Hiển thị các bài đăng có nhãn Lan man ký ức lính.. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Lan man ký ức lính.. Hiển thị tất cả bài đăng
Chủ Nhật, 15 tháng 7, 2018
LỜI LIỆT SĨ LÁI XE
Đừng tìm em anh ơi
Em với xe bốc lửa
Bom phạt cây bốc đá
Tung cao hay vùi sâu?!
Mà em chửa kịp đau
Mà em chửa kịp ngó
Em cùng Xe bùng lửa
Lửa bay lên lưng trời.
Xe rơi hay em rơi?
Bom nổ hay xe nổ
Sắt nung rưng rực đỏ
Nóng ngang ông mặt giời...
Đừng tìm nữa anh ơi!
Tro than em thành đất
Máu em tan vào nước
Hồn em hoá bao la.
Em vẫn về đồng ta
Trên cánh cò phấn trắng
Em tãi vàng lúa nắng
Em ủ mầm mạ đông
Em vẫn chăm khóm hồng
Anh trồng bên mộ mẹ
Em vẫn như thơ bé
Níu giỏ anh bắt cua...
Em theo chị lên chùa
Em nghé cha rít thuốc.
Bao nhiêu là thân thuộc
Bấy nhiêu là nhớ thương.
Đâu chả đất quê hương
Đau nào không muối xát?
Đừng vò đời thêm nát
Đừng tìm em nữa, anh!
...
NHÂN 27/7 -
KÍNH VIẾNG HƯƠNG HỒN LIỆT SĨ SỐT RÉT
- Người chết thì không về nữa
Sao ngày nào anh cũng đây?
Mắt đờ người run ngộp thở
Quân trang rách túm khíu dây.
Anh cười... răng vàng cáu xỉn
(Tiếng cười run lá khô cây)
Lưng khòm như con tôm luộc
Xương nhô nhọn bà vai gầy.
Anh lại cười... không ra tiếng
Sốt cơn rút kiệt sức trai
Tóc bết bụi lầm đóng mảng
Cáu đen mười móng tay dài.
Nhếch mép... nét cười như khóc
Chúi đầu vào gốc cây già
Lá rừng dâng ngang lút mặt
Đất mùn vương vãi thịt da.
Há miệng cố... không cố được
Hạt khí cuối cùng hắt ra.
Cơn sốt bỗng dưng tắc nghẹt.
Hình... hình như đã... như là...?...!
Vẫn co như con tôm luộc
Anh lùi vào chốn bao la
Sốt rét dứt cơn đầy đoạ
Anh lẫn cùng với hương hoa
Vút lên bầu trời xa thẳm
Về phía mênh mông chói loà.
Hồn mộng anh về xưa cũ
Một thời thơ ngây.
Rất xa.
Hat Cat 2012-2017
- Người chết thì không về nữa
Sao ngày nào anh cũng đây?
Mắt đờ người run ngộp thở
Quân trang rách túm khíu dây.
Anh cười... răng vàng cáu xỉn
(Tiếng cười run lá khô cây)
Lưng khòm như con tôm luộc
Xương nhô nhọn bà vai gầy.
Anh lại cười... không ra tiếng
Sốt cơn rút kiệt sức trai
Tóc bết bụi lầm đóng mảng
Cáu đen mười móng tay dài.
Nhếch mép... nét cười như khóc
Chúi đầu vào gốc cây già
Lá rừng dâng ngang lút mặt
Đất mùn vương vãi thịt da.
Há miệng cố... không cố được
Hạt khí cuối cùng hắt ra.
Cơn sốt bỗng dưng tắc nghẹt.
Hình... hình như đã... như là...?...!
Vẫn co như con tôm luộc
Anh lùi vào chốn bao la
Sốt rét dứt cơn đầy đoạ
Anh lẫn cùng với hương hoa
Vút lên bầu trời xa thẳm
Về phía mênh mông chói loà.
Hồn mộng anh về xưa cũ
Một thời thơ ngây.
Rất xa.
Hat Cat 2012-2017
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)