Chiều mưa
như thể không mưa
Mà giống ông giời hờn dỗi
Cuối năm chưa cười... đã tối
Sẻn so phố loáng thoáng đèn.
Mua phùn lọt lá rơi nghiêng
Gốc cây nửa khô nửa ướt
Lùng tùng áo mưa sũng nước
Tóc tai đẫm mặn mồ hôi.
Muôn vàn nỗi lo qua rồì
Cái chết lửng lơ ngoài chợ
Hiểm họa rình mò khắp xó
Cả trong lá cải, hạt ngô!
...
... Bao giờ về lại ngày xưa?
Ngoài đồng mướt xanh xướng* mạ
Chiều đông nắng se gốc rạ
Lúa Rài** vồng gió hanh heo.
Sông quê rau muống chen bèo
Cá tôm loi choi quẫy lưới
Mái gianh chiều thơm mùi khói
Rổn rảng trâu tan buổi cầy.
Ông nội đặt sách tỉa cây
Bà nội hong cau than đỏ
Bụi trúc lao xao đong gió
Chim khuyên nhảy nhót chíp chiu.
Mẹ về vai khét nắng chiều
Áo quần lấm lem bụi đất
Răng đen hạt na nhưng nhức
Mẹ cười ấm cả góc sân
..,.
Chiều phố ngắm mưa lâm thâm
Ấu thơ ùa về ào ạt.
Cảnh xưa, người xưa đã khuất
Ngày xưa trôi xa...
rất xa…
*xướng mạ: que tôi phân thành từng khoảnh để gieo và chăm mạ mùa đông, gọi là "Xướng"
**Lúa Rài: quê tôi gọi lúa mọc từ gốc rạ sau khi gặt