương nhàn nhạt
Lay phay mưa hạt hạt bông mây
;

Thứ Hai, 19 tháng 12, 2016

NHÂN NGÀY 22/12 -- LỜI LIỆT SĨ

Kính tặng hương hồn các Liệt sĩ Trẻ tuổi cùng thời tôi!


Đạn thù 
Găm giữa tim Anh;
Xương thịt trả về đất
Hồn thiêng gửi đến trời.
;

BỜI BỜI



(16 tháng một Quý Tỵ, xây mộ cho người đã xa đi...)

Ngày mai nắng chắc hanh vàng
Gừng khô rang, muối khô rang cả rồi!...
;

Chủ Nhật, 18 tháng 12, 2016

VỊNH RÉT


( thơ Đường luật)

Mưa thốc giọt xuyên khăn áo đông
Lá hoa lẩy bẩy giá như đồng
Nắng vàng nem nép co ro trốn
Mây xám vội vàng cuống quýt rông
Gió bấc cơn cơn teo mộng mạ
Sương sa lớp lớp táp mầm bông 
Buốt tê dao cứa nhay da thịt
Đất rét căm căm, giời biết không? 

Hat Cat 18/12/2015
;

Thứ Bảy, 17 tháng 12, 2016

GỐC RẠ RUỘNG ĐÔNG


Bỗng thương gốc rạ ruộng đông
Là  thân lúa hay lại  không là gì! 
Loằng quằng quẩn bước người đi
Dắt răng trâu khó lựa bề cỏ non...

Lúa gặt xong, rạ vẫn còn
Gốc đen chờ mủn, cuộng dòn chờ khô.

... Mới thôi hôm đó chưa mùa
Mộng vàng lúa hạt, cơn mơ nắng hồng...
..Rồi thôi... Rồi thế là xong! 
Một đời dầm nước oằn cong.
Thôi thì...

 Ruộng đông gốc ra đen sì
 Rạp xiên đau chói bước đi vô tình

HatCat 17/12/2016
Thôn Vân


;

Thứ Sáu, 16 tháng 12, 2016

THƯA CHUYỆN LÃO TỬ


"Danh khả danh phi thường danh
Đạo khả đạo phi thường đạo"

- Này con , hôm nay  tạnh ráo
Chợt gió  mưa... rồi lại gió  mưa.

Kiếp luân hồi
 no đói, thiếu thừa
thăng trầm muôn nỗi
Cuộc đời như sương khói
Hận thù như cái dằm.

"Danh khả danh" ... rồi danh cũng thành không
" Đạo khả đạo," ... rồi đạo quy về một
Tan tụ, hữu vô, sạn chai, khô ướt
Buông tay là mênh mông... mênh mông...

... Người ta cưỡi voi, cưỡi rồng
Ăn nem công chả phượng
Mặc lụa là gấm vóc.
Ta mác áo gai, ăn gạo thô, cưỡi trâu thanh thản chốn cỏ non.

Người đời bon chen
Chật chội bàn chân, tranh nhau thua được
Ta về  ngọn nước
Ta về bông mây
Hương trời vị đất say say
Không - không -
Không cùng, không tận.

Xoáy vũ trụ này vòng vèo tiệm cận
Đâu thủy, đâu chung?
Thượng đế mông lung
Tạo hoá mông lung
Đấng  tối cao dối lửa như cuội
Nháo nhào hoán đổi
À ơi loài người như dỗ trẻ nằm nôi

Con đừng cậy trởi
trời hồng hoang vô tận
hố đen trùng trùng
còn còn mất mất
Thiên Hà đặc dầy  ma - trơi sao
quỷ du thần nhập
 không cuối khâu đầu.

Con đừng cậy đất, đất chả lành đâu
Đất - hỏa diệm sơn, gập ghềnh bất nhất
cũng như muôn loài
 đất sinh ra để chết
Đất giẫy dụa tháng ngày mong manh, chơi vơi.
Hỗn mang vũ trụ sinh hỗn mang trời
 Hỗn mang trăng sao sinh hỗn mang nóng lạnh.

Danh khả danh;
Danh có hữu danh?!
Đạo khả đạo;
Đạo không vô đạo?!

Kiếp kiếp vô tình
Vàn muôn huyền ảo..
Không gì hơn VÔ VI.
VÔ VI .

;

VIẾT CHO THƠ

Hình ảnh có liên quan
Trời đưa thơ đến với mình
;

AI CÓ VỀ XƯA CŨ VỚI TÔI KHÔNG?

Hình ảnh có liên quan
;

Thứ Năm, 8 tháng 12, 2016