Thứ Tư, 25 tháng 6, 2014

Thứ Hai, 23 tháng 6, 2014

THƯ CHO NGƯỜi

MY HEART WILL GO ON

LÂU KHÔNG NGHE CŨNG THẤY NHỚ NHỚ BÀI HÁT NÀY...

TÔI VỀ VẸN VỚI NGUYÊN TÔI - Thơ Nguyễn Khôi

TÔI VỀ VẸN VỚI NGUYÊN TÔI
       
           Tặng  :Diệu Sinh
                  ---------
  Tôi về vẹn với Nguyên Tôi
Càn khôn khép kín đất trời bồng bênh
  Lơ mơ bơi chiếc thuyền tình
Bên ni, bên nớ chênh vênh tình người
  Vô vi Đạo / vô vi Đời
Giấc Nam Kha mộng chơi vơi bốn bề
  Bên cồn đã rộn tiếng  Ve
Trong mưa cánh Phượng lửa hè cháy trôi
  Loanh quanh em / loanh quanh tôi
Vòng vo luẩn quẩn giữa trời sắc / không
  Trớ trêu con Tạo xoay vần
Tôi / em đi đến tận cùng cuộc chơi
Tôi về vẹn với Nguyên Tôi.


      Góc thành nam Hà Nội 23-6-2014
***********************************
*************************
********************


TÔI  LẠI VỀ VỚI VẸN NGUYÊN TÔI 


 
Tôi lại về với vẹn nguyên Tôi
Càn _ Khôn khép kín
Bồng bềnh bay  lơ mơ bến hẹn
Vô vi Đời. Vô vi Đạo. Mông lung.


Nén không gian, bứt thời gian nhỏ to, rộng hẹp khôn cùng
lịm đắm mê man giấc ngủ
Méo tròn vũ trụ
Bốn bề toang hoác rỗng không.


… Ngoài kia hè
ríu ran ve chia chác  cánh phượng hồng
Tôi thấy giọt chiều nhểu nơi vạt áo
Thấy mầm sống tuột chỉ lắt lẻo bên thìa cháo
Lẩy bẩy tay già không díu
 nổi mũi khâu.

...Chìm dần theo chiều sâu
nhẹ như hơi thở
 bỗng 
ào lốc tố
Lạnh lẽo thinh không banh cửa Bồng lại.

Loanh quanh 

Tôi
 nửa nhát
 hôm qua, nửa nhát ngày mai.
Vòng vô nghĩa

quay thản nhiên
vô nghĩa!

Kiếp Con người _ trò trớ trêu
 Tạo hóa

Đến rồi đi... Đi rồi đến...
Lộn vòng!
*
 Cuộc chơi
  Xin theo đến tận cùng!




14/6/2014 : sau ngày ốm 


Chủ Nhật, 22 tháng 6, 2014

CỬA THIỀN



Của thiền nay sắc, mai không
Rau dưa đắp đổi, nâu sồng trả vay
Như say mà chả như say
Bòng bong vò rối nắng ngày mưa đêm
Tạnh khuya sương giá buốt thềm
 Ngoắc cơn gió lạc ngang rèm mà chơi
Ngẩn ngơ đất, ngỡ ngàng giời
Ai xui cỏ dạt bèo trôi xéo bờ?
Bồng bềnh cõi thực, chốn mơ
Xa xôi... mà vẫn cứ ngờ đâu đây
Gặn gần ánh mắt vòng tay
Nghĩa trăm năm giữa tình này. Ai ơi! 
Khi nắng trái, lúc động giời
Một mình mưa đứng, gió ngồi an nhiên.

Đem bình yên trả bình yên
Đem nghiệp duyên trả nghiệp duyên cõi đời
Đem tươi vui trả ngậm ngùi
Đem mê đắm trả luân hồi đắm say.
Đem muối mặn trả gừng cay
Mỏng dày muôn kiếp nợ vay khôn cùng

Cửa thiền trăng gió hư không.


Nỗi ĐAU ĐÁU của NGƯỜI LÍNH GIÀ


(Chuyện của bạn hôm nghe trên Hà Giang)

Tram y tế tiền phương
 Chúng mình đối mặt nhau
Ngày chiến tranh biên giới
Hơi khác kiểu, cũng quân phục đồng mầu, cũng sao vàng mũ cối
Bốn mắt trợn trừng cố không nhận nhau
Hai hàng súng chết chóc đối đầu
Hai hàng lính căm thù lặng lẽ
Mùi tanh nồng "xăng""ga" cỏ úa nhểu quánh bầm máu đỏ
Lầm lầm ký
Lầm lỳ giao 

  người bị thương  hai bên tuyến lửa.

… Trên mặt anh loang dài tím đen vết nhọ
Mồ hôi khét mù
Quần áo bết đất bùn khô
dúm dó.
Tôi cũng tả tơi như cánh chim ngược gió,

Như chuột  lột mưa giông.

Nỗi đớn đau thảng thốt ngập ngừng.
Cùng  lạnh lùng

 cùng dửng dưng
Hai trái tim cùng hờn căm
cùng loạn nhịp.
Ghê rợn chiến tranh
Ghê rợn máu xương 

Rùng mình cái chết.

Bạn học ấu thơ - tôi và anh

thành kẻ thù không đội trời chung.
Đạn súng tôi và anh đều đã  lên nòng
Khi có lệnh
Chúng mình sẵn sàng nhằm tim nhau mà bắn!..

……
35 năm…
Cuộc chiến tưởng rơi vào quá vãng…
Chúng mình khi gặp lại nhau đã méo mó nở nụ cười
Nỗi đớn đau muốn xé toạc bầu trời
Nỗi thống khổ muốn bới tung lòng đất.

Tóc bạc chúng mình khóc không còn nước mắt...
Tan nát cõi lòng nào dám hỏi vì đâu?
Cố gắng vùi chôn năm tháng nát nhàu
Khỏa lấp dần niềm đau bè bạn...


Vẫn biết chiến tranh tăm tối rập rình đen sì súng đạn
Nhưng lòng vẫn âm thầm nuôi hy vọng hão huyền.

Mấy tuần nay
Biển Đông
Lại náo loạn dàn khoan, chiến thuyền

Nguy cơ đẩy ta vào cuốc chiến.

Không phải tại trời, cũng không tại biển
Chỉ tại lòng tham vô đáy bọn hung tàn
Muốn chót vót quyền uy, muốn chất ngất lòng tham
Muốn làm bá chủ.
Dân bên ấy, bên này ngàn đời vẫn cầu mong dịu sông,
 lắng bể
Mong bầu trời hòa bình
Mong mặt đất yên lành
Mong Biển Đông lặng sóng.

Mong Cửu Long, Hoàng Hà
gió lộng
Ca khúc kết đoàn.

Ai cũng hay
Chiến tranh đưa con người về lại hồng hoang
Trái đất có ngày tự diệt
Tất thảy không gì mạnh hơn cái chết
Mà sao các người nỡ thiêu đốt lương dân?!

Tôi đọc tin ngoài khơi tàu chiến, tàu bay ràn rạt ầm ầm
Nhớ ngày chiến tranh, nhớ anh
Lại
Nhói lòng đau đáu!





Thứ Bảy, 21 tháng 6, 2014

GIÔNG

Bỏng rẫy mưa cơn thắp lửa
Xoe mây xẹt chớp xém giời
Ngồi buồn nhặt tia sét vụn
Thổi bùng khuya lặng đêm côi.

Thứ Sáu, 20 tháng 6, 2014

XÉ TOẠC LÁ NHO



Giơ tay xé toạc lá nho
Chiếc lá cuối cùngche chốn người xấu hổ. 
Chiếc lá sâu ăn nham nhở
Trong ngoài thâm đen
Trên dưới thâm đen
Nát ba bề
rách bốn bên
nhom nhem tứ phía.


Gió phứa phựa
cát bụi mù giời.

Mưa nhăn nhăn nhở nhở
rong chơi
Tồ tồ nước
ngập làng, lụt bản. 


Mặt trời len lén
méo mặt  cười 
kéo mây
trùm kín mít đầu,
nút chặt hai tai.
Kệ sấm sét rùng rùng đuổi nhau
ùng oàng
u ơ...
thở hắt!

Bạc phếch đất

dế giun đói khát
ngô lúa xác xơ
Sông phơi mình đáy cạn bùn trơ
nứt nẻ cong vênh càng tôm, râu tép.
Rừng trọc lốc.
Búp non,
nõn lộc

cùn mằn
trơ khấc
toang hoang.

Đồi núi -Thảo nguyên
đá gan gà lộn ngược
hòn cuội vón dồn cuối dốc
Tơ hơ!

Biển vật vờ
Lù lù thuyền câu thiên hạ
Vênh vang lá nho rách tã
Mùi tanh đồng lợm giọng
Gió cơn.

Cạp đáy rêu méo mồm thờn bơn

Thậm thụt chia chác từng nắm bùn, vốc đá
 Mắm môi hè nhau lận lưng quần người ăn mày từng cắc lẻ
Dán dọc ngang lá nho tơi tả...
tướp xơ...!

Có bao giờ lại giống bây giờ?!
...
Giơ tay
Xé toạc lá nho
- Cái lá nho
che không kín
chốn người xấu hổ!

Thứ Năm, 19 tháng 6, 2014

NỖI NHỚ


Một hạt mưa lơ lửng cơn giông.
Một phiến lá hững hờ cành rủ
Một cuộc đời rối bởi dang dở
Ngổn ngang chồng chéo bơ vơ

Rời xa nhau đến hai ngả mịt mờ
Ngả khát khao thắt tim buốt dạ
Ngả dai dẳng giấc say vật vã
Nén tàn canh chìm đáy thẳm mông lung

Khắc khoải mịt mở sương khói nhớ nhung
Hơi ấm len khuya gió trái
Lặng lẽ lửa đèn tê dại
Nến phập phù vón lệ giọt phai.

Cung đàn khuya tơ trúc nhịp lẻ loi
Tiếng phách lạc đêm rời rã
Câu ca lưng chừng nghẹn nửa
Tình trăng sao đắp điếm trả vay.

Nỗi nhớ dài trời rút sợi xe mây
Nối nhớ ngắn biển cồn cào bọt sóng
Nỗi nhớ than hồng cháy bỏng
Cuốn sập chiều hoàng hôn
Riêng tôi!

Thứ Tư, 18 tháng 6, 2014

GỦI


Gửi 
Gửi hão huyền chút mộng mơ
Gửi say đắm những dại khờ đắm say
Gửi nồm Nam gió heo may
Giữ tàn đông trọn tháng ngày tàn đông!

ĐẠO BÙA

Mỏng manh một niệm đạo bùa
Trả hôm nay lại muôn xưa... riêng mình.
Mênh mông bể ái, trời tình
" Nam Mô" khuôn trọn cõi linh gửi người ...

Thứ Hai, 16 tháng 6, 2014

VÒNG TAY SÓNG


Ngỡ ngàng sóng
Diết da sóng
Sặc sụa trêu đùa em vẫn sóng.

Cánh tay sóng màu xanh
Vòng ôm 
sóng màu xanh

Nghẹt thở nụ hôn nghịch ngợm cũng màu xanh
Tung hứng triều lên cay xè muối
 dập dềnh.


Vòng tay sóng rộng dài - vòng tay anh rộng dài
Tãi tình phơi buồm trăng ngọn
Lử lả yêu
Đau đáu thương...
Lướt thướt

 gom
 chát mặn
 biển 
vô thường...


Vòng tay sóng chồm lên đời phủ nắng
Vòng tay người nghe lẳng lặng xa xôi
Riết vào khơi che rốn bể nghịch cười
Riết vào hồn thoảng trăm lời miên mặn

Vòng tay sóng bao la trùm che chắn
Ôm cát bờ thoa phấn cho hồng môi
Bước chân lơi nhè nhẹ bậc thềm tôi
Vẫn mặn đắng hết xuân thời tươi trẻ

Vòng tay sóng chạm màu xanh ngược sáng
Vẽ vào hồn ánh trăng rạng tình yêu
Lữ lả luồn rồi nghịch ngợm cô liêu
Rẽ thuyền nhớ về nghịch chiều duyên phận

Vòng tay sóng cũng trăm chiều lận đận
Ôm bên này quên mấy bận bên kia
Thiên đường cát giấu trăng khuya côi cút
Mây hững hờ ngập lụt vuột tay ôm...

HUỲNH XUÂN SƠN VỚI :BẾN ĐỢI " CỦA LÊ THANH BÌNH ( bloger Ngựa mỏi chân rồi )


Không biết từ bao giờ?
Bắt đầu ở đâu? Do ai phát hiện ra? Mà cứ mỗi khi mùa hè về  lại có tiếng ve cất lên. Nếu có phải bộn bề công việc mưu sinh hoặc do nơi sinh sống chẳng phân ra ranh giới bốn mùa rõ rệt, thì cứ nghe tiếng râm ran của dàn đồng ca ấy cất lên là biết hạ đã về…
Hạ về! lại là khởi nguồn cho bao hoài niệm của thời tuổi hồng. Mỗi tuổi mỗi hoài niệm khác nhau. Hình như không ai giống ai cả…
Mùa hạ cũng là khởi nguồn cho cảm xúc thơ ca dâng trào…Thơ về mùa hạ thì nhiều vô kể như lớp lớp sóng  trên sông. Không con sóng nào, giống con sóng nào cả… Và Bến Đợi của tác giả Lê Thanh Bình là một con sóng đặc biệt trên dòng sông thơ mùa hạ.

Bến Đợi
(Tặng Một Người)
Tiếng ve thao thiết gọi hè
Khiến người day dứt lời thề ...bến xưa
Con sông ngày đứng tiễn đưa
Nửa bên nắng, nửa bên mưa rối bời...

Người đi như cánh chim trời
Để người ở lại bời bời ngóng trông
Dặn nhau giấu nhớ vào trong
Mà sao lại cứ mỏi mong thành lời...

Lời yêu ai thả cuối trời
Để ve khản tiếng ca bài hạ sang
Chia phôi cắt nửa vầng trăng
Ai đo nỗi nhớ thử bằng bao nhiêu??? (Lê Thanh Bình)

HUỲNH XUÂN SƠN VỚI BÀI THƠ "ĐỜI LÁ" của Trần Minh Lê (Bloger Ngày mai trời lại sáng )


Tôi biết đến tác giả Trần Minh Lê thời gian gần đây và đã đọc rất nhiều tác phẩm của anh. Đề tài được anh viết hầu như là thơ tình….
Thật bất ngờ hôm nay tôi gặp bài thơ Đời Lá dẫu đã coi tên tác giả…mà vẫn phải xem lại. Một bài thơ khác hoàn toàn với một Trần Minh Lê. Từ tình thơ, ý thơ, câu chữ hoàn toàn thay đổi. Thơ mênh mang ý, hồn phiêu du theo câu chữ và chuyên chở một khối tình nặng trĩu. Bố cục chặt chẽ xuyên suốt toàn bài là sợi dây tình cảm kéo người đọc cuốn theo:


Đời Lá
Lá nhìn vào khoảng trống rộng mênh mang
Nơi chất chứa bao buồn vui sướng khổ
Lá gần trọn một đời hoa cây cỏ
Chỉ còn sót chút sắc vàng chiều nay
.
Mà đảo chao giữa trời đất vần xoay
Dốc nhân gian chạm chân ngày vào tối
Định mệnh đời càn khôn ai dời đổi
Vẫn reo gió thèm vương nắng dư dôi
.
Đời lá trải mưa nắng bao mùa trôi
Đủ gánh đời với mầm xanh thành lá
Thời gian đắp vận đổi rời chẳng lạ
Run trên cành mà cười với chồi non
.
Trọn kiếp rồi giờ ngồi đếm héo hon
Trong nắng đời chiều nay đang vụn nát
Mảng nối tình trong lòng ta phiêu dạt
Thương lá vàng đang khắc khoải hồn đau
.
Trong lòng ta héo hắt nỗi khổ sầu
Hồn se sắt hận đơn côi xanh nụ
Lá vàng ơi chiều rời đừng ủ rũ
Bao mầm cây còn đón nắng ngoài kia -
-
Viết cho mẹ -(Trần Minh Lê)

CÓ?!


Ngàn dặm có là biền biệt?!
Phút giây chợt thoáng tơ mành.

Tháng sáu rang khô đá sỏi
Lạc khuya
một tiếng
 lanh canh...

Chủ Nhật, 15 tháng 6, 2014

NHÂN NGÀY CỦA CHA 15/6 : VÀI NÉT CHÂN DUNG CHA TÔI


 

( In trong tập TRANH CHỮ BÙI HẠNH CẦN _ Nhà XB THỜI ĐẠI 2010)

Ngày ngày trên Phố Võng Thị có một người thong thả, lặng lẽ đi về theo con đường nhỏ ra mé Hồ Tây.
Người ấy 70, 80 hay hơn? Hay kém??... Nhưng nếu bạn hỏi người ấy một vấn đề gì đó, thì với một giọng sang sang, người ấy có thể thuyết trình một mạch, cho dù đó là văn học, triết học, nhân tướng học, phong thủy học, dịch học... thuyết trình bằng tiếng mẹ đẻ hoặc các thứ tiếng mà nhiều người biết như Nhật, Hoa, Pháp, lại có khi xen vào vài câu tiếng Nga, vài cụm từ Tây Ban Nha...
 Nhưng nếu người ấy dùng Quốc tế ngữ ( ESPERANTO ) thì chắc bạn lắc, tôi lắc...chào thua.
Thế là người ấy nheo mắt cười, cười sảng khoái thú vị, cười bao dung thân mật: " Các vị giỏi hơn mình nhiều."


Nghe nói người ấy "giầu' lắm, nhiều "nhà"  lắm.  Nào nhà văn, nhà báo, nhà thơ, nhà sưu tầm văn hóa dân gian, nhà Hán - Nôm, nhà dịch thuật... Và người ấy còn được con cháu tặng cho một nhà nữa là " Nhà lẩm cẩm học"; hình như đó lại là cái nhà mà người ấy thích nhât thì phải!

Rồi ... bỗng dưng người ấy bỏ "nhà", như cụ Rùa ngàn năm tuổi bỏ lại chiếc mai nhiều mảnh _ rón rén, thận trọng ra sân chơi VẼ CHỮ. Chả biết chơi kiểu gì mà khi nhìn con chữ trong tranh, ta thấy người ấy lúc như nở tung ra, lúc thì thâm trầm sâu lắng, khi triết lý, khi nghích đùa, lúc xa xôi nhung nhớ,  có lúc lồ lộ khát vọng dâng trào...

Có hỏi, người ấy chỉ tủm tỉm cười trong lúc nhai trầu:
- Thế mới là mình chứ! Vẽ chữ chơi ấy mà!


Đó là Ông Đồ tài tử - Ông già tỉnh lẻ Trấn Sơn Nam BÙI HẠNH CẨN
tamtay.vn - photo - bhc

Thứ Hai, 9 tháng 6, 2014

GIA MÀ... ( thơ thế sự CÙN của Lão Bà bà )

GIÁ MÀ     

    

Giá mà khóc được thì may
Xa xót ấy, tủi hờn này có  nguôi?!
Đã đành thôi cũng là thôi
Ai xui thấp đất, cao giời mà chi!

Bàn tay ê ẩm dại tê
Những mong buông gió quay về hư không!
Tưởng đâu đã thoát khỏi vòng
Nhẹ tênh mây trắng, nắng hồng... lung linh.

Ngửa đầu thưa với Cao xanh:
Không dưng sập quán, đổ thành. Vì đâu?
Nong tằm thay mấy lần dâu
Tơ vàng rút ruột kén đau mấy lần?!


Gió sương lạnh giá tấm thân
Phong trần thế; liệu phong trần nào hơn?
Hoài công giữ phấn, gìn son
Cho vẹn tròn.
 Cố vẹn tròn…
mai nay.|


Nghịch dao sắc chảy máu tay
Quằn quằn cưa rỉ mãi nhay ruột tằm!
Đếm ngày… đếm tháng… đếm năm...
Phụ nhau, phụ đến nhọc nhằn thế ru?

Mở lòng giải oán, gỡ thù
Trời trăng khi tỏ khi lu.
Lẽ thường!

Đau đâu buốt tủy, thấu xương?
Đời sao rặt những tai ương ngược đời!

*
Kiến đàn xé lá che trời
Có che chắn được chơi vơi bốn mùa?!



>>>>>>>>>>>>>>>>>>>>>>>>>>>>

LẠị " GIA MÀ..."
Giá mà khóc được còn may
Cả vườn chỉ mỗi ớt cay trĩu hồng
Bất phương trình nghiệm trùng trùng
Giải ra cũng chẳng hơn không.
Thôi thì!...
Bịt tai, nhắm mắt mà đi!!!...

Chủ Nhật, 8 tháng 6, 2014

GỬI KHUYA


Xin đừng thức nữa, khuya ơi!
Sương sa tẽ hạt, đàn lơi tay mềm
Len len gió tách cửa Thiền
Cõi Không sực nức Hương sen ngát mùa.

Thôi  khuya.

 Đừng thức nữa mà
Then trăng lơi nửa, gối xòa bông mây
Men nồng bầng rượu ngất ngây

Hừng đông nắng lả lơi say với tình.

Bình Minh Hoàng Hôn 033

Thứ Bảy, 7 tháng 6, 2014

Bài thơ tôi thích: THANH MINH - Nguyễn Nguyên Bảy

 Chia sẻ cùng tôi/ Thơ NGUYỄN NGUYÊN BẢY 

 THANH MINH


THANH MINH
Lạy Mẹ, việc non sông thiêng nghiêm vô cùng
Lòng yêu nước già nua e thẹn lời chém gió
Lạy Mẹ, việc xã tắc của muôn dân, trăm họ
Quấy quả Diên Hồng e phạm tội xiềng gông
Lạy Mẹ, con đang quỳ chịu tội ngoài sân..

Thứ Tư, 4 tháng 6, 2014

VĂN ĐÀN NGUYÊN NGUYÊN BẢY:: Đọc thơ Hạt Cát, hát Bùi Cửu Trường, gặp Diệu Sinh..

Góc riêng tư/ BNN Khởi đăng Tập Văn ngắn/ Chém Gió Muôn Mầu..(39) Đọc thơ Hạt Cát, hát Bùi Cửu Trường, gặp Diệu Sinh..


 

NGUYỄN NGUYÊN BẢY, Đò đưa
CHÉM GIÓ MUÔN MẦU

39. Đọc thơ Hạt Cát, hát Bùi Cửu Trường, gặp Diệu Sinh..


Đọc thơ Hạt Cát, hát Bùi Cửu Trường, gặp Diệu Sinh..
Nguyễn Nguyên Bảy, đò đưa

Thứ Hai, 2 tháng 6, 2014

LẶNG CÂM ĐÊM TÌNH ( thơ NGÔ BẢO ĐÀI )

LẶNG CÂM ĐÊM TÌNH



KÍNH PHỤC CHỊ TUYẾT MAI

Chị thổi bừng lên ngọn đuốc ngời
Hờn căm quân giặc ngút ngang trời
Thiêu thân già lão nhen hồng lủa
Nếu chí anh hùng gương rọi soi
Tổ quốc lâm nguy cao tiết khí
Quê hương gặp biến sáng gương đời
Đánh thù đâu lọ là bom đạn
Tâm Phật thắm hồng đỏ khắp nơi! 


MẸ ( họa thơ CAO SƯ PHỤ )


BÀI CŨ CÓ ĐOẠN KẾT!!! TÌNH YÊU LÀ GÌ??? ( Tản văn )

  2/6/2014

8----  ĐOẠN KẾT CUỘC TÌNH: Tập HAI của Ông Anh tôi đang dọa bán nhà đi Đà Nẵng, kèm một câu xanh rờn:
"Ông ấy đi được thì đi, còn không thì tùy...."
____________________
16/2/2013 
Trạng thái cao nhất của tình yêu không phải là mối quan hệ chút nào, nó đơn giản là trạng thái của bản thể.
Cũng như cây có mầu xanh, tình yêu là việc yêu.
Cây không xanh vì người đặc biệt nào, không phải là khi bạn tới thì chúng mới trở nên xanh. Hoa cứ lan toả hương thơm của nó dù có ai tới hay không, dù có ai ca ngợi hay không.
Không, hoa cứ lan toả hương thơm của nó.
 Đó là trạng thái của bản thể, không phải là mối quan hệ. (OSHO)