Thứ Hai, 14 tháng 8, 2017

THƠ VỤN

QUẤY QUÁ LUNG TUNG

Buồn

Buồn rơi từng mảng, từng tầng

Xé bung rèm của, bật tung chốt cài
Đường khuya tịnh vắng bóng người 
Âm thầm buồn cứ chơi vơi rắc sầu.


 Nhớ


Nhó ai mà lõm canh thâu
Trăng đêm mười tám vùi đầu giữa mây
Cám vàng bít chặt mặt rây
Rào rào trấu ráp vù bay rặm thềm.

Yêu


Một nửa ngày một nửa đêm
Biết đâu chân cứng đá mềm mà so
Khúc tình thẳng, đoạn đời co
ng lau trắng tóc phủ xơ vai gầy
Ông tơ ít tỉnh nhiều ngây
Buộc lần khân những đọa đày nợ duyên.

Chả thấy vui, rặt những phin!

Không có nhận xét nào :