Thứ Tư, 31 tháng 10, 2018

BẺ ĐÔI

BẺ

Bẻ gió chia thành hai nửa
Nửa này em cất phần anh
Nửa kia thổi nùn nhóm lửa
Nấu cơm canh thật ngon lành.
Ngậy thơm tương bần quê mẹ
Xanh non rau muống ao nhà
Tranh nhau giòn tan cà pháo
Thèm thuồng cá lẹp khế kho...

Bẻ mưa chia thành hai nửa
Một nửa dành để cho anh
Hãm nước chè tươi chát ngọt
Bát sứ lồng khuôn trăng xinh
Mủm mỉm môi hồng hé nụ
Trộm nhìn...mắt ánh long lanh
Một nửa ngược về ngọn suối
Mịn mềm rêu rong thanh bình.
*
Em muốn bẻ đôi quen lạ
...
Hình như chả được đâu, Anh!
Tình mình không chia hai được
Ngập tràn như biển biếc xanh
Đời mình không chia hai được
Thân thương như mặt đất lành.

Chủ Nhật, 28 tháng 10, 2018

LẠI XA

LẠI XA

Lại xa mút cánh chim bay
Lại vò nát vụn gió ngày, mưa đêm
Lặng chiều giông chợt nín im
Mịt mù đêm đắm vạn niềm xôi xa...

Chợt nghe run rẩy tiếng gà
Trăng thượng tuần chợt nhoà nhoà vòm sao
Chợt thu vàng lá xạc xào
Khuya mang mang chợt cồn cào nỗi khuya.

Ai trống tênh nỗi đi về? 
Cánh mây ai quẩn bốn bề hư không? 
Thắt lòng ai những ngóng trông? 
Bồn chồn ai những chờ mong đêm ngày? 
Tình ai mỏng, nghĩa ai dày? 
 Khát khao ai lạnh vòng tay đợi chờ? 

... Lô xô con sóng giả vờ
Xui thu vàng nhặt nắng tơ nhen tình.

Hat Cat 
27/10/2017
;

THU ĐÊM

THU ĐÊM

Ngồi buồn vợt đốm sao sa
Hay... cùng bơi ngược Ngân Hà.
Nhé ai!

... Toé tung sáng, vệt ngắn dài
Vịt khuya vẫy sóng mé ngoài bến đêm.

Về đi, về nhé! Cùng em
Hái trăng vàng ngoắc ngoài thềm chơi chung
Thả hồn vút chốn mông lung 
Vơi đầy nghiêng chén rượu hồng ngất ngây
Thung thăng tay lại nắm tay
Tình muôn năm chuốc tỉnh say cõi người...

Loay hoay ngọn gió rối bời 
Gom ngàn sao thắp lửa soi đuốc vàng.

Hat Cat
28/10
;

THƠ TÌNH VIẾT GIỮA BÃO GIÔNG

( Lời cáo lỗi : Suốt mật thời gian chạy “ sô” giữa các nơi có người bệnh... khi có mạng thì không đủ sức post bài. Các bạn thứ lỗi ) 
Giờ điwx rồi, Cat lại về 

THƠ  TÌNH VIẾT GIỮA BÃO GIÔNG

Thơ tình viết giữa bão giông
Gửi giằng giật những thẳng cong, vơi đầy
Đất đêm trộn lẫn trời ngày
Ngắn dài kiếp kiến, mỏng dầy phận ong.

Thơ tình viết giữa bão giông
Gom cuồng phong cuộn vòng vòng cõi mơ

... Đã bao giờ, có bao giờ? 
Ai vùi sấm chớp vào thơ gửi tình
Ai neo  nước cả, sóng duềnh
Cho thẳm sâu phút yên bình trả vay.
Cho vàng trăng tựa gối mây
Cho tàn đông chút cuối mày, đầu môi?
...
Dịu xuân, nồng hạ.
Rồi thôi!
Tình bão giông
 trả 
cho đời bão giông.
;