Thứ Ba, 20 tháng 12, 2016

KHÚC TÌNH MUỘN




Ngác ngơ ánh tà dương nhàn nhạt
Lay phay mưa hạt hạt bông mây
Một mình ngồi tựa gốc cây
Mảnh gió gầy, Mảnh lá gầy lô xô.   

Nhìn đụn mây nhấp nhô mé cửa
Trông búp non be bé run run
Chợt lòng khơi nỗi héo hon
Chợt sầu trĩu dạ đè cơn nín lời



Gió biền biệt cuối trời mờ mịt
Nắng xôi xa tắp tít ngàn mây
Dại tê tay gối đầu tay
Giấc khuya trằn trọc, canh chầy nôn nao.

Dám dâu bì sau cao, thấp trước
Nào ai so sớm vạc, khuya cò
Sông sâu mấp mé mạn đò 
Sóng dềnh con nước dạt xô cánh bèo.


 Phận đá  núi cheo leo vách núi

Thân cỏ hoa bời rối cỏ hoa
Gặn gần mà vẫn vời xa
Thân thương sao hết mặn mà dấu yêu? 



Nhặt hạt nắng hanh chiều rớt lệ
Gom giọt thầm mưa kẽ nhặt mau
Khúc tình muộn gửi về nhau
Man man lưng biển quặn sâu sóng lừng.



Vòng thít chặt mấy từng yêu ghét
Nút lỏng dây nút thắt nhớ nhung
  Dấu đớn đau chốn mông lung
Đem muộn phiền gửi phiêu bồng hư vô.



Tà dương buông ngẩn ngơ bàng bạc
Ráng chiều rơi rẻ quạt long tong
Buồn sao nẫu ruột nát lòng
Khúc tình xa cuốn nước dòng vụt trôi.

Không có nhận xét nào :