Thứ Năm, 22 tháng 12, 2016

THIỀN ĐÊM



Biển đêm 
Tôi thiền…
Cõi Thiền mềm guồng  tơ
Xe lối  vào riêng tôi
  Tĩnh lặng.

Lặng tờ cõi  mơ
Cõi mơ ốc biển 
Cõi mơ bọt nước ào trắng bến

Sóng đêm thì thào ru rím tôi
Biển đêm  rì rào  vỗ về tôi
bé thơ tôi 
 bé thơ đất trời 
  bé thơ vũ trụ

Con sóng mịn trườn... À ơi
Đặc quánh biển mặn mòi: 
Anh – Người đàn ông Định mệnh riêng tôi.

Núi đêm 


Tôi thiền
 Đá khô xác già nua lưng tựa
Đá bạc thếch sương hoang rơi nghiêng
 Chân nai giác khuya chạm lá
Tiếng chim ghẹo hoa mắt ngời...
Đáy thẳm trồi
Suối nguồn cát sỏi lăn công cốc 
tròn xoe trườn
xô dốc
nước cuốn vẹt lòng trôi.

Hồng hoang tan.
 Tâm Thiền tụ:
  Anh – Người đàn ông Định mệnh riêng tôi


Nhỏ nhoi. Mong manh 
Tôi – Anh 
 Hạt đất – Giọt trời
Đằm trong xanh
 Thiền đêm...

Cây đan màn êm
Cỏ nhồi gối ấm
Mây nước kết rèm
Định mệnh.
Trăng sao chăng đèn

Định mệnh
Nửa cõi Thiền mơ
Nửa thực cõi Đời:
 Anh – Người đàn ông Định mệnh riêng tôi.

***
Lâu rồi tôi quên chính tôi 
Quên cả đợi chờ, quên luôn mong nhớ.

Đêm nay 
Tôi thiền Lửa
Lửa tình yêu 
Đản sinh

Không có nhận xét nào :