Thứ Tư, 20 tháng 9, 2017

RƠI NGƯỢC hay KHÚC CUỐI CUỘC TÌNH

RƠI NGƯỢC - hay KHÚC CUỐI CUỘC TÌNH 

Tình
rơi ngược không gia tốc trọng trường
ly tâm lực hút
Ma sát trượt 
Quán tính tuột 
Tình bay
lửng lơ bay.
Tình 
... vô hình gió
Tình
hữu hình mây
Toang hoác đỉnh trời 
Tênh hênh rốn đất
Tình
mưa mật / nắng tro.
rơi ngược hư vô
xe luân hồi tuột xích
bàn chân tình rậm rịch
càng cạc vịt  bùn cá tanh...

Không gia tốc trọng trường tình rơi về muôn xanh
Rách nát hố đen loè sáng.
 Thiên hà loạng choạng
sóng tình hư không.

 Cuộc  tình ngoằn ngoèo, cuộc tình cong
Khúc cuối không chạm vạch.

Hat Cat 19/09/2017
...









...





MẢNH VỠ NÀY CÓ AI NHẶT DÙM TÔI.

MẢNH VỠ NÀY CÓ AI NHẶT DÙM TÔI

Mảnh vỡ này ai nhặt dùm tôi
Nỗi đau màu đỏ
Tôi phơi phóng cuộc tình trên lá cỏ
Áo sương đêm phong phanh.

Xa xót này tôi nhận từ anh
Âm thầm năm tháng
Tôi dấu cuộc tình trong trái tim nứt rạn
Nửa dại khờ và nửa thơ ngây.

Cuộc tinh tôi nồng ấm men say
Ngát hương đồng nội
Gió ven sông cuộn chiều vồi vội
Đưa tôi về lãng đãng chốn phiêu du.

Cuộc tình tôi đẹp như áng thơ
Thêu hoa lưng trời mây ngũ sắc
Cánh diều đu bờ tre nắng nhạt
Sợi khói mờ bóng đêm thẫm đen

Tôi gói cuộc tình trong phơn phớt cánh sen
Rắc vàng nhụy cho bướm ong nhộn nhịp
Kết ngọt bùi gương sen xanh biếc.

Rồi...
Mảnh vỡ màu đỏ này.
 Có ai nhặt dùm tôi?!
;

Thứ Ba, 19 tháng 9, 2017

NGHE TIẾNG CHIM SÂU

NGHE TIẾNG CHIM SÂU

Ban mai đã dậy nắng đâu
Mà nghe ríu rít chim sâu gọi bầy.

Sớm thu run ngọn gió gầy
Xé thu cuộn lá vàng bay ngập ngừng.

Ngươi dưng ơi hỡi người dưng
Thu về, người nhé cũng đừng về theo.

Rụng rơi sương hạt trong veo
Đêm tàn, cỏ bỗng buồn hiu cùng tàn.

Nhắn ai qua chuyến đò ngang
Nhớ chăng chén rượu quan san thuở nào?

Hat Cat 18/08/2016
;

VẨN VƠ THU

VẨN VƠ THU

Chả thu lá cũng lìa cành
Chả chia xa bóng với hình cũng xa.

Động đêm vóng vót tiếng gà
Giấc khuya giật thột canh ba quá rồi.

Đàng đông ém sáng nửa vời
Mé Tây cánh vạc vói trời run run.

Mỏi mòn nổi nước chìm non
Vét voi ngang bến dọc cồn ngọn lau.
Ken mong manh chút xưa sau
Để mai ai có nhớ nhau thì về...

Lá thu quẩn rối mép hè
Cuốn thu sương gói giá tê nỗi mình.

Hat Cat
19/09/ 2016
;

Thứ Hai, 18 tháng 9, 2017

THU CHIỀU

THU CHIỀU

Nhặt mau mưa dỗi hờn ai
Để thu lạnh gió vành tai suốt chiều
Nhớ người quán đổ đình xiêu
Dòng sông ngược sóng, mái lều xô nghiêng
Chợ buồn bỏ hoá mấy phiên
Bãi ngô gom nắng tãi triền đê cong.
Bông lau tóc vướng tơ hồng
Bồn chồn bến nước dõi  trông thu chiều.
;

Chủ Nhật, 17 tháng 9, 2017

GIỌT NƯỚC MẮT

GIỌT NƯỚC MẮT
( viết cho  người ở lại)

Giọt này mặn chát vành môi
Khóc cho đẫm ướt mảnh đời cũ xưa.
Tay run lượm gió vét mưa
Vơ quàng lành rách thiếu thừa chông chênh.
Nghịch dao lỡ đứt tay mình
Mượn cơn giông vặt lá xanh cây đời.
Nợ duyên ngắn nửa gang thôi
Tàn lửa rơm, cháy đáy nồi muội đen...
...
Dầu phao cạn rỉ bấc đèn
Phập phù hoa lửa hắt đêm nhập nhòa.
Gió cùn cứa rách trăng tà
Rớt đau gối lệch, rơi nhòa bóng sương.
Méo tròn giọt nhớ, giọt thương
Ấm lạnh đâu mảnh dát giường chia hai.

... Nửa thong dong chốn Bồng Lai
Khàn đêm ngửa mặt kêu trời.
Nửa ta!
;

HÌNH NHƯ

HÌNH NHƯ

Hình như chữ méo, dòng xiên
Hình như ý đảo, nghĩa điên cõi người
Hình như điếc đất, mù giời
Hình như chớp lẻ, sấm côi lặng thầm
Hình như mây cũng nín câm
Hình như gió cuốn bụi lầm đường thu.
Hình như...
Ừ...
Cũng hình như...

Hat Cat
14/09/2014
;

RIÊNG CHUNG

RIÊNG CHUNG

Chốn riêng, riêng trái riêng hoa
Cuộc chung, chung những gần xa nỗi niềm.

Chốn riêng, riêng vẻ muộn phiền
 Cuộc chung, chung nét dịu hiền hồn thu.

Riêng chung, chợt thức chợt mơ
Bóng câu cửa sổ, cuộc cờ tàn canh.

Trời tênh hênh, đất tênh hênh
Ngọn bấc đông
Vét
Mùa xanh cạn rồi.

Hat Cat
17/09/2016
.........,,,,....
Hiền Minh Tiếp vần

 Kiếp phù sinh
                   Nợ luân hồi
Càn khôn trút gánh
                   Rong chơi cõi người...

Niềm riêng
                  Luống những cạn rồi
Tình chung
                 nhạt nắng cuối trời  chiều thu.
;

Thứ Sáu, 15 tháng 9, 2017

ĐỌC " CẦU NHỚ HAY QUÊN " của Lê Hà

CẦU NHỚ HAY QUÊN.

Anh dưa em qua cầu ngày ấy
Một thời mình tung tẩy nắng mưa
Em e ngại những con đường nhỏ
Thơ cũ rồi còn mấy người nghe

Mặc thời gian em một lối đi về
Ngày khấp khểnh với bao lỡ cỡ
Chỉ một lần say đã già mặt phố
Chỉ một giọt mưa cũng làm sũng áo chiều

Cái nhớ đến lại đưa em qua cầu
Nhớ ru ta qua một miền than lửa
Những con sóng  bắt mùa tức thở
Gió rầm rì cầu nhớ hay quên?

Lê Hà 0942 046 256
Ngõ 230 - B4 - Số nhà 201 - tầng 2 Lạc trung

LÊ HÀ và NỖI KHẮC KHOẢI về  NHỊP CẦU QUÊN NHỚ.
Đằm thắm và dịu dàng, cởi mở nhưng khuôn mẫu. Khi ngồi với Lê Hà ngừoi ta luôn thấy có một cái gì đó vời vợi xôi xa của quá khư, của tương lai đan xen nơi chị.
Thơ chị luôn man mác nỗi hoài niệm những đã qua tuy mỏng tơ nhưng sâu đậm được nâng niu được dấu kín trong tâm khảm.
Đọc CẦU NHỚ HAY QUÊN ta cũng có cảm giác ấy
Khẽ khàng đi cùng "anh " qua cây cầu ngày ấy, nơi cả hai đã " tung tẩy nắng mưa" một thời, bên nỗi mơ hồ về ký ức ngày nào lãng đãng trong ngày xa quên nhớ.
Nàng "e ngại những con đường nhỏ" - còn đường  mà bốn bàn chân đã in dấu ngày xưa?
- Con đường với hàng cây rộn tiếng chim ngày nắng, rộn tiếng ve trưa hè nồng oi , và gió và mồ hôi túa áo, hay ròng ròng trên má đỏ lựng, chát mặn rơi xuống mắt cay xè và nụ cười thơ trẻ
dòn tan vô tư, bất chợt thẹn thùng... Con đường gợi nỗi buồn mang mang về một điều gì đó không rõ nét vẫn đăm đắm nơi
 sâu thẳm.
Và cái lo rồi " Thơ cũ rồi còn mấy người nghe" .
Nàng không nói là KHÔNG CÒN AI NGHE, mà đưa ra một câu phủ định, giọng dỗi hờn, biết là vẫn còn ai nghe đấy mà cũng vẫn găm cái nỗi như lo  sợ là " còn mấy ngừoi nghe" như lời
 trách kín đáo, cũng lại là kiểu thú nhận sự quên lãng của chính nàng...
 Cái kiểu trách ngừoi để xí xoá lỗi mình là nét hóm riêng của ngừoi con gái thông mình biết bông đùa khéo léo né tránh khỏi nói về chính cái sự không muốn "nghe thơ cũ " của chính mình chứ không ai khác.
Và ta hiểu khi đọc tiếp:
"Mặc thời gian em một  lối đi về
Ngày khấp khểnh với bao lỡ cỡ
Chỉ một lần say đã già mặt phố
Chỉ một giọt mưa cũng làm sũng áo chiều..."
ta hiểu vì sao nàng e ngại, cái e ngại được diễn tả như nỗi mấp mô , lợn cợn trong vắng lặng thấp cao trên lối về ...
Bốn câu thơ không một tiếng than buồn , mà buồn hơn muôn nỗi đơn côi xa vắng,
Bốn câu thơ không hề nói đến nỗi dang dở mà người đọc thấy hiện hữu trước mắt cái gì đó như một sự cố gắng lấp đầy khoàng không trồi trụt  cuộc đời, cố gắng san bằng những hụt hẫng thiếu thốn do NGÀY KHẤP KHỂNH VỚI BAO LỠ CÕ..." Nàng không nói "lỡ cỡ" gì, mà cũng không cần nói đến . Không phải là không có những cố gắng đắp điếm, cố sức dựng xây, trít trát cho phẳng phiu cuộc đời. Sự cố gắng ấy cả từ chủ quan nàng và của cả đóng góp xung quanh, nhưng hình như không đem lại thành công...
Từ " lỡ cỡ " rất tượng hình cho một cái gì đó không chắp nối được, không san lấp được, cho dù có cố bao nhiêu đi nữa .
Ta thán phục và cám ơn tác giả đã dùng chữ "lỡ cỡ " ở đây. Nó bật lên sự tích cực của người trong cuộc và cả xung quanh cùng gắng công chắp nối
... rõ nàng đâu chịu buông xuôi, nhưng rồi đành chấp nhận một cách điềm tĩnh những " lỡ cỡ " mà "ngày khấp khểnh" cứ ngang nhiên mang lại cho nàng - cho người mà " chỉ một lần say đã già mặt phố".  Viết thế này thì Cụ Hoài Thanh có tái sinh cũng khó bình được,  Lê Hà ới ơi!
 "Chỉ một lần say đã già mặt phố" và nàng  quyết chấp nhận như thê, để si mê như thế nguyên vẹn trong lòng, không nuối tiếc, không phá bỏ, không sang sửa tân trang.
Một lần nưa , tác giả cho ta thấy ngòi bút viết mới său sắc, mới tài tình, mới độc đáo làm sao. Nó rạch vào lòng người để rồi đó ai quên được sụ so sánh cũng rất khấp khểnh mà lại quá đúng ấy.
"Chỉ một lần say đã già mặt phố"
Ta lặng người đến sùng bái cái sự Yêu đến kiệt cùng, yêu đến tận đáy cõi người của nàng đấy, nàng ơi! ...
Sụ ngoa dụ đến tột đỉnh, khi ta đã chấp nhận "Chỉ một lần say đã già mặt phố , thì "chỉ một giọt mưa đã sũng áo chiều" không có gì đáng phải bàn nữa.
... Nhưng nàng vẫn lại khắc khoải bởi nỗi nhớ :
Cái nhớ đến lại đưa em qua cầu
Nhớ ru ta qua một mùa than lửa
Những con sóng bắt mùa túc thở ...
Hiện diện trong nỗi nhớ là nàng " em " và một ai đó "ta " . Nỗi nhơ vẫn có đôi... nối nhớ vẫn có sự đồng hành âm thầm dai dẳng, nó không êm đềm mà lại ru họ qua "mùa than lửa " Là nồng nàn, là bùng cháy hay là sự tranh đấu vật vã quật khởi cho ký ức vẹn nguyên  nóng rấy, đỏ hồng đuốc lửa trong âm thầm xôi xa ... trong phỏng rộp xưa cũ ...
Cuồn cuộn như nham thạch núi lửa, đâu kín nỗi lòng đến " tức thở"trong hoài niệm tháng ngày.
 
Bất ngờ sau dữ dội, câu kết " Gió rì rầm cẩu nhớ hay quên" tác giả lại để nàng - ngừoi con gái yêu không giống ai, nhớ không giống ai, cứ riêng mình bùng cháy, riêng mình say đắm đuối kiểu mình... về lại làm người gái hiền dịu nền nã. Nàng lại vẫn khuôn mình, đằm thắm, kín đáo với " gió rì rầm " khẽ hỏi " cầu nhớ hay quên",
Một bài thơ đắt về nỗi nhớ , về tình yêu và sự khắc khoải hoài niệm với từ ngữ cũng đắt và ví von ngoa dụ rất khéo dắt dẫn người đọc qua những cung bậc tình càm không kiểm soát được,
rồi cũng rực cháy
hoặc dịu êm với tác giả, chứng kiến một tình cảm cao hơn tình yêu,
Ta chấp nhận và nghiêng mình trước cái bất tử của nỗi nhớ đăm đăm khắc khoải một đời của "nàng " trong bài thơ CẦU NHỚ HAY QUÊN.

Hat Cat  15/09/2017
;

AI ĐIẾU CHO NGỪOI CŨ

AI ĐIẾU CHO NGƯỜI CŨ

Cảnh cũ không còn như cũ xưa
không cầu vồng mộng lấp lánh mưa
không mây ngũ sắc viền khung cửa
không dịu nồm nam gió ban trưa.

Ta dấu người sau nơi lãng quên
vào nhàn nhạt xám sắc đêm đen
vào mờ mịt bụi miền nhung nhớ
vào cõi vô tình, chốn không tên.

Ta đã cố khêu ngọn lủa hồng
mà hoang vu mãi đến hư không
cạn rồi, ngàn vạn ân tình cũ 
con nước thờ ơ... con nước ròng...

Người bỏ ngàn sâu dạt bãi bờ
bùn rêu lỏng loẹt những rong mơ
ừ thì người thích, ừ như thế
ừ cứ hồn buông những xác vờ.

Ai điếu cho tình, cho đắm say
khóc cho da diết mấy ngàn ngày
cho tinh khôi ấy, đằm thắm ấy.
Giã biệt.
Ta về vui gió mây

... Người về  lầy lội đầm cỏ lác
Ta ngược nguồn trong xanh biếc cây.

Hat Cat 12/07/2017









;

Thứ Năm, 14 tháng 9, 2017

LẠ LÙNG

LẠ LÙNG

Lạ lùng cái ngọn gió may
Ngược ngang hai phía, vơi đầy hai nơi
Giơ tay với chả đến trời
Để loang toang rách tả tơi thu vàng.

Lạ lùng cái nắng đi hoang
Chả hong lá biếc non ngàn cho xanh
Dợm chân cất bước lùng quanh
Quắt khô bẹ chuối buộc quành nùn rơm.

Lạ lùng cái đó, cái nơm
Sông săm sắp nước, cá tôm đàng nào?
Tiện tay quơ mớ gai rào
Tức mình quằng ráo xuống ao đặc bèo.

Lạ lùng nghĩa mốc, tình meo
Bao tàn thu vẫn bám đeo cuộc người.

Lạ lùng cái kiếp đời tôi
Đã buông...
mãi chả buông lơi.
Lạ lùng!..

14/09/2015
;

Thứ Tư, 13 tháng 9, 2017

NỖI THU

Không có văn bản thay thế tự động nào.
;

AI ĐƯA EM VỀ CUỐI NẺO TINH KHÔI?

Trong hình ảnh có thể có: một hoặc nhiều người, bầu trời, văn bản, ngoài trời và thiên nhiên
;

CÓ AI VỀ XƯA CŨ VỚI TÔI KHÔNG?

CÓ AI VỀ XƯA CŨ VỚI TÔI KHÔNG?
( cho tuổi thơ rất xa)

Ai có về xưa cũ với tôi không?
 Sáng trèo sấu me, chiều hôm đuổi bướm
Quần lá tọa ống thấp cao hở rốn
Dây rút dài xủng xoẻng mấy đồng trinh
Mướt mồ hôi bụi đất lấm quanh mình
Áo vá méo xiên, khuy tà xộc xệch
Bàn chân lấm lem bùn nâu mốc thếch
Chỉ mỗi nụ cười răng sún nhỏen rõ tươi…

Không nón che, tóc đỏ quạch phơi trời
Da be bét vết gai cào, mây  xước
Ùm ùm ngụp ngòi nông đục nước 
Vắt vẻo xem con sáo bắt rận trâu…
Mắt ngó lơ mây xanh biếc trên đầu
Tha hồ chơi khi nhà mình còn nóc,
Hả hê thấy cót, bồ sạch thóc
Không lợn gà, không mèo chó đòi ăn… 

Ai có về xưa cũ với tôi không?
Rãi khoai sống lót lòng nơi bờ ruộng
Quả chuối xanh, lá chua me bứt trộm
Bày lá đa mở đại tiệc khao quân.
Ì oạp lội sông dây túm ống quần 
Bắt hến mò cua tím đen  người vì rét
Nồi đồng méo lập lờ con cá lẹp
Cơm ghế rau…  đỏ lửa bữa ăn chiều.

Ai có về thời  xa cũ xóm nghèo 
Nghe mái gianh nước mưa thấm dột 
Nghe trắng băng sóng trào đồng nước lụt
Mái chèo que khô khốc gõ thang thuyền…
Nghe bèo rong tan tác gió mùa lên
Côi cút xóm chài sợi khói lam run rẩy.

Ai có về cũ xưa đông lẩy bẩy
Thân cò gầy xơ xác lũy tre
Nắng lửa táp ngang lá queo quắt vàng khè
Gió lào hun khô mịt mù đụn cát
Ruộng cày nẻ, cỏ xạm đen dập nát
Lúa nghẹn đòng rũ héo dưới gót chân 
Những bước đi chai sạn lặng thầm
Nặng nhọc giữa khát khô mùa vụ…
*
Ai có về bình yên xưa cũ
Đồng xanh  mịn màng sóng lúa  dập dờn mây 
Sân đình trăng sóng sánh giếng nước đầy 
Lảnh lót trống quân cò lả
Đì đùng giao thừa pháo đỏ 
Bánh chưng xanh rền,.. cây nêu gió đu đưa…

Hãy về với áo mớ ba mớ bảy sắc mận mơ
Nón quai thao, thắt lưng hoa lý
Kiệu hồng rước dâu, tóc đuôi gà vắt vẻo ngày nhị hỉ
Ríu rít hội làng vấn vít gió hương bay
Má ửng hồng, bát rượu nồng say…
Nghiêng ngả ổ rơm vàng bỏng nẻ rang vãi trắng.

Xuýt xoa xôi nếp thơm, bở tơi rổ khoai môn, mẹt sắn
Chí chóe tranh nhau sung chát, khế chua
Củ ấu ngậy bùi, khoai hẩm nước mưa
Nhem nhem... quà quê nghèo thơm thảo!
……….

Người lớn khôn, xưa cũ chìm hư ảo
Nhớ tất cả... rồi tất cả như quên
Bạn bè ấu thơ lạ lạ quen quen ...

Có ai về cùng tôi thời xa cũ?!
;

Thứ Ba, 12 tháng 9, 2017

GIẤC THU

GIẤC THU

thu có vàng không nhỉ? 
mà gió
gió rất khẽ 
khẽ đến độ chỉ nghe tiếng lá
 và lá 
cũng lặng vào đêm
rồi đêm
đêm rất êm
êm đến độ chỉ nghe hơi nhựa chảy
nhựa lên búp non - non bấy 
cứ nín mình len lén giấc thu...

Và em
ôm gối mơ
mơ trời màu mật
mơ nắng màu mật
em không thật...
không có thật? 
 giấc thu! 

Hat Cat 11/09/2017

;

VU VƠ ƠI,

VU VƠ ƠI!
Vu vơ này của ai đây?
Nợ đời hay sự trả vay kiếp nào?!
Ếch đêm kêu toác bờ ao
Ù tai cua cá rúc vào bùn sâu.
Giông  mưa quần nát rau mầu
Khi sầm sập, lúc nhặt mau ... Ôi giời

Chơi vơi... Chín kiếp chơi vơi
Hoài hơi dõi cánh chim trời vút bay.

Vu vơ
Mùa vụ
lạc ngày
Tội thân khoai sượng sọt dầy hẩm ôi!
;

QUA HỒNG HÀ

QUA HỒNG HÀ

Em qua sông hôm nay
Hồng Hà thu không hồng
Hồng Hà thu không nước
Không bãi ngô xanh mượt
Nhà lô nhô... Bãi rác lô nhô.

Em qua sông sang phía kia bờ
Không còn sóng xanh đồng lúa
...
Đường rộng thế và hoa đẹp thế!
Nắng thu trải hụt ngọn cây

Em qua sông tìm hương lá ngất ngây
Chỉ thấy
Vườn biệt thự xô bồ đường biệt thự...
Mất tăm tích bờ cỏ gà ngày cũ
Cũng chả đâu sót lại ruộng đay
Không bóng trâu bò, không thấy cuốc cày
Không mái gianh chiều lam khói
Tiếng gà chìm xôi xa diệu vợi.
Thành phố lạnh im lìm bê tông...

Em qua sông lòng trống rỗng khôn cùng!
;

NỖI THU

NỖI THU

Hãy về cùng Em
Nhé Anh - Bờ vai ấm!

Em một mình
nghe đêm đắm / nỗi  ai hoài.
nghe 
ngày tháng về trời
nỗi nhớ về trời
tình yêu về trời
mộng mơ cùng Anh về trời nốt.

Chỉ
Câu thơ ở lại đất
Nỗi đau ở lại đất.
  Em một mình
đi
một mình... rất chậm...
một mình
Gom
Chật vật
 niềm xưa.

mây vẫn ấp đỉnh non xanh lơ
gió vẫn vờn xám mờ đá núi
 thú rừng rén chân lá khô rải lối
bướm ngàn sắc trộn hoa muôn màu...

Thu  hoa lau
Thu tơ óng
Thu đu cánh võng
Cánh võng tình đôi ta

Thôi cách xa
Anh
nhỉ?

..... 
;

Thứ Hai, 11 tháng 9, 2017

CÓ THẾ MÀ...

CÓ THẾ MÀ...
( chuyện sinh mạng mà như thể...)

-------
Kẻ bớt, người thêm... chỉ để mà...
Tức nhau tiếng gáy...  lại thành ra...
Vói non thăm thẳm coi như thể...
Khoắng bể mênh mang nghĩ chẳng qua...
Một tấc bốc giời, giời cứ tưởng...
Nửa gang xáo đất, đất cho là...
Công lênh hơn thiệt, so bì để...
Kẻ bớt người thêm... Chỉ để mà...

Hat Cat
11/09/2016
;

VÀI Ý KIẾN VỀ HỌC CHỮ HÁN ĐỂ HIỂU VĂN HOÁ VIỆT CỔ & NAY

關於 學漢子在學校的漫談

VÀI Ý KIẾN về HỌC CHỮ HÁN

Bài viết không có ý tranh biện, không có mục đích chính trị, không cổ suý cho bất kỳ ý tưởng nào. Chỉ DUY NHẤT là để hiểu nền văn hoá cổ Việt Nam và  các nghĩa từ chung gốc, hay từ âm Hán đã Việt hoá trong giao tiếp hàng ngày .
-----------------

Không là người am hiểu sâu về ngôn ngữ, không hiểu nhiều về nhân chủng học hay chính trị đối kháng v.v...nên không dám LÀM BÀN các phương diện học thuật, cội nguồn, thoát Trung...hay gì gì...

A。。。。

Chỉ với nhận thức của một người HỈ LAI CÔ. Xin từ góc độ ngôn ngữ giao tiếp xã hội bình dân, mạo muội chen vào chốn BỐ KINH mà nghe hóng, nói hóng đôi câu.

1* - Chữ Hán là chữ tượng hình, rất khó học, khó nhớ, vì vậy ngay trong bản địa Trung Hoa, tỷ lệ người mù chữ khá cao. Các thông tin đa phần không lọt được đến tai dân chúng, nhất là dân chúng lao động tầng dưới.

2*- Chữ Hán bạch thoại
 ( tiếng Trung hiện hành) khác khá xa so với Cổ văn. Điều này cho thấy, những người đọc thông viết thạo của Xứ này, chưa chắc đã hiểu được văn sách cổ.

3*- Chữ Hán ĐƠN ÂM nhưng ĐA NGHĨA, nhất là Cổ văn. Vì vậy một câu như:
ĐẠO KHẢ ĐẠO, PHI THƯỜNG ĐẠO.
DANH KHẢ DANH PHI THƯỜNG DANH...
nếu không thật sự hiểu Cổ văn... khó mà hiểu và cắt nghĩa minh bạch được.

B。。。。
Song

1* - Với một bề dày lịch sử Và sự phảt triển của cư dân miền Đông Á ( gồm 1 phần Trung quốc, Triều tiên, Nhật bản, Việt nam) thì chữ Hán NHƯ MỘT VĂN TỰ GIAO DỊCH THÔNG DỤNG. Bỏ qua mục đích NÔ DỊCH của bọn Cầm quyền, thì HÁN TỰ Thành một ngôn ngữ VĂN BẢN Mà chính quyền các nước này sử dụng, nó giúp cho Cụm cư dân vùng này phát triển sự hiểu  biết và tăng sự thông thương về mọi mặt.

2* - Do ÂM TỪ và NGỮ NGHĨA của CHỮ HÁN ăn sâu trong đời sống cộng đồng, ( ở Việt Nam dùng âm Hán Viêt, gọi chữ Hán Là Chữ Nho) nên người ta thường quy chiếu về NGỮ NGHĨA HÁN TỰ để SUY ĐOÁN và GIẢI THÍCH.
Xin đơn cử một ví dụ
Bạn hãy giả thích chữ HOA HẬU, nghĩa Nôm là kiểu chúa của hoa. Nếu không hiểu chữ HẬU như  vua , chúa, mà hiểu là SAU, là cái gì tệ hơn... Cũng chả chết ai. Nhưng... Thế thì chả ai đi thi nữa...
Vậ thì nếu không hiểu GỐC của cụm từ này... sẽ ra sao đây?
Lại như chữ TIỀN PHONG. chữ này là chữ gốc HÁN đã việt hoá, hoặc ngược lại. Vậy, nếu sử dụng từ chung gốc, chúng ta sẽ Việt hoá thế nào đây...

3*- Hãy coi chữ Hán như một thứ NGÔN NGỮ giúp ta tiếp cận với KHO TÀNG VĂN HOÁ CỔ XƯA.
Lỗi tại giai cấp THỐNG TRỊ ngàn năm đã quá ươn hèn, không tìm được một lối đi, một ngôn ngữ cho dân tộc ta THOÁT HÁN.
Rồi văn tự hành chính, đền chùa, miếu mạo, ngôn từ... Coi đó là CHUẨN MỰC TỐI THƯỢNG... Nảy sinh tư tưởng tôn sùng HÁN SÁCH thái quá và thói quen NÔ DỊCH. Điều này là không chấp nhận được

Nhưng, các cụ chết hết cả rồi.
Văn tự thì còn đấy.
Lòng tự tôn và quan niệm về văn hoá khác xưa.
Các đấng CHÂN TRI THỨC mai một dần. rồi sẽ hết mà không có người tiếp nối.

Thói quen ĂN XỔI Ở THÌ và CHỤP GIẬT, GIAN DỐI đẻ ra Các Học giả văn bằng cao, không cần đến BẤT KỲ NGOẠI NGỮ NÀO, thậm chí chưa TÔT NGHIỆP PTTH cũng có thể hoàn thành luận án Tiến sĩ với một thời gian siêu ngắn ( 6 tháng ) tại một quốc gia Tây phương bằng ngôn ngữ, và kiến thức SIÊU THỰC chỉ tồn tại TRONG MƠ

4* - Tổ tiên, ông cha dạy rằng, muốn thắng kẻ địch phải hiểu chúng.
Với một láng giềng đầy tham vọng nô dịch Dân tộc ta vậy. Sao chúng ta không HIỂU CHÚNG để tìm kế sách trị lại bằng cách hiểu VĂN TỰ của họ, tìm những ngõ ngách sâu thẳm của một KHỔNG LỒ XÙ XÌ... để mà thắng họ, ngõ hầu bảo đảm hoà bình và trường tồn của dân tộc?

5* - Sự nô dịch nằm trong tư tưởng, trong ý thức hệ, chứ không nằm ở VĂN TỰ.
Rất nhiều nước sử dụng TIẾNG ANH, ( kể cả việt Nam) đâu có vì   muốn làm nô lệ cho đất nước này?

Vốn HÁN CỔ Và HÁN NÔM thật sự có giá trị trong đời sống văn hoá tinh thần người việt. Để tìm hiểu và phát huy những gì tốt đẹp của truyền thống, phong tục thì
, nếu đưa chữ HÁN vào giáo dục phổ thông, thật sự đáng nghiên cứu và thực thi.

Mạo muội vài ý nghĩ của một BÀ GIÀ LẨM CẨM.
ĐÂY không là ý kiến tranh biện hay góp ý với BẤT KỲ AI. Xin thể tất, nếu không hợp với suy nghĩ của các vị.

HạtCat
30/08/2016
;

Chủ Nhật, 10 tháng 9, 2017

MỘT CHÚT

MỘT CHÚT

Ước hẹn  lá hoa úa héo rồi
Thề bồi sông suối đã dần vơi
Duyên suông nhạt nhẽo nồi canh ốc
Tình hão đục lờ nước ván thôi
Thuyền mộng xô tan con sóng cả
Bến mơ xơ xác búng mây tơi
Mái chèo lái gió xiên buồm dọc
Thừng chão lộn lèo ngoắc dóng xuôi.

Hat Cat
10/09/2016
;

Thứ Bảy, 9 tháng 9, 2017

NÓI VỚI THOÁNG QUA

NƠI VỚI ĐÃ QUA

Chết rồi  thoáng đã qua
Chết rồi ma xưa, mị cũ
Ăn đong vét nửa
 Đói tình lầm ngỡ cuộc yêu!?

Tím lịm mớ ráng chiều
Dúm thương hại nhạt tơi xám xịt
Mỉm cười ly biệt
Bàn tay tráo dối gian mùa.

Tình không bán mua
Duyên không vay trả.
Luân hồi muôn ngả
Trong veo chỉ lối về KHÔNG...

Khép lòng
Nuốt lại lời môi mép
Thoát nghiệp
Hẹn thề thả gió cuốn bay...

Trả đã qua khóc mướn thương vay
Vùi chôn
chút tình ngộ nhận!
;

THƠ TÌNH VIẾT GIỮA BÃO GIÔNG

THƠ TÌNH VIẾT GIỮA BÃO GIÔNG

Thơ tình viết giữa bão giông
Gửi giằng giật những oằn cong xá cầy
Đất đêm trộn lẫn trời ngày
Ngắn dài kiếp kiến, mỏng dầy phận ong.

Thơ tình viết giữa hư không
Gửi Bồng Lai thoáng chốc mòng tỉnh say
Đầm đìa mưa lướt thướt cây
Ngả nghiêng gió cuộn chua cay nỗi mình
Tả tơi hoa đỏ, búp xanh
Loi thoi xác lá rách lành bơ vơ...

... Đã bao giờ, có bao giờ?
Ai vùi sấm chớp vào thơ gửi tình
Ai neo  nước cả, sóng duềnh
Cho thẳm sâu phút yên bình trả vay.
Cho  trăng vàng tựa gối mây
Cho tàn đông chút cuối mày, đầu môi?...
...

Thu đông... xuân hạ. Rồi thôi
Tình bão giông
 trả
cho trời bão giông.

Hat Cat 07/09/ 2016
;

CÒN GÌ Ở CUỐI MÙA TRĂNG?

CÓ CÒN GÌ Ở CUỐI MÙA TRĂNG

Có còn gì ở cuối mùa trăng?
Lặng khuya đen đúa
Bếp tro tàn lửa
giá băng.

Có còn gì ở cuối mùa trăng?
Tặc lưỡi thạch sùng ngáo cổ
Gián xác khô chèn khe cửa
Lối về vết bụi dấu chân...

Có còn gì ở cuối mùa trăng?
Vãi câu thề hẹn
Con thuyền ải, cùn chèo, mủn bến
Sóng nhác lười uể oải dây neo.

Cuối mùa trăng, chìm nổi cánh bèo
Lật sấp
Luênh loang nước mặt
Váng bẩn dòng trôi.

*
Cuối mùa trăng, mây nút đỉnh trời.
Mưa ùn rốn bể
Sương sa dòng lệ
Tạnh buồn.

Cuối mùa trăng... Vành vạnh trăng tròn.

Hat Cat 09/09/2016
;

Thứ Sáu, 8 tháng 9, 2017

VUI CUỐI TUẦN : ỠM Ờ

VUI CUỐI TUẦN: ỠM Ờ

Ỡm ờ...búng gió, véo mây
Ỡm ờ tỉnh, ỡm ờ say.
Kìa tình!
Ỡm ờ tôi, ỡm ờ mình
Quơ xanh biển đắp tênh hênh sao trời

... Ỡm ờ ta, ỡm ờ người
Thả câu ghẹo bướm, cất lời cợt ong
Tình ta bong bóng xà phòng
Tinh người bảy sắc cầu vồng... kém đâu

Tha hồ thả thính buôn câu
Bao giờ sông Cái sập cầu mà lo!
...
Nhắn làng mua chiếc rọ to
Để tôi nhốt tiệt cả lò đong đưa...

Hat Cat 8/9/2017
;

Thứ Tư, 6 tháng 9, 2017

THẢNG CÓ LÚC NÀO...?

Thơ Ngô Bảo Đài : _ THẢNG CÓ LÚC NÀO... ? 


Thảng có lúc nào em nhớ tôi không?
Mà r
át bỏng tôi như chạm vào kiến lửa 

Cốm non xanh, bưởi đào, hồng sắc đỏ
Tháng Tám thu xui lòng nao nao


Chót vót mây dán chặt vòm cao
Lãng đãng nắng rải vàng thu hanh nắng
Nín câm em nén nhớ thương cõi lặng
Bởi bời tôi bọt sóng trắng toé tung..

Thảng có lúc nào em nhớ tôi không?
Nỗi nhớ pha lê lấp lánh
Nỗi nhớ vàn muôn ảo ảnh
Nỗi nhớ chúng mình gần gặn _ mịt mờ xa.


Ráng hồng ôm cây lá cỏ hoa

Bảng làng chiều đồng nội
Gấp gáp bàn chân bước vội

Em một mình về cuối nẻo lênh đênh.

Ván đời chênh vênh
chao nghiêng tháng ngày lầm lũi
Gió thu chiều bồng bềnh sương khói
Réo rắt êm đềm
 ca khúc xanh non


Thảng có lúc nào em chợt bồn chồn
Khắc khoải
 nhớ chín chiều xa ngái

Trái tim trở về non tơ khờ dại
Khát khao mơ mộng tuổi mười lăm!?


Em ơi!
- Mai là Rằm
Méo tròn trăng em đừng để ý
Xin giữ trọn đầu nguồn_ cuối bể
Cho muộn thu
vàng nắng
dịu dàng tươi!

Thảng có lúc nào em chợt nhớ tôi?! 


;

Thứ Ba, 5 tháng 9, 2017

THÁNG TÁM

THÁNG TÁM
Tháng Tám cháu về nơi ấy
Đường dài, nỗi nhớ càng dài
Lặng lẽ âm thầm phố vắng
Khuya đêm lầm lũi riêng ai.

Chạm tay vào thu tê lạnh
Buốt sương giá cả tàn canh
Gió khua tiếng gà thảng thốt
Quáng quàng gáy rách đêm thanh.

Lặng đêm lùa rơi sợi bạc
Tay vờ vuôt lọn tóc xanh
Hương sữa quyện thu quánh đặc
Cù đêm hoa  rúc rích cành...

Xắn quần lội về dòng nhớ
Thương cầu tấm ván cập kênh
Lần chiều dắt đêm ngược tối
Dò khuya có hết lênh đênh? 

Cháu đi 
khuông trời rộng mở 
Bà về 
khép lại cửa đêm
Ánh đèn hè khuya loang thoáng
Lệ thu loang ướt mái hiên..

31:08/2017













;

NHỚ NẮNG

NHỚ NẮNG

HÀ NỘI  MƯA LAI RAI...
TÔI NGỒi NGÁP DÀI...
NHỚ NẮNG!


Nhớ giọt nắng rơi trên vai em
Giọt nắng dịu dàng mai sớm
Giọt nắng thơm hương cốm
Hà nội vào thu...
vàng sắc mong manh!

Nhớ sợi nắng vương tóc em bồng bềnh
Một thời kiêu sa thiếu nữ
Tấm áo dài phập phồng khuôn ngực nhỏ
xao xuyến thầm thì lời yêu.

... Nhớ rạt ràn bốn bề vạt nắng thiêu
Chiến hào khô rang sỏi đá
Bỏng rộp môi tìm mát mềm hơi lá
Quăn queo khô khốc đạn bom...

Nhớ nắng bộn bề...
 bộn bề nhớ anh!
 cồn cào biển khơi sóng bạc
 xô nghiêng ào ào ngọn thác
quặn đau năm tháng phôi pha
 đằm sâu mưa bão nhạt nhòa
 khát khao đêm ngày cháy bỏng...

Anh là nắng.
Vâng.
 Chỉ Anh là nắng!
Hạt nắng bao dung
Hạt nắng hiền hòa...

Hà Nội suốt tuần sướt mướt gió mưa
Lủi thủi Em
lặng câm
 ngồi nhớ nắng!

(ẢNH TRÊN MẠNG)
;

Chủ Nhật, 3 tháng 9, 2017

KHÔNG TÔI

CHIỀU KHÔNG TÔI

Chiều không tôi
không cả sợi nắng vàng
chim trốn nơi nào không về nữa
hoa Vàng Anh vẫn rỡ ràng sắc lửa .

Mịt mờ bốn phương
 Không tôi
Cô đơn.

Tôi  vẽ ông mặt trời đỏ son
tô sắc mây xanh biếc
thếp bình minh ánh điệp
Cho ngày mai
 Không tôi
Cô đơn.

Lặng lẽ chiều không hoàng hôn
mây xám chì nặng trĩu
 mưa buồn giọt nhểu
Tí tách tháng ngày
Không tôi 
Cô đơn!

Vui hay buồn 
khi không sắc hương 
không  hình hài hiện hữu?

Lang thang gió cười, mưa mếu
Ắng lặng chiều
Cô đơn
Không tôi!


  1. (ảnh từ Vn express)
;

Thứ Bảy, 2 tháng 9, 2017

QUÃNG VẮNG MỊN MỀM

QUÃNG VẮNG MỊN MỀM

Loay hoay quãng vắng mịn mềm
Bảng lảng chiều dấu dịu êm cõi người.
Ém buồn sau những nét cười
Tôi một mình - một mình tôi - một mình.
Gõ khuya lạch cạch năm canh
Xâu đêm bấc ngọn đốt mình hao vơi.
Tôi một mình - một mình tôi
Gọi đêm mõ cá dứt hồi nghẹn đau.

Giọt thu tê tái ngọn  cau
Sầu thu chuối lá cuộn tàu né đêm.

Loay hoay quãng vắng dịu êm
Tôi về ôm trọn mịn mềm nỗi tôi.

Hat Cat 02/09/2016
;