Thứ Hai, ngày 06 tháng 7 năm 2015

BÔNG LAU

BÔNG LAU

Mây giăng gió màn
buông địa đàng lầm lỡ
buông địa đàng dang dở
xếp bằng thiền gió bông lau.

Rão canh thâu
cùn trưa trắng
Bông lau gió 
đu chim xa tiếng mỏng
lăn sỏi gần còng cọc tiếng rơi
 ... Đung đưa 
Bông lau nắng bơi
đuổi trăng vệt sáng
quệt nhem trời chì xám.
... lay lay
Bông lau gió lướt buồn má rám
vết chân chim 
hằn đuôi mắt ai xa.

Bông lau lá 
bông lau hoa
bông lau mưa nắng
bông lau cuồng lặng
Xe tình chằm kín chiều hôm.

Địa đàng - thiên đàng
Trắng xoá  bông lau gió bạc.

Chủ Nhật, ngày 05 tháng 7 năm 2015

QUA PHỐ KHÂM THIÊN - Nhớ ngày Máy bay Mỹ B52 ném bom Hà Nội

Nhớ ngày Máy bay Mỹ B52 ném bom Hà Nội 1972
(12 gày đêm ĐBP trên không ) bọn mình nhận nhiệm vụ ở lại "giữ chốt"
 Cảm giác ghê lạnh khi qua Khấm Thiên sau khi bị ném bom cho đến nay vẫn còn nguyên v vẹn
*****

Trong trận bom rải thảm phố Khâm Thiên, Hà Nội đêm 26 tháng 12 năm 1972 đã làm chết 278 người, trong đó có 91 phụ nữ, 40 cụ già, 55 trẻ em; làm cho 178 cháu mồ côi trong đó có 66 cháu mồ côi cả cha lẫn mẹ; 290 người bị thương, 2.000 ngôi nhà, trường học, đền chùa, rạp hát, trạm xá bị sập, trong đó có 534 ngôi nhà bị phá hủy hoàn toàn. Ngôi nhà số 51 phố Khâm Thiên chỉ còn là một hố bom, bảy người sống trong ngôi nhà này không còn ai sống sót
*****************************

 Rét căm căm
  xơ xác
bù xù
 phờ phạc
Hà Nội buốt tê đêm.

*
Hà Nội buốt tê đêm
*
 Ù ù…
doạ nạt

Pháo đài bay
Khoan tim
Xoáy óc
Bùng bục rạch trời tiếng nổ xé màng tai.

... Phố Khâm Thiên 
lam lũ  tối như vây
Xác người bùng nhùng vắt cây, rớt cỏ
Nhà đổ chồng nhà đổ
ngổn ngang nhà đổ...
Chân tay nào, dép giầy nào, vụn áo quần nào toạc xéo mảnh xác thân…?


 Tháp chuông mùa Giáng sinh lặng câm
Bỗng gióng hồi hồi lạnh thốc.


 Ù ù…
Pháo đài bay
Khoan tim
Xoáy óc
tiếng nổ rạch trời bùng bục xé màng tai.
 B52
 giết chết Giáng sinh Hà Nội
  ăn gỏi tối
nấu xáo khuya
đảo phố
lộn hè.
Hà Nội Giáng sinh
Nát bươm
Tứa máu.

Rạng đông
Máu đã chảy lên thành Quả Mặt Trời!*

----------------------
* thơ Nguyên Nguyên Bảy


;

Thơ NGUYỄN NGUYÊN BẢY QUẢ MẶT TRỜI

Kết quả hình ảnh cho Hình ảnh Hà Nội những ngày B52/ 1972

Thơ NGUYỄN NGUYÊN BẢY


QUẢ MẶT TRỜI 

Kinh thành hai giờ sáng lặng đêm
Vợ tôi ngủ đẹp như tranh tĩnh vật
Con cười mơ rung mặt phím dương cầm

Kinh thành hai giờ sáng lặng đêm
Ai đã chuốc tửu mê cho Dớt ngủ
Kho lửa trời tuôn suối tuôn sông

Kinh thành hai giờ sáng lặng đêm
Tranh tĩnh vật những ngón tay ngún lửa
Giấc mơ thơ nát bấy như bùn

Trong lửa rực làm sao thấy máu
Chảy đi đâu hỡi máu
Kinh thành hai giờ sáng lặng đêm?

Hà Nội
Rạng đông
Máu đã chảy lên thành Quả Mặt Trời!


Hà Nội 1972, Những ngày B52 khốc liệt.
Rút từ sách thơ NNB, trang 39/500, NXB VH
;

THƠ DU TỬ LÊ : ta đi qua đời mình: không phó bản.

ta đi qua đời mình: không phó bản.
(06/26/2015 10:44 AM) (Xem: 194)
Tác giả : Du Tử Lê
1.
hà cớ gì phải nhắc nhở nhau, kiếp sau?
khi sớm mai vẫn đem mặt trời về cho đôi môi em.
(sau khi chúng đã dụ dỗ những bông poppy*
nở khắp cùng ký ức).
và những chùm tử uyên ương
nhắc nhở tôi ghế, bàn, hàng hiên ngày, tháng ấy.

2.
hà cớ gì phải nhắc nhở nhau, kiếp sau?
khi buổi trưa vẫn đem nắng vàng
trải cùng khắp thân thể em
như tranh / với những phần trắng nhất /
(chỉ tôi thấy).
và, những con hummingbird **không hề nói “...hà cớ gì...”
vẫn lặng lẽ dành dụm phấn hoa chanh dây
tặng tôi
lúc cúi xuống ngực em: mật. hương
(vườn dụ-cảm).

3.
hà cớ gì phải nhắc nhở nhau, kiếp sau?
khi buổi chiều vẫn thả tiếng chim vào giọng nói em
như chúng ta vẫn thả vào tâm hồn nhau
niềm vui và, nỗi buồn
hái tự rừng cây nhân gian ly, tán.
khi hoàng hôn nán lại, nhắc nhở em:
đừng nữa nha, nói về đời khác!.!
hãy để núi thu mình / nhập thất
giữa lúc mây tiếp tục gửi ta hò hẹn mưa,
không báo trước.
(những hạt buồn mắt em,
giăng đầy ngõ hư-không-định-mệnh, lớn.

4.
hà cớ gì phải nhắc nhở nhau, kiếp sau
khi hằng đêm, chúng ta vẫn đắp chung
tấm chăn tình yêu
ẩn mật những vì sao (ngân hà, mới).
đời sống vẫn vân lên bí ẩn riêng, của ngọc
như tôi đã tìm em trong cửa-hẹp.
ta đi qua đời mình:
- không phó bản!.!

5.
hà cớ gì phải nhắc nhở, kiếp sau?
ngay cả khi chúng ta không thể có nhau
huống hồ chi:
- sự thật, đâu phải thế?

Du Tử Lê,

(California, June 2015

***************************************
*hoa poppy: hoa thuốc phiện dại
** hummingbird: Chim ruồi
;

Thứ Tư, ngày 01 tháng 7 năm 2015

TÍCH ROI MÂY _ Những NGỮ LẠ trong MỘT BÀI THƠ siêu THƠ CŨNG LẠ



1 --Nhà thơ tài hoa Nguyễn Nguyên Bảy luôn làm tôi tò mò bởi những bài thơ si
êu thơ! "TÍCH ROI MÂY" chính là một trong những bài đó.
Ông không tuân theo phép vần, câu điệu thông thường mà “ độp’’ một nhát, ném người đọc vào giữa những điều ông muốn nói.
;

Vui chút cho đỡ nóng : SÔNG & NÚI


Dạ, núi ví đại!
;

Thứ Ba, ngày 30 tháng 6 năm 2015

VÀI LUẬN THUYẾT VỀ TÌNH YÊU của OSHO

funscrape.com
Trích từ OSHO
 Tình yêu

Trạng thái cao nhất của tình yêu không phải là mối quan hệ chút nào, nó đơn giản là trạng thái của bản thể bạn. 

Cũng như cây có mầu xanh, tình yêu là việc yêu. 

Cây không xanh vì người đặc biệt nào, không phải là khi bạn tới thì chúng mới trở nên xanh. Hoa cứ lan toả hương thơm của nó dù có ai tới hay không, dù có ai ca ngợi hay không. 
Không, hoa cứ lan toả hương thơm của nó. Đó là trạng thái của bản thể, không phải là mối quan hệ.
;

Thứ Bảy, ngày 27 tháng 6 năm 2015

. MẸ ƠI!

MẸ ƠI

;

Bhagavad Gita – Bản kinh vĩ đại của Ấn Độ

Bhagavad Gita – Bản kinh vĩ đại của Ấn Độ

Bhagavad Gita – Bản kinh vĩ đại của Ấn Độ

Bhagavad Gita (Sanskrit: भगवद् गीता – Bhagavad Gītā) là một văn bản cổ bằng tiếng Phạn bao gồm 700 câu của bộ trường ca Mahabharata (Bhishma Parva chương 23 – 40). Những câu này, sử dụng dạng thơ mỗi câu có năm âm tiết Sanskrit (chandas) với nhiều so sánh và ẩn dụ, mang nhiều tính thơ ca; và do đó tựa đề, dịch ra là “Bài hát của Đấng Tối Cao” (hay “Chí Tôn ca”), của Bhagavan dưới hình dạng của Krishna. Cuốn sách này được xem là linh thiêng bởi đa số các truyền thống Hindu, và đặc biệt là những người theo Krishna. Trong ngôn ngữ thông thường nó thường được gọi là Gita
Bhagavad Gita cũng được gọi là Gītopaniṣad, ngụ ý là nó là một ‘Upanishad’. Trong lúc về mặt học thuật nó được xem như là một văn bản Smṛti, nó đã đạt đến một vị trí so sánh được với śruti, hay kiến thức được tiết lộ (bởi Đấng tối cao)
Cuốn Gita chỉ ra sự bất hòa giữa các giác quan và trực giác của trật tự trong vũ trụ, nói về Yoga của sự trầm tĩnh, một cách nhìn khách quan. Từ Yoga bao hàm nhiều ý nghĩa, nhưng trong bối cảnh của Bhagavad Gita, miêu tả một cách nhìn thống nhất, sự thanh thản của đầu óc, khéo léo trong hành động, và khả năng tự điều chỉnh bản thân về hướng Self (Atman), có cùng bản chất nguyên thủy với Being (Brahman). Theo lời Krishna, nguồn gốc của tất cả khổ đau và bất hòa là sự xao động của đầu óc gây ra bởi các ham muốn ích kỉ
Cách duy nhất để làm tắt đi ngọn lửa của các ham muốn là bằng cách cùng một lúc tĩnh lặng đầu óc thông qua tự kỉ luật và tự tham gia vào một dạng hoạt động cao quý hơn.
Tuy nhiên, không hành động gì cả cũng được xem như là có hại cũng như là sự ham mê quá đáng. Theo như Bhagavad Gita, mục đích của cuộc sống là giải phóng đầu óc và sự hiểu biết khỏi sự phức tạp của chúng, và tập trung chúng vào sự vinh quang của Self, bằng cách phụng sự hành động của mình cho mục đích linh thiêng. Mục đích này có thể đạt được thông qua các phương pháp Yoga về thiền định, hành động, lòng mộ đạo và kiến thức. Cuốn Gita miêu tả rằng nhà Yogi tốt nhất là người luôn luôn trầm ngâm suy tưởng về God.
Krishna tóm tắt các pháp Yoga thông qua 18 chương. Có 4 loại Yoga – Raja Yoga hay là Thiền định về tâm thức, Bhakti Yoga hay làLòng mộ đạo, Karma Yoga hay là Hành động vị tha, và Jnana Yoga hay là Kiến thức tự trải qua.
Trong khi mỗi con đường là khác nhau, mục đích cơ bản của chúng là như nhau – để nhận ra Brahman ( Bản chất Linh thiêng ) như là một sự thật tối thượng mà toàn bộ vũ trụ vật chất của chúng ta dựa trên đó, rằng cơ thể chỉ là tạm thời, và rằng Linh hồn Tối cao(Paramatman) là vô cùng tận. Mục đích của Yoga (moksha) là thoát khỏi vòng luân hồi thông qua nhận thức ra sự thật tối thượng. Có 3 giai đoạn trong quá trình tự nhận thức được phát biểu ra trong Bhagavad Gita:
1. Brahman – Năng lượng vũ trụ không mang tính cá nhân
2. Paramatma – Linh hồn Tối cao trong trái tim của mỗi vật thể sống.
3. Bhagavan – God như là một cá nhân, với một dạng trừu tượng.
Trích đoạn “Chí tôn ca”

Như linh hồn trải nghiệm trong Thân Thể này từ lúc trẻ con, lớn lên, già, rồi chết.
 và cuối cũng nó đi sang một thân thể khác. Bc Thánh sẽ không bao giờ bối rối vì việc này ,
Thân Thể, cái sự liên hệ bên ngoài này,cái mà mang lại sự Lạnh và Nóng, Khổ đau và Hạnh phúc, chúng đến và đi, chúng không vĩnh cửu. Hãy chịu đựng chúng một cách dũng cảm, hỡi Hoàng tử !
Người Anh hùng người mà linh hồn không bị di chuyển bởi hoàn cảnh, Người chấp nhận Hạnh Phúc cũng như Khổ đau với sự Bình thản, chỉ duy nhất Người ấy tìm thấy sự bất tử.
Tinh Thần, cái mà tràn ngập mọi thứ mà chúng ta thấy. thì không thể bị phá hủy. Không có gì có thể phá hủy được nó .
Cái thân thể vật chất này so sánh với Tinh Thần Vĩnh Cửu Bất Hoại, Vô Lượng này thì chỉ là giới hạn, Dó đó hãy Chiến Đấu, hỡi Chàng Trai Can Đảm !
Người mà nghĩ rằng Tinh Thần có thể giết ai đó, hoặc Tinh Thần có thể bị giết, thì đều dốt nát, ngu muội. Tinh Thàn không giết ai cả, và cũng không thể bị giết .
Tinh Thần không được sinh ra, và cũng không chết đi. Nó không tồn tại chỉ một lần, nó không ngừng tồn tại - Bất Sinh, Vĩnh Cửu - kéo dài mãi mãi và là thứ Cổ Xưa nhất. Tinh Thần không chết khi thân thể chết đi .

Người mà biết rằng Tinh Thần không thể bị phá hủy, Bất Tử, Bất Sinh, luôn luôn không đổi. Bất Biến, anh ta có thể giết ai hoặc bị ai giết ?
Như một người từ bỏ chiếc Áo choàng cũ mà nhận lấy cái mới . thì Tinh Thần cũng từ bỏ thể xác mà nhận lấy Thân thể mới .
Vũ khí không thể phá hủy Nó. lửa không thể đốt cháy Nó. gió không thể hong khô Nó .
Nó không thể bị xuyên thủng, Nó không thể bị chết đuối hay thiêu cháy. Nó Vĩnh Cửu, Bất biến, Tràn ngập mọi thứ, Bất Động, và Cổ xưa Nhất .
được đặt tên cho cái mà Không thể biểu hiện, Không thể Suy nghĩ hay Bàn luận: cái Không Đổi. Khi biết Tinh Thần như vậy, sẽ không có nguyên nhân gây ra sự đau buồn .
Cả khi Ông nghĩ rằng nó luôn luôn sinh ra, luôn luôn chết đi, cả như vậy, hỡi chàng trai Mạnh mẽ, vẫn không có nguyên nhân gây ra sự đau buồn .
Cái Chết là chắc chắn cho những gì được sinh ra, và cái được Sinh ra là để Chết đi .Vì thế, không nên đau buồn cho những cái không thể tránh được .
Điểm bắt đàu và kết thúc của sự sống đều không thể biết . Chúng ta chỉ thấy sự hình thành ở khoảng giữa. Vì vậy ,cái gì là nguyên nhân gây ra sự đau buồn ?
Một người nghe thấy Tinh Thần thì ngạc nhiên ,người khác thì thấy tuyệt diệu . Người thứ ba nghe không thể lĩnh hồi được . Cho dù mọi người đã nói rất nhiều về nó , chắc chắn là không ai biết nó .
Đừng lo lắng về những chiến binh này, Tinh Thần trong họ không thể bị phá hủy .
Chí Tôn Ca
;

TẮT GIÔNG


;

Thứ Năm, ngày 25 tháng 6 năm 2015

BÀI THƠ TÔI THÍCH "điều duy nhất / cuối đời / em nên biết " của Du Tử Lê - MỘT VÀI CẢM NHẬN

Lời thưa với tác giả Du Tử Lê và các bạn: Cho tói khi bắt gặp bải thơ" điều duy nhất/ cuối đời / em nên biết "này, tôi hầu như chưa biết gì về ông và thơ ông nói chung. 
Là một người lính không dính đến văn chương cũng như chính trị - Tôi ít có thời gian giành cho thơ văn.  Nhung bài thơ này thật sự làm cho  tôi ngay lập tức bị mê hoặc, bị cuốn hút và choáng luôn!...
Tôi xin lỗi tác giả về sự mạo muội khi viết vài cảm nhận nông cạn của mình về thơ ông!
Xin lượng thứ nếu có gì không hài lòng, thưa nhà thơ!
Và dù Du Tử Lê có là ai, ở chiến tuyến nào thì tôi vẫn cứ yêu bài thơ này đến xa xót quặn lòng...

*****

******
;

Thứ Bảy, ngày 20 tháng 6 năm 2015

Thứ Năm, ngày 18 tháng 6 năm 2015

ĐỌC THƠ “HẠT CÁT” của Diệu Sinh Bùi Cửu Trường


ĐỌC THƠ “HẠT CÁT” của Diệu Sinh Bùi Cửu Trường


( NB Văn Học 2013 )
Trần Viêm
CLB thơ Non Côi 
VỤ BẢN – NAM ĐINH
 ( 0912704537)

;