Thứ Sáu, 20 tháng 7, 2018

GIÃ TỪ TÔI

GIÃ TỪ TÔI

Giã  từ ngốc nghếch tôi,
Tôi nhé! 
đời nông thế
đời mỏng thế
 Tham sân si nào -  bến đậu an vui?

Giã  từ khờ dại tôi, 
Tôi ơi! 
 hồn sông dài 
hồn rộng bể
Tôi sao chen chốn tận cùng ích kỷ? ! 

Giã từ ngây ngô tôi, tôi nhỉ! 
Giã từ - tôi tình yêu
Giã từ - tôi luật lệ.

Rộng dài  tôi
Ngang dọc
Một tôi!

LÀ ĐÊM

LÀ ĐÊM

tãi vàng lãng đãng màu mơ
trăng nghiêng đêm vẽ vu vơ nét buồn

là ai  - núi đá vẹt mòn? 
là ai - búp lá xanh non đầu cành? 

tênh hênh con thác đổ ghềnh 
sót trong veo một giọt tình hai ta.

Là mắt tình gợn thu ba
Là vườn tình ngát hương hoa duyên tình.

Là đêm, muôn nỗi ta mình
ngạt ngà tựa gió, bập bềnh gối mây.

Rượu tình dốc cạn giấc say.








;

Thứ Năm, 19 tháng 7, 2018

CHIẾC KHUY ÁO KHÁC MÀU

MÙA TƯỜNG NHỚ và TRI ÂN THƯƠNG BINH LIỆT SĨ - 27,7
KÝ ỨC LÍNH _ 
CHIÊC KHUY AO KHÁC MÀU

Những người lính bạn tôi
lớp lớp ngã xuống chiến trường tuổi mười tám, đôi mươi.

... Chiến tranh qua đi
Phồn hoa phố dường như quên họ
;

ĐỌC “ CHIẾC ÁO BẠC MÀU “ fb Nguyễn Trần

LẠI MÙA TRI ÂN & TƯỞNG NHỚ  --27/7.

CẢM NHẬN về  Bài thơ CHIẾC ÁO BẠC MÀU
nghĩ về lòng chung thuỷ

                     (Bài của Trần Thanh Blog)
 
 Bài thơ của chị Diệu Sinh viết tặng một người đồng đội của mình thời đánh Mỹ. Gọi là thơ nhưng thực ra đây là câu chuyện tình cảm động, trong trắng , hồn nhiên của một đôi trai gái yêu nhau thời đạn lửa...
Mở đầu bài thơ là câu chuyện giữ gìn kỷ vật của một người con gái. Chị cất giữ trong rương những thứ tưởng bình thường nhưng đối với chị thì nó thật là thiêng liêng, quí hơn vàng bạc. Đó là một chiếc áo bạc màu, sạm đen khói đạn, là một món tóc thề, xanh một đời con gái, là một nhành hoa be bé đã héo mòn khô quắt bởi thời gian...Và còn nữa, chị luôn giữ bên mình bài thơ viết về người lính Nga thuở nào nói với người yêu trước lúc lên đường ra trận, với một lời hẹn thề nóng bỏng: đợi anh về...mặc "thời gian cứ lầm lũi trôi đi":

Chị vẫn giữ trong rương chiếc áo bạc màu
tháng rồi năm cứ trôi lặng lẽ...
một món tóc xanh,
một nhành hoa be bé
khô quắt, héo mòn giữa nếp áo chẳng còn xanh!
Chị vẫn giữ bên mình
một bài thơ chép trên giấy mỏng
Lời người đi nóng bỏng:
"Em ơi! Đợi anh về..." #
mặc thời gian lầm lũi qua đi.
...
Và ở trong tim người con gái ấy, vẫn nhớ mãi không quên một thời tuổi trẻ. Mối tình đầu bỏng cháy yêu thương. 17 tuổi, bắt đầu yêu bằng trái tim chẳng biết sợ đạn bom, nhưng nước mắt lại cứ rơi khi tiễn người yêu ra trận :

... mười bảy tuổi
Tình yêu trong veo, sôi nổi
Coi thường khói lửa đạn bom.
Đôi má hồng, đôi mắt đen
nhòe nước mắt
tiễn người yêu ra trận.
...
Rồi người lính ấy ra đi mãi mãi không về. Còn người con gái vẫn cứ đợi chờ, hy vọng...vẫn giữ gìn chiếc áo bạc màu, vẫn nhớ ghi lời hẹn đợi anh về. Thời gian vẫn cứ nối tiếp nhau, tuần hoàn trôi theo qui luật muôn đời của nó. Xuân qua, hạ tới, Thu về...rồi mùa đông lạnh lẽo lại sang. Thời gian không có tuổi nhưng con người có tuổi. Bốn mươi năm đợi chờ, chỉ có thể chưa đủ dài làm ai hóa đá mà thôi. Còn con người thì đã già nua, cũ kỹ:

                ...  bạc trắng mái tóc xanh óng ả
 Nhăn nheo đôi má
 Mắt rạn chân chim...

Còn phố phường , vạn vật cũng tất nhiên có vô vàn thay đổi. Bao nhiêu người lạ đến, chẳng phải người xưa vương hoa sữa mùa thu xe cộ ầm ào, gào thét tứ phương, Hà Nội đã có nhà cao hơn mây, sừng sững...
Riêng anh ấy đi 40 năm- không về. "Người ấy- không về..."một loạt câu phủ định lạnh lùng như vết cứa vào tim. Người phụ nữ vẫn lặng thầm dõi mắt đêm đêm, dù nước mắt đã khô rồi thì con tim của chị lại không bao giờ ngủ. Nó thổn thức mơ về tiếng tàu điện xa vời... nó bâng khuâng đếm những vì sao cô đơn lạc lõng... Nó nhớ hoài nhớ mãi một lời thơ : EM ƠI, ĐỢI ANH VỀ!

   Bài thơ kết thúc bằng tiếng vọng vang lên từ miền ký ức thẳm sâu của người con gái. 40 năm là một nửa cuộc đời...chiếc áo bạc màu vì thời gian đã làm cho tình người thấm đẫm màu chung thủy. Một bài thơ, một câu chuyện tình nghe như cổ tích về hòn Vọng phu.

***************************************************************
CHIẾC ÁO BẠC MÀU
Hat Cat Diệu Sinh  07, 2010

Chị vẫn giữ trong rương chiếc áo bạc màu
tháng rồi năm cứ trôi lặng lẽ...
               một món tóc xanh,
                        một nhành hoa be bé
khô quắt héo mòn giữa nếp áo chẳng còn xanh!

Chị vẫn giữ bên mình
một bài thơ chép trên giấy mỏng
Lời người đi nóng bỏng:
"Em ơi! Đợi anh về..." *
mặc thời gian lầm lũi qua đi.

Thơ ngây học trò
             mười bảy tuổi
Tình yêu trong veo, sôi nổi
Coi thường khói lửa đạn bom.
Đôi má hồng, đôi mắt đen
nhòe nước mắt
                    tiễn người yêu ra trận.

Bốn mươi năm!
           Người đi.
                 Không về.
         Vâng !
               Người ấy không về!

Con phố ồn ào giờ lặng ngắt.
 Đến rồi đi
những người lạ mặt
không có trong ký ức
không vương mùi hoa sữa mùa thu.

Mùa thu đến rồi đi
Mùa xuân đến rồi đi
Mùa hạ, mùa đông cũng thế.
Chị âm thầm
dõi về hướng cũ
 nơi tiếng tàu điện khuya rung nỗi nhớ
... bốn mươi năm!

Bốn mươi năm
Hà nội:
Nhà cao hơn mây
Phố xá đặc khói đen, xe đỏ.
Chị đếm sao trời ngoài cửa sổ
xung quanh khoảng trống bơ vơ..!

Chiếc áo bạc màu, vết đạn xạm mờ
khô nước mắt những đêm dài thương nhớ
bạc trắng mái tóc xanh óng ả
nhăn nheo đôi má
mắt rạn chân chim.

Mặt trời lặn
          trăng lên...
                   Đắp đổi.
                             Im lìm.

Bốn mươi năm.
         Mấy chục ngàn ngày
                 mấy chục ngàn đêm...
                        mãi mãi.
                            Thiết tha tiêng gọi:
                            "ĐỢI ANH VỀ ! EM ƠI"*

-------------------------------------------------------
( ĐỢI ANH VỀ
của nhà thơ Nga Xô Viết . Tố Hữu dịch )n
;

SÀI GÒN GIÓ ĐÊM NAY

SÀI GÒN GIÓ ĐÊM NAY

( Viết cho xưa xa)

Gió Sài Gòn se sắt tóc bờ vai
u hoài
câm nín
xưa xa bịn rịn
em một mình lặng lẽ biệt hương sông.
;

Thứ Tư, 18 tháng 7, 2018

LỜI TIÊN TRI CỔ XƯA về THỜI MẠT PHÁP Đã ứng nghiệm

 

Đăng ngày: 19:36 05-01-2011
Thực tế ít người biết đến cuốn sách được viết cách đây hơn 5000 năm -Srimad-Bhagavatam ( Chí tôn ca )- dự đoán nhiều xu hướng và biến cố hiện tại với độ chính xác đáng ngạc nhiên.
..."Nguyên tắc tôn giáo sẽ được xác định bằng sự biểu hiện sức mạnh (và) được đánh giá bằng sự nổi tiếng của một nhân vật thành đạt về vật chất..." " Những ai không tiền không thể nào có được công bằng và bất kỳ ai có tài tráo trở chữ nghĩa một cách khéo léo sẽ được xem là học giả "
 "Thưa đức vua kính mến, tôn giá , tính chân thật, sự trong sạch, sự tha thứ, lòng nhân từ, tuổi thọ, sức khỏe cơ thể, và cả ký ức nữa tất cả đều suy giảm ngày càng nhiều hơn vì tácđộng to lớn của thời đại"( Srimad- Bhagavatam 12.2.1)
   Lời mô tả Kali-yuga này (thời đại bất hòa, đạo đức giả hiện nay ) được ghi trong đoạn 12 của Srimad- Bhagavatam . Cuốn sách này được viết cách đât 5000 năm, khi thời đại Kali-yuga mới bắt đầu, và nhiều vấn đề trong tương lai được đề cập tới.Vì vậy  Srimad-Bhagavatam được xem như s'astra ( kinh thánh mạc khải). Người biên soạn s'átra hẳn là một người giác ngộ giải thoát nên mới có thể mô tả quá khứ , hiện tại, tương lai giống như những gì nó xảy ra.
 Về thời đại này cuốn sách viết rằng: " Ở thời đại Kali-yuga này, nguyên tắc tôn giáo (dharma), tính chân thật (satyam), sự trong sạch (S'aucam), sự tha thứ (ksama) , lòng nhân từ (daya ) tuổi thọ (ayuh), sức khỏe ( balam), ký ức (smrti)-tám điều này giảm dần đến không.
  Dĩ nhiên , ngoài Kali-yuga còn có những yuga khác, Ở thời đại Satya -yuga kéo dài 1triệu 800 ngàn năm, tuổi thọ của con người là 100 ngàn năm. Ở thời đại kế tiếp là Treta -yuga kéo dài 1 triệu 200 ngàn năm, tuổi thọ con người là 10 ngàn năm, tức là tuổi thọ đã giảm 10 lần!.Ở thời đại tiếp theo sau đó là Dvapara-yuga, tuổi thọ lại tiếp tục giảm 10 lần nữa, , con người chỉ còn sống có 1000 năm; Dvapara -yuga kéo dàì 800 ngàn năm. Đến thời đại Kali-yuga này con người chỉ sống tới hạn 100 năm, có người chỉ 60, 70; có người chỉ 20, 30 cũng hết một đời.
Trước đây một người làm điều sai quấy, khi người đó cầu xin tha thứ thì sẽ được cộng đồng hoặc cá nhân tha thứ. nhưng ngày nay , thậm chí bị giết bởi một cái nhìn, hoặc một câu nói ! Điều này đang diễn ra khắp mọi nơi .
 " Trong thời đại Kali- yuga này, phẩm chất và địa vị xã hội của con người được đánh giá theo sự phát triển của tài sản.. ( Srimad-Bhagavatam 12.2.2).  Trước đây địa vị của con người được đánh giá theo khả năng tâm linh... Trước đây một người brahmana được kính trọng vì người đó nhận biết được Brahma - Linh hồn tối cao. . Nhưng trong thời đại này, nếu bằng cách này hay cách khác kiếm được tiền, bạn có thể mua được mọi thứ, được mọi người kính trọng. Không ai hỏi bạn về văn hóa, giáo dục hay kiến thức của bạn.
 " Trong thới đai Kali-yuga , Nguyên tắc tôn giáo và công bằng sẽ được xác địnhbằng sự thể hiện sức mạnh ( Srimad-Bhagavatam 12.2.2).Nếu bạn có một thế lực nào đó, mọi quyết định sẽ có lợi cho bạn. Bạn là người không có tín ngưỡng, ban chỉ cần bỏ ít tiền mua chuộc một tu sĩ nào đó ông ta sẽ xác định là bạn ngoan đạo. Vì thế phẩm chất được quyết định bằng tiền chứ không phải bằng tư cách thật sự!
"Hôn nhân  sẽ được định đoạt theo tình cảm nhất thời, và muốn trở thành một doanh nhân thành công thì ngừơi ta phải lường gạt ( Srimad - Bhagavatam 12.2.3 ). Mối quan hệ vợ chồng tùy thuộc vào sự ưa thích nhau. Nếu một cô gái thích một chàng trai hay ngược lại thì họ cứ lấy nhau mà không cần biết sau này sẽ ra sao. Vì vậy mọi người đều bất hạnh.  " Chồng vợ chỉ còn ăn ở với nhau khi còn hấp dẫn về thể xác, và Brahmana - giới trí thức thánh thiện- được trao một sợi chỉ thánh. Vì vậy người có Sợi chỉ thánh  nghĩ rằng vì tôi có Sợi chỉ thánh ây, nên tôi là một Trí thức thánh thiện, tôi có thể cư xử như một Candala ( người ăn thịt chó). Và chỉ vì sợi chỉ đáng giá 2 xu ấy mà người ta nghĩ họ là một Trí thức thánh thiện , và vợ chồng khi gặp khó khăn trong quan hệ tình dục , tình cảm của họ bèn giảm sút, thậm chí ly dị.
Một dấu hiệu khác của thời  Kali- yuga là : " Những ai không có tiền thì không có công lý, bất kỳ ai có khả năng tráo trở từ ngữ một cách khôn khéo đều có thể trở thành học giả" ( Srimad- Bhagavatam12.2.4 ). Nếu bạn không có tiền , bạn sẽ không co được công lý ở tòa án, . Ngày nay, thậm chí các thẩm phấn ở tòa án nhận hối lộ dể ra phán quyết có lợi cho bạn. . Nhng nếu không có tiền thì bạn đừng có đến tòa.Và một người ăn nói lưu loát thì dù anh ta có nói gì hoặc chẳng ai hiểu diều anh ta nói, anh ta vẫn là một pandita- một học giả uyên bác

;

MÉP NƯỚC HỒ TÂY - Cảm nhận của Huỳnh Xuân Sơn

HUỲNH XUÂN SƠN  đọc MÉP NƯỚC HỒ TÂY

NĂM MƯOI NĂM TRỞ LẠI MÉP NƯỚC HỒ TÂY ... CHỊ TÌM GÌ?!              
( Sài Gòn 3/7/2014 Huỳnh Xuân Sơn)
----------
Năm Mươi Năm, một nửa thế kỷ, hơn nửa đời người…Liệu thời gian ấy có quá dài hay quá ngắn với bạn, với tôi, và với những người hay hoài niệm? Khi nâng niu cất giữ những kỷ niệm bên mình như những báu vật. Vậy mà Năm mươi năm về trước. Có một người phải xa một người... để rồi năm mươi năm sau ta được chiêm nghiệm một tác phẩm mang tên
;

NHAAN NGÀY 27/7 : CHIỀU THẠCH HÃN

MÙA TRI ÂN 27/7 :
CHIỀU THẠCH HÃN 

Chiều Thạch Hãn nắng thấu đáy sông
 Cát rang bốc lửa
Gió Lào nửa cơn dang dở
Bần bật sóng run.
;

Thứ Ba, 17 tháng 7, 2018

VUI : HÌNH NHƯ HỌ ẤY ... HÌNH NHƯ...

VUI CƯỜI NGÀY BÃO - HÌNH NHƯ HỌ ẤY... 

1-- Hinh như họ ấy ... hình như... 
Lúc nghêng ngang, lúc ngù ngờ
đến hay.
Cay chua rượuj hũ vơi đầy
Dọc ngang thiên hạ muôn hay
riêng  mình.

Ổi ương nửa chín nửa xanh
Người ương
một nhịn chín lành cho qua.

Phiêu bồng nụ mộng tưởng hoa
Hươ tay họ ngỡ sơn hà trong tay.
...
2-- Thôi.
Đành vờ dại, giả ngây
Nhìn nghiêng ngả 
họ 
tỉnh say cuộc người.
Mắt nheo le lé mím cười
Ôm tung toé cất a ời.. giọng ru.

Hình như họ ấy... hình như...
Kệ 
Ta ngoắng nước ao tù 
vớt sao.


Hat Cat 17/7/2017
;

TRIẾT LÝ VẶT

TRIẾT LÝ VẶT

Cuộc đời là cuộc chơi
Là vé số muôn lần không trúng thưởng
Không ai thua và cũng không ai được
Không mất cũng chả còn.
;

HÌNH NHƯ

VUI CƯỜI NGÀY BÃO - HÌNH NHƯ HỌ ẤY... 

1-- Hinh như họ ấy ... hình như... 
Lúc nghêng ngang, lúc ngù ngờ... đến hay
Rượu chua dốc ực vơi đầy
Dọc ngang thiên hạ muôn hay ... chỉ mình.
...
Ổi ương nửa chín nửa xanh
Người ương... 
một nhịn chín lành cho qua.

Phiêu bồng nụ mộng tưởng hoa
Hươ tay họ ngỡ... sơn hà trong tay.
...
2-- Ta... 
Đành vờ dại, giả ngây
Nhìn nghiêng ngả họ tỉnh say cuộc người.
Mắt nheo
 le lé 
mím cười
Ôm tung toé cả đất giời... khẽ ru.

Hình như họ ấy... hình như...
Kệ 
Ta ngoắng nước ao tù 
vớt sao.

Hat Cat 17/7/2017
;

Thứ Hai, 16 tháng 7, 2018

NHÂN 27/7 - CHIỀU Ở NGÃ BA ĐỒNG LỘC

NHÂN 27/ 7-   CHIỀU Ở NGÃ BA ĐỒNG LỘC

Đó là một lần chúng tôi đi đến những địa danh chiến tranh từ Khe Giao, Linh Cảm, Lam Hồng... theo con đường mà ngày xưa bao đồng đội tôi và thanh niên xung phong đổi xương máu mình để gìn giữ. Trước khi tới Đồng Lộc thì bè bạn đã sắm đủ lược gương... cho các liệt sĩ. Tôi say xe quên nhắc mấy cô em mua bồ kết. Khấn các chị xong, chuẩn bị về, lúc qua chỗ chị Tần, một người bạn thốt lên:-" Chị ấy nhắc là mình hứa mua bồ kết cho các chị ấy mà quên kìa." Một bạn nữ Công An bảo :" Để em xuống, chắc dưới này có bán"; nhoáng cái , cô ôm lên một ôm bồ kết, mọi người chọn mười quả bồ kết mẩy , dài và đẹp đưa cho tôi. Một cô bạn khác lúi huí thắp nhang. Tôi nâng hai tay lên ngang mày lẩm nhẩm xin lỗi các chị rồi dâng lên. Hai tay tôi còn cách bát hương một khoảng thì bát hương bùng hóa . Mười quả bồ kết trên tay tôi cũng bén lửa...Ôm bồ kết cũng bén lửa...
Tất cả mọi người có mặt rất đông đều quỳ sụp xuống . Tiếng khóc... tiếng cầu khấn...
Đến giờ chúng tôi ngơ ngác không biết tại sao bồ kết cháy trên tay mà không bỏng!
__________________________________

Một chiều ngã ba Đồng Lộc
Dâng bồ kết lên người đã khuất
Bồ kết hóa trên tay
Bát nhang bùng mây lửa
Mây lửa rực hồng
Mây lửa đỏ.

Rạp lạy
trên bậc, dưới đường
xuống, lên
già trẻ...
Nước mắt trào, lời nguyện cầu nức nở.
...Một cơn gió thốc qua
Một cơn mưa xối xả
Tiếng sét xẹt ngang cửa rừng
Chuông rung...
Vồng lửa đỏ.
Ngã ba ĐồngLộc
chiều buôn buốt gió
Ngã ba Đồng Lộc
chiều ràn rạt mưa.

*** Xa đưa
Khói đạn mưa bom giăng kín trời ngày ấy
Cô gái thanh niên xung phong mái tóc xác xơ bùn đóng vẩy
Da mái xanh cơn sốt rét rừng
Quần áo lấm lem mồ hôi quyện đất đường...
Ngày đêm
tay chai mòn xẻng cuốc.
"Tiếng hát át tiếng bom"
Đoàn xe đoàn người ào ào ra trận.

Đêm đạn đỏ trời, khuya bom sầm sập.
Tơi tả hoa rừng
Hoa rừng thơm.
Hoa rừng nát dập...
Hương hoa rừng âm thầm
lẫn mùi xăng, mùi xe, mùi đạn bom, mùi máu, mùi mồ hôi khét lẹt
mùi con đường lổn nhổn hố nhỏ to.
....
Ngày lại ngày
Người cứ đi và xe cứ đi...
xóc nẩy từng khúc đường ngập ngụa
nhộn nhạo trộn bùn đen, máu đỏ.
Bùn lam lũ ngàn đời Đất Mẹ
Máu Con gái tuổi xuân rực rỡ
Dâng hiến cuộc đời cho Tổ quốc quyết sinh!

***
Đồng Lộc vòm trời chiều biêng biếc xanh
Văng vẳng lời ru...
.... Mẹ Âu Cơ da diết
Lời Bà Trưng trả thù nhà nợ nước .
Lời Bà Triệu cưỡi voi đánh giặc.
Lời sông núi ngàn năm.

....À ơi
à à... ơi ơi...
cò trắng, đồng xanh
bống bống, bang bang
con cua, con cá...

Êm êm lời ru của mẹ...
Mẹ ru hương lúa
Mẹ ru hương cau
Mẹ vỗ về xoa dịu cơn đau
Đưa con gái đến THIÊNG LIÊNG _ BẤT TỬ!

À ơi ... ngủ ngoan
ngủ ngoan..
hương lúa...
...à à ơi...
hương bồ kết ...
ngủ ngoan...
( 27/7/2008- 27/7/2011)
;

TA ƠI !

TA ƠI! 

Vườn ngoài gió vẹo ngọn dâu
Giọt sương méo bám mép tàu chuối khô
Rạc khê đêm nghẹn cơn ho
Mọt gường cót két, giấc mê chập chờn

Lanh chanh mây dỗi, gió hờn
Mảnh sao vụn cuốn nùn rơm đốt mình
Thì thòm mõ cá điểm canh
Lần mò cánh vạc chòng chành giãi khuya

Giăng đêm niềm nhặt, nỗi thưa
Ngày táo tác, đêm vật vờ.
Ta ơi!
;

Chủ Nhật, 15 tháng 7, 2018

147 -- LỜI LIỆT SĨ


;

LỜI LIỆT SĨ LÁI XE

Đừng tìm em anh ơi
Em với xe bốc lửa
Bom  phạt cây bốc đá
Tung cao hay  vùi sâu?!

Mà em chửa kịp đau
Mà em chửa kịp ngó
Em cùng Xe bùng lửa
Lửa bay lên lưng trời.

Xe rơi hay em rơi?
Bom nổ hay xe nổ
Sắt nung rưng rực đỏ
Nóng ngang ông mặt giời...

Đừng tìm nữa anh ơi!
Tro than em thành đất
Máu em tan vào nước
Hồn em hoá bao la.

Em  vẫn về đồng ta
Trên cánh cò phấn trắng
Em tãi vàng lúa  nắng
Em ủ mầm mạ đông

Em vẫn chăm khóm hồng
Anh trồng bên mộ mẹ
Em vẫn như thơ bé
Níu giỏ anh bắt cua...
Em theo chị lên chùa
Em nghé cha rít thuốc.

Bao nhiêu là thân thuộc
Bấy nhiêu là nhớ thương.

Đâu chả đất quê hương
Đau nào không muối xát?

Đừng vò đời thêm nát
Đừng tìm em nữa, anh!

...
;

NHÂN 27/7 -

KÍNH VIẾNG HƯƠNG HỒN LIỆT SĨ SỐT RÉT


- Người chết thì không về nữa
Sao ngày nào anh cũng đây?
Mắt đờ người run ngộp thở
Quân trang rách túm khíu dây.

Anh cười...  răng vàng cáu xỉn
(Tiếng cười run lá khô cây)
Lưng khòm như con tôm luộc
Xương nhô nhọn bà vai gầy.

Anh lại cười...  không ra tiếng
Sốt cơn rút kiệt sức trai
Tóc bết bụi lầm đóng mảng
Cáu đen mười móng tay dài.

Nhếch mép... nét cười như khóc
Chúi đầu vào gốc cây già
Lá rừng dâng ngang lút mặt
Đất mùn vương vãi thịt da.

Há miệng cố... không cố được

Hạt khí cuối cùng hắt ra.
Cơn sốt bỗng dưng tắc nghẹt.
Hình... hình như đã... như là...?...! 

Vẫn co như con tôm luộc
Anh lùi vào chốn bao la
Sốt rét dứt cơn đầy đoạ
Anh lẫn cùng với hương hoa
Vút lên bầu trời xa thẳm
Về phía mênh mông chói loà.


Hồn mộng anh về xưa cũ
Một thời thơ ngây.
Rất xa.


Hat Cat 2012-2017

;

ĐẤY - AI. ?

ĐẤY AI? 

Lạ quen giọng nói đầu dây
Nẻo xa xăm khuấy vơi đầy chờ mong.
Đã rằng đừng ngóng, đừng trông
Mà sao lòng cứ giục lòng nhớ ai.

Trăm năm là ngắn hay dài? 
Thơ ngây dáng trúc hình mai héo mòn.

;

Thứ Bảy, 14 tháng 7, 2018

XÔI XA

XÔI XA

Xôi xa mút chỉ chót đường
Mây cành, bụi gió, lá sương vật vờ
Hoa xoe cánh ngóng, nhuỵ chờ 
Nõn nà búp biếc, đài tơ khoe hồng.

;

Thứ Sáu, 13 tháng 7, 2018

AI ĐIẾU CHO NGƯỜI HÔM QUA

AI ĐIẾU CHO NGƯỜI HÔM QUA


Cảnh cũ không còn như cũ xưa
không cầu vồng mộng lấp lánh mưa
không mây ngũ sắc huyền ảo gió
không dịu nồm nam im ắng trưa

;

ĐÊM

ĐÊM 

Dấu mình trong giấc chiêm bao
Đêm nghe tiếng cú khào khào rúc đêm
Đen. Nhẻm đen đạo thánh hiền
Lạnh tanh khuya vẫn ánh lên lửa đời.
;

Thứ Năm, 12 tháng 7, 2018

CÀNG ... CÀNG...

CÀNG... CÀNG...

Càng gần thì lại càng xa..
Càng quen càng lạ mới là một đôi
Càng xuôi càng ngược là tôi
Càng nuột nà càng rối bời là em
;

ĐÙA BẠN ĐI NGHỈ

ĐÙA BẠN ĐI NGHỈ 

Háo hức  đi, thẫn thờ về
Chợt vui, chợt lại thấy tê tái lòng
Khi đi phút ngóng giây trông
Lúc về gan ruột bập bùng tương tư
;

Thứ Tư, 11 tháng 7, 2018

CƠN GIÓ TRÁI

CƠN GIÓ TRÁI
   (Viết cho những người biết giận hờn)

 Sao em lặng thinh không nói
Khiến tôi hết đứng lại ngồi
Đôi mắt vô hồn tê dại
Vắng tanh không bóng hình tôi.

Em tám chín mùa nước nổi
Tôi mươi con sóng ngược dòng
Thuyền say trót lần vụng dại
Lỡ buông lỏng lái lưng chừng

Bờ nước quay tròn chong chóng
Em cười, mắt buốt trời đông.
Tôi bỗng thành người xứ lạ
Vô tình...
nước giọt tong... tong...

Lời em nhẹ tênh như bấc
Mà nghe dồn ứ bão giông
Từng tiếng rơi rơi òa vỡ 
Giá tê trùm cả thinh không 

Chót lỡ;
biết là không phải !
Sao em không khóc, không hờn?
Mà lạnh lùng cơn gió trái
Xua chiều dạt nép hoàng hôn.

Cầu xin mặt trời đừng mọc
Để em nguôi bớt nguồn cơn.
;

HOÀNG HÔN EM

HOÀNG HÔN EM

hoàng hôn em
vẽ lưỡi liềm trăng non
cuốn hương hạ huyền ủ men đời cuối nẻo.

hoàng hôn em
ríu rít chim liếu điếu 
xới xáo thóc vàng sân

 hoàng hôn em 
 khuyết hao trăng 
vo vẹn ánh rằm.

Hat Cat
11/07
;

Thứ Ba, 10 tháng 7, 2018

KHÔNG ĐẶT TÊN

KHÔNG ĐẶT TÊN 

Cũ xưa nỗi nhớ
lãng đãng mây ngàn 
Một mai nỗi nhớ
sương khói lụi tàn 
;

CÁM ƠN

CÁM ƠN

Đưa em về thời sinh viên rất xa
Anh lặng lẽ ngắm đêm tĩnh lặng.
Trả em lại cho Hà Thành dịu nắng
Anh ngồi nghe khuya xuân mưa 
;

Thứ Hai, 9 tháng 7, 2018

TRÁI TIM ĐAN CÔ

TRÁI TIM ĐAN CÔ

Nhặt niềm tin từ vụn nát đời
ủ giọt hồng máu đỏ
Xẹt lửa
bừng trái tim Đan- cô
;

XA XÔI ƠI,

XA XÔI ƠI!

Laị nhớ em rồi. Xa xôi ơi!
Heo may tê tái buốt hồn ai
Nghe xao xác lá rơi hè phố 
Ta lại nhớ em. 
Xa xôi ơi!

Mỗi bước em đi, mỗi bước dừng 
Cơn gió vô tình thổi sau lưng
Em về nơi ấy mờ hư ảo
Ta gói cô đơn gửi theo cùng...

Ta vẫn cô liêu giữa phố phường
Vớt trăng bóng lẻ, níu hoàng hôn
Mây ngàn chốn lạ nương sương khói
Thoáng nét buồn dâng nơi cố hương!

Vẫn biết là xa, mãi là xa.
Ráng chiều nhòa nét phố chiều tà.
Giá lạnh đầu sông biền biệt vắng
Hỏi có khi nào em nhớ ta?!

Hat Cat 11-17
;

Chủ Nhật, 8 tháng 7, 2018

EM ĐÃ TÙNG GIÀU NHẤT THẾ GIAN

EM ĐÃ TỪNG GIẦU NHẤT THẾ GIAN

Em đã từng giầu nhất thế gian
khi bên người em yêu ngày ấy
giữa phố phường vẹo xiêu và những gian nhà cháy
gạch vữa mịt mù chồng đống ngổn ngang.

Em đã từng giầu nhất thế gian
khi cơn lũ cuốn núi đồi đổ ập
khi sông Hồng buốt lạnh ngầu đỏ bọt
 bàn tay em bợt nước nắm tay anh

Em đã từng giàu nhất hành tinh
khi đoan chắc mai ngày tươi đẹp
khi trong em có niềm tin bất diệt 
chiến  tranh qua
đói nghèo qua
đất nước sẽ thanh bình.

*
Em sẽ còn giầu nhất hành tinh
Khi quanh em là  công bằng .- lẽ phải. 

Hat Cat 8/7/2018
;

VỊNH WOULD CUP

VỊNH WOULD CUP 

Dăm miếng da khâu chứ mấy mươi
Mà xui kẻ khóc, khiến người cười
Cẳng dài, chân ngắn thi nhau chạy
Đầu hất, tay vung thoả sức chơi
“Vào lưới” - tiếng hò bung mặt đất 
“Ra ngoài” - nước mắt thấu tim trời
Tiễng rưỡi -thế gian quên khốn khổ 
Bốn năm - trọn ven một niềm vui.

HatCat 07/07/2018






;