Thứ Hai, 23 tháng 1, 2017

108--- BỀ BỘN



 chiều rẽ đôi
 gió rẽ đôi
Nỗi nhớ tơ sen
vương đầu xanh cành gẫy.

Ngày đen đặc
Tết đen đặc
Cắn duôi phố, xe người ních chặt
Ta một mình con ngõ vắng hoe.

không đến 
không đi
lơ lửng tình không hẹn.

Tết không nhau
quẩt ương
đào nghẹn
Sắt se nỗi nhớ tàn đông.

mong ngóng
chờ trông
muôn nỗi ai bề bộn.

Chủ Nhật, 22 tháng 1, 2017

Thứ Tư, 18 tháng 1, 2017

105 - VU VƠ về TẬN THẾ

Tận thê?!
Mênh mông vũ tru
chỉ bằng tỏ chim
Rừng ngút ngàn
 chả hơn đóm mạ.
;

104 - NGÀY 12 /12 / 2012



Lời thưa: Anh Lý Viễn Giao bảo Hat Cát: ngày 2012 - 2012 cũng đác biết đấy Hạt Cat ạ.

;

103 --SEN


SEN

Lá biếc
xanh sợi nắng.
Tinh khôi
lóng lánh sương.

Thoáng Tây Hồ
dịu ngọt làn hương.
Bồng bềnh sóng.

Trăng Hà Thành
In dấu sen
trinh trắng.
;

102 -- PHẬN BẠC

Trong hình ảnh có thể có: thực vật, hoa, cây, bầu trời, thiên nhiên và ngoài trời
Lòng dạ đớn đau ngỡ nát tan
Đá kia sao nỡ thử lòng vàng
Bập bềnh mặt sóng mây bay dọc
Đùng đục lòng sông nước cuốn ngang
Rúm ró bao đời thân tép rủi
Quạng quờ mấy kiếp phận cua càng
Mưa sa bốn cõi về đâu tá?
Củi cháy bấy nay còn lại than!

Hat Cat
;

101 __ MAI RỒI... EM CÓ VỀ KHÔNG?

Google Account Video Purchases Asia
Kết quả hình ảnh cho hoa đào trước ngõ cười vui sáng hồng


- Mai rồi...
em có về không?
Chiều nay chim khách lòng vòng vào ra.
;

100 - VIẾT LUNG TUNG :: CÒN KHÔNG?



Có còn không nhỉ người ơi
Có còn không những thế bồi… tuột trơn?
Đơm cá trê nhầm bẫy lươn
Thụt bùn lầy mé bờ chuôm đặc bèo. 

Xắn quần giơ cái cù nèo
Vớt dăm con ốc nổi lều bều rêu xanh
Ngắt tía tô, bứt cọng hành
Lấy thì là quấn chung quanh cá mè…


Lòng chàng _ hang chuột bờ tre
Có thênh thang cũng chỉ vừa lỗ chui.
Nói lời mà lại nuốt lời.
Chàng buông tay!
Để thiếp tôi ngược tàu!

Muộn chiều vạt nắng nát nhàu
Cú đêm sà sát ngọn cau ngồi rình...

Nồi cá kho chửa hết tanh
Chàng về xó bếp mà canh lũ mèo.



;

Thứ Hai, 16 tháng 1, 2017

99-- TẾU TÁO RÉT-- AI ƠI,


Ai ơi, gió thốc xéo hiên
Ngoéo cành dâu ngược vắt lên tre rào
Cây rơm lướt thướt bờ ao
Nhí nha nhí nhách rì rào giọt mưa

Rét nhà thiếu, rét ruộng thừa
Giá tê thon thót xá bừa lem nhem
Cũng thì thừng chão giằng then
Mà hơ hoác cả vách phên cuốc cào

Làng trên xóm dưới xì xào: 
Hôm qua tăm cá sủi ao nhà mình
Vội vàng ai thả lưới tình
Ta giăng câu vớt 
rặt linh tinh xoè.

.. Ma chơi lũ lĩ lập loè
Rủ giăng sao cắp bùa mê đi rình.
Ngây ngây bóng lộn vào hình
Còn ta trộn lẫn với mình.
Đấy ai! 

Hat Cat
16/01/2017

;

Chủ Nhật, 15 tháng 1, 2017

98- NỖI LO


Nỗi lo rúm ró màn đêm
Ngổn ngang muôn mối xoáy xiên lửa  đèn.
Hà thành khuya trĩu ưu phiền
Mông lung bờ bến, ảo huyền mù xa.
Bồn chồn chìm bảy,  nổi ba
Cây xanh mai có đơm hoa đuốc hồng? 

Nôn nao những ngóng cùng trông
Ngược nghiêng ghềnh đá, lòng vòng lối đi.
Chất chồng dọc nọ, ngang kia
Riêng tây ai tỏ bộn bề riêng tây?!

Đời còn ngắn ngủi lóng tay
Bao nhiêu mỏng, bấy nhiêu dầy ê vai.
.
Tàn canh là dứt đêm dài
Lưng giời lấp lánh Sao Mai ánh vàng.

Hat Cat
14/01/2017

;

NĂM BIỂU HIỆN của KẺ KIÊU NGẠO


Theo Phật giáo thì tính kiêu ngạo là một trong mười căn bản phiền não mà theo Phật ngữ gọi là Mạn. Mạn cũng là gốc rễ sinh ra những tùy phiền não khác như phẫn, hận, phú, não, tật, cuồng...

Kiêu ngạo hay Mạn được thể hiện
1-- Luôn cho rằng mình đúng
- Một người kiêu ngạo trong bất cứ trường hợp nào cũng cho rằng quyết định hay lời nói của mình luôn đúng.

- Đây là một trong những điều  kị trong đạo đức con người, tức là luôn tự tin thái quá vào bản thân một cách mù quáng phiến diện, không chịu chấp nhận lẽ phải, gạt phăng những ý kiến hay lời khuyên răn của những người xung quanh.
Kiêu ngạo dạng  này, được gọi là “Mạn quá mạn”. dạng người kiêu căng này khá nguy hiểm, bởi vì dù có người thật sự hơn mình nhưng vì chấp ngã tự cao tự đại, tự ái nặng nề nên họ không bao giờ chịu tiếp thu ý kiến người khác.

2-- Coi mình là trung tâm của vũ trụ
Người kiêu ngạo luôn tự coi bản thân mình là trung  tâm của vũ trụ.

Họ tự bản thân họ có quyền hạn đặc biệt,  họ luôn nghĩ mình hiển nhiên phải nhận được sự quan tâm của mọi người. Những người như thế này, khi làm đạt được một thành công nhất định nào đó, thường hay tự cho bản thân là có công lao to lớn mà người đời còn gọi là chứng bệnh “công thần”.

Những người này ở giữa đám đông luôn đóng vai một người lãnh đạo tất cả, bắt mọi người “phục tùng” mệnh lệnh, và yêu cầu của họ.

- Người ngạo mạn không bao giờ đặt bản thân vào vị trí của người khác để thông cảm hay chia sẻ những khó khăn với cộng đồng, xã hội. Họ cũng không đủ khiêm nhường để chấp nhận thành quả của người khác hơn hay bằng mình. Dần dần, những người kiêu ngạo này sẽ trở thành những người tự tư tự lợi, cá nhân, ích kỷ và luôn ghen tị.

Bởi do thái độ kiêu ngạo đó, họ bị mọi người xa lánh, ghét bỏ.

3-- Luôn xem thường những người khác

Người kiêu ngạo luôn chỉ coi trọng bản thân mình, họ coi thường tất cả mọi người xung quanh vì nghĩ mình giỏi hơn người.
Họ thường có thái độ khinh thường người khác với tâm lý cố chấp, bảo thủ và độc đoán.
Trong Phật giáo nhắc tới “Ngã mạn” và “Tà mạn”.
- "Ngã mạn" là nói một người ỷ mình giỏi mà lấn lướt người khác, tự cho mình hơn người nên xem thường người khác một cách lộ liễu
-- “Tà mạn” ý chỉ một người có chút giỏi giang mà khinh khi người. Tức là một người không thực sự giỏi, nhưng lại luôn cho mình là tài giỏi.
Nếu một người là “Ngã Mạn” khi làm việc nào đó được thành công thì họ lên mặt hống hách, tự thấy mình là người tài ba, lỗi lạc bậc nhất, thì “Tà mạn”  là người rất dễ để suy nghĩ chủ quan của mình dẫn đến đến một quyết định sai lầm.

4 -- Vô lễ với người trên

Trong con mắt của nhà Thần học Aurelius Augustine đã cho rằng“những người kiêu ngạo chỉ cần là người luôn cho mình là trọng tâm, tự thị thậm cao và biểu hiện khiến mọi người phải chê cười là ngu muội vô tri và cuồng vong vô lễ”.

Người kiêu ngạo luôn cho mình là đúng, luôn đề cao bản thân và hạ thấp mọi người xung quanh mình, thì dù có là người lớn tuổi hay vai vế lớn hơn cũng không ngoại lệ.
Họ bỏ qua lời răn dạy của người trên bởi vì điạ vị thấp hơn, hay không thành công bằng bản thân mình, dẫn đến cư xử không đúng mực và tạo nên hình ảnh xấu xí đối với những người xung quanh.

5-- Không biết lắng nghe: chỉ nói về mình

Người kiêu ngạo chỉ thích nói về những thành tích họ đạt được hơn là lắng nghe mọi người xung quanh.
Họ sẽ không để tâm đến cảm xúc hay hoàn cảnh của người khác. Khi ra ngoài xã hội thường đánh giá mình quá cao, hợm hĩnh, kênh kiệu, hạch sách vô lý khiến cho mọi người có cảm giác đây là một người tự cao tự đại, rất khó chịu.

Đức Phật dạy “Hạnh lắng nghe là một phương pháp thực tập quan trọng, có khả năng trị liệu và chuyển hóa. Nếu một người biết lắng nghe thì người ấy có thể hiểu và mang lại hạnh phúc cho chính mình cùng mọi người còn ngược lại chỉ khiến bạn bè và xã hội xa lánh”.

*__ Kiêu ngạo quả là điều tồi tệ không nên có trong mỗi chúng ta

Vì thế hãy loại bỏ KIÊU NGẠO khỏi tâm hồn,  chỉ để cho sự khiêm nhường chia sẻ và tình thương tồn tại.

**__ Nên lắng nghe, đón nhận, tôn trọng lẫn nhau qua từng hành động và lời nói, cùng nhau tạo nên một thế tươi đẹp giữa con người với nhau.

( sưu tầm có chỉnh sửa )
;

Thứ Bảy, 14 tháng 1, 2017

97-- THẮP LỬA HOÀNG HÔN


Sót đốm than hồng 
Đá núi
Lá vàng lanh chanh cuốn cội
Ken nùn lửa
 ủ đêm.

Sót lại lưỡi liềm 
Treo trăng ngọn nứa
Mây nằn nì dỗ sao nhen lửa 
Rọi đêm.

Chót mút đường sót anh và em
Vét tàn đông hanh heo khô nỏ
Vun hoàng hôn thắp lửa
Sưởi đêm

Hat Cat
13/01 / 2017
;

Thứ Năm, 12 tháng 1, 2017

94 --- CHÁN RỒI





Chán rồi… chán lắm lắm rồi
Mây buồn sà sát mặt tôi...
thêm buồn.
Giơ tay chộp chú chuồn chuồn 
Monh manh gánh gíó cõng sương tội tình.

Giáng sinh mình nắm tay mình
Trộn xanh lẫn đỏ hóa thành nhuôm nhuôm
.Ếch đáy giếng, nhái mặt chuôm
Thi nhau gào rộn bốn phương... khào khào.
Một maI
chả biết thế nào 
Vu vơ ngửa cổ ngắm sao lập lòe!




;

93 - -- VÔ NGHĨA - -




Nhàu nát như dưa chắc khá hơn
Chẳng buồn, chả giận cũng không hờn

 Nghển đầu: hun hút mây thăm thẳm
Cúi mặt: mênh mang sóng dập dồn
Nghe dế nỉ non đêm khắc khoải
 Lắng sương tí tách dạ bồn chồn
Hoang vu bốn phía nghiêng mưa lạnh
Lủi thủi một mình lệch dốc trơn!

;

92 --HỌA NGÀY MỚI _ THƠ ĐƯỜNG XƯỚNG HOẠ


NGÀY MỚI

Lành lạnh hanh hao mây xám chì
Giáng Sinh đánh dấu sắp mùa ly
Đôi thằng bạn cũ còn lưu luyến
Mấy đứa trò xưa đã bỏ đi
Nhà vắng vào ra thêm bịn rịn
Người thân lẩn mất hết sân si
Một mình trở lại dòng kinh thuyết
Mộng huyễn giờ đây có khác chi !

Cao Linh Tử
__________________________

BỨC TƯỢNG

Bức tượng họ pha bạc lẫn chì
Quét sau bôi trước kỹ từng ly
Quan to mặt bự nghênh ngang đến
Công chức thân còm lủi thủi đi
Ba vạn… dưới trên đều hám lợi
Chin nghìn… ngang dọc vẫn sân si
Sắc không vũ trụ quy về một
Sừng sững gĩưa đường… có ích chi
HAT CAT họa
__________________________________

CÁN BỘ TỔ CHỨC

Da lão hình như có lẫn chì
Rượu thì mỗi bữa độ mươi ly
Người vào hối lắm lưu bàn tiệc
Khách đến không bao đuổi cút đi
Vợ dại bỏ rơi, lìa cỏ dại
Em xinh xoắn xuýt đặt cây si
Cái ngày nằm xuống không kẻ khóc
Tổ chức như mày có ích chi
Lê Vân

;

91-- LUẨN QUẨN



Tận thế thôi lo , vui Giáng sinh
Co ro ngồi xó thấy buồn tênh
Ngó trời: lơ lửng mây bay loạn
Nghé nước: lập lờ váng nổi phềnh
Gió bấc cơn cơn lùa rát mặt
Mưa rào hạt hạt quất tê mình
Sầu muộn hay không thì vẫn vậy
Cuộc đời luẩn quẩn mãi vòng quanh.
;

90 -- NGOÁI NHÌN


Ngoái nhìn, 
nhưng chẳng thấy gì
Chỉ lờ mờ vệt xám chì quệt ngang.
Thôi tiếc thương, hết ngỡ ngàng
Sạch sành sanh chút muộn màng cũ xưa.
;

89-- CHIỀU MƯA CUỐI NĂM


Chiều mưa
như thể không mưa
Mà giống ông giời hờn dỗi
Cuối năm chưa cười... đã tối
Sẻn so phố loáng thoáng đèn.
Mua phùn lọt lá rơi nghiêng

Gốc cây nửa khô nửa ướt
Lùng tùng áo mưa sũng nước
Tóc tai đẫm mặn mồ hôi.
Muôn vàn nỗi lo qua rồì
Cái chết lửng lơ ngoài chợ
Hiểm họa rình mò khắp xó
Cả trong lá cải, hạt ngô!

...

... Bao giờ về lại ngày xưa?
Ngoài đồng mướt xanh xướng* mạ
Chiều đông nắng se gốc rạ
Lúa Rài** vồng gió hanh heo.

Sông quê rau muống chen bèo
Cá tôm loi choi quẫy lưới
Mái gianh chiều thơm mùi khói 
Rổn rảng trâu tan buổi cầy.

Ông nội đặt sách tỉa cây
Bà nội hong cau than đỏ
Bụi trúc lao xao đong gió
Chim khuyên nhảy nhót chíp chiu.

Mẹ về vai khét nắng chiều
Áo quần lấm lem bụi đất
Răng đen hạt na nhưng nhức
Mẹ cười ấm cả góc sân 
..,.
Chiều phố ngắm mưa lâm thâm
Ấu thơ ùa về ào ạt.
Cảnh xưa, người xưa đã khuất 
Ngày xưa trôi xa...
rất xa…


*xướng mạ: que tôi phân thành từng khoảnh để gieo và chăm mạ mùa đông, gọi là "Xướng"
**Lúa Rài: quê tôi gọi lúa mọc từ gốc rạ sau khi gặt
;

88-- : CẢM TẠ YAHOO ( thơ Đường luât xướng - hoạ )


CẢM TẠ YAHOO

Mượn chổ nơi này dựng lán tranh

Tàng thơ tiếp bạn kết mây lành


Trải lòng thù tạc tình muôn ý

Mở lớp thọ truyền chiếu một manh
Thi luật mươi bài gieo ruộng sạ
Môn sinh mấy nẻo đạt công thành
Hai năm để lại nhiều thương mến
Cảm tạ Yahoo giúp vốn canh.
Cao Linh Tử
;

87 -- HẠT MƯA SA ( Tâm sự một cô gái)


Phận gái má hồng cũng như ai
Lưng ong thắt đáy, nuột hình hài
Lá răm đôi mắt đen huyền ảo
Đào tơ phong nhụy giọt sương mai.

;

86 -- AM THẦM CUỐI NĂM

Âm thầm cuối năm
Nhớ Anh suốt chiều dài cuộc sống.
Heo may lạnh cóng
Lủi thủi em
bơ vơ 
gió lạnh lùng.
;

86 -- NHỚ ANH

(Gửi người xa)
Chiều buông mù xám mặt hồ
Anh ở đâu? Hỡi người xa thuở nào!
Một năm mấy trận mưa rào? 
Một mùa đông rét đã bao bận rồi?
;

85 ---MƯA XUÂN

4b358ae6_32c4feee_dachihkiki_200907040527451
kính tặng anh chị H Đ T ( bloger Noíliều) nhân năm mới 

Bụi mưa vương nhẹ cành xanh
Li ti… … trong veo đầu lá
Sáng Xuân trời bừng sắc lạ 
Nắng Xuân sưởi ấm thềm nhà

;

84 -- TUYẾT MẶN

Kết quả hình ảnh cho TUYẾT TRÊN CAY LIỄU BÁC KINH


Gió cuốn băng rơi mái phố
Tái tê cả ngon lửa hồng
Hơi lạnh kết hoa cửa kính
Mang mang tuyết trắng trời đông
;

Thứ Ba, 10 tháng 1, 2017

83 --- EM NGHE TRÁI TIM ANH HÁT


( tặng đồng đội của tôi)
Trái tim Anh 
căng tròn
lúa đòng đòng
nâu hồng 
khoai ngoài ruộng.
;

82-- BỎ LẠI

Kết quả hình ảnh cho hư vô

Gửi người V.Y.
Bỏ lai sau lưng
Thời gian bạc màu 
nắng phai tà áo vải .
Bỏ lại sau lưng 
bao giận hờn, oan trái 
một mình
lầm lũi ta đi

;

81-- DIEU BÔNG DƯỢC LIỆU

Kết quả hình ảnh cho đông trùng hạ thảo

Sắp Tết, Tạp chí CÂY THUỐC QUÝ mở cuộc thi Thơ : "Lá Diêu Bông - Dược liệu" nhân phong trào dùng thuốc Nam. Bài thơ bắt buộc phải có tên các dược liệu mà Liền chị Đình Bảng váy lĩnh buông chùng đưa ra đố để các em trai đi tìm với lời hứa đùa xanh rờn "Đứa nào tim được lá Diêu Bông, thì ta sẽ gọi là chồng" . Bài gửi đến rất nhiêu... 

Giải nhất là một bài của một Dược sĩ nam (chắc vậy) có mối tình si với bà chị DIÊU BÔNG nào đó chăng?

Lá Diêu bông DƯỢC LIỆU 

Chị bảo: " Đứa nào tìm được lá Diêu Bông
Thì ta sẽ gọi là chồng"
( Thơ Hoàng Cầm)
_____________________________

;