Thứ Năm, 26 tháng 7, 2012

KÝ ỨC LÍNH _ BÀI 7 : Một lần chuyển thương

KÝ ỨC LÍNH _: Một lần chuyển thương
21:39 3 thg 7 2012Công khai100 Lượt xem 12
Người chiến sĩ ga - rô đùiChân bầm tím tái.Cứu thương loay hoaynới ra, buộc lại.Maú vẫn chảy dài,
chảy mãi,
chứa chan.

Người chiến sĩ mê man
“ Mẹ ơi! Nước!..."
Đôi môi nứt khô, tái nhợt
Mắt nhắm nghiền-” Nước... Nước...Mẹ ơi!”
hơi... thoảng hơi,
thều thào,
lử lả,...
Người nữ cứu thương mồ hôi lã chãNước mắt tuôn
giọt
giọt ...
rơi
rơi...
như hạt sương mùa khô hiếm hoi
xuống
đôi má tái xanh
xuống đôi môi nứt nẻ...Người chiến sĩ bị thương đầu lưỡi cong khô rung khe khẽ
đón từng giọt nhỏ
từng giọt nhỏmặn mòi.*
Pháo vẫn cày mù mịt đất đồi
Đạn vẫn bay vèo vèo vãi lửa.

Thương binh nghiến răng...
Đồng đội mím môi...
ứa lệ...

Hầm sâu.

***

Người lính ga - rô đùi
Bỗng ngật đầu.
Khuôn mặt dần trắng bệch.
Bỏ lại
đớn đau nhọc mệt.
Không từ biệt.
Lặng lẽ
ĐI VÀO NGÀN NĂM!
...

Người nữ cứu thương cúí thấp dần...
Lặng câm.
Vành môi bật máu!

ĐƯA TIỄN LÝ

ĐƯA TIỄN LÝ
11:58 3 thg 7 2012Công khai1 Lượt xem 0

Lời thưa:
Tôi đến vĩnh biệt Em...
Tôi khóc và nhiều người cũng khoc vì tiếc thương một người phụ nữ tay không gây dựng cơ đò cho chồng con và gia đình, hy sinh tất thảy bản cho chồng con, là chỗ dựa cho chồng con, cho gia đinh mà cứ thản nhiên như không! Sẵn lòng cưu mang bạn bè và giúp đỡ mọi người khi mọi người cần đến
Bỗng nhìn thấy gương mặt thảnh thơi của em ...
Tôi lại thấy như em mỉm cười như là em đã xong việc cõi đời này ... Người ta vẫn còn đang viếng em. Đông, rất đông...
Tôi chợt nhận thấy là EM đã siêu thoát và thấy trên đầu có đám mây lành rước em đi
Tôi về và thanh thản hẳn...
Ngộ rằng duyên nghiệp cõi trần ai của em đã dứt!
An lành nghe em!
LÝ ơi!
Em nằm đó bình yên an nghỉ
Bụi hồng trần cõi lụy đã tan
Rước em về cõi Niết bàn
Hương hoa ngát, sắc gương lan ánh hồng
Em về với Cửu trùng Mẫu Mẹ
Đời gian truân cởi bỏ lại đây
Chả nề đắng ngọt chua cay
Thản nhiên đón nhận tháng ngày long đong.

Em đã về mênh mông mây gió.
Nợ với duyên đã trả cho xong
Mỉm cười nhẹ bước thong dong
Con thuyền Vô trạo lan hồng hư vô!
Tiếc thương Em vào ra đều khóc

Bỗng ngỡ ngàng: thấy mắt em cười
Long lanh cửa Phật rực ngời…
Thảnh thơi em
Chốn xa vời linh thiêng!

NGHĨ VỀ CUỐC SỐNG - LÝ ƠI



********************************************************************************
Nghĩ về cuộc sống

Mong manh hơn hơi thở
Bay nhanh hơn làn gió
Cuộc sống là gỉ nhỉ ?
Ai hay!
Tôi ngồi thừ một mình chiều nay
Nhiều buổi chiều tôi cũng ngồi như thế
Và đêm nay tôi không ngủ
Vì tôi biết rằng đến một khi muốn thức có được đâu!
Luẩn quẩn xoay tròn ý nghĩ đau đầu
Sống là gì?..
và chết là gì nhỉ?
Đời người _
que diêm bắt lửa
Chợt lóe phút giây rồi lịm tắt muôn đời!
Từng người thân rời xa tôi….
Từng người.

Và tôi?..
Khoang rỗng càng chật chội!


Cánh đồng nhấp nhô mộ mới
Mỉm cười
Chào
VÔ NGHĨA
VĨNH HẰNG
TÔI!

01/ 07 /2012



***************************************************************************


10h 3/7/2012

THẢNH THƠI EM

Em nằm đó bình yên an nghỉ
Bụi hồng trần cõi lụy đã tan.
Rước em về cõi Niết bàn
Hương hoa ngát, sắc gương lan ánh hồng.
Em về với Cửu trùng Mẫu Mẹ
Đời gian truân cởi bỏ lại đây.
Chả nề đắng ngọt chua cay
Thản nhiên đón nhận tháng ngày có_ không!

Em về chốn mênh mông mây gió.
Nợ với duyên đã trả sạch bong.
Dịu dàng cất bước thong dong
Thuyền Vô Trạo lướt mặt sông Nại - Hà!

Bạn bè Em gần xa đều khóc
Bỗng ngỡ ngàng: thấy mắt em cười
Long lanh cửa Phật sáng ngời…
Thảnh thơi em
Chốn đất trời
linh thiêng!


NƯỚC MẮT ĐÀN ÔNG

NƯƠC MẮT ĐÀN ÔNG
18:47 30 thg 6 2012Công khai78 Lượt xem 9
Có những lần ...
Đàn ông khóc
Hồi ấy đã lâu lắm rồi
Mà sao thàng tàn, năm nhạt
Không nhòa nơi trái tim tôi!

Nước mắt đàn ông đắng chát
Nước mắt đàn ông cay
Nước mắt đàn ông chua mặn.
Nước mắt đàn ông buốt tê!

Vầng trán đàn ông sương phủ

Trái tim đàn ông u sầu
Khao khát vời xa yêu dấu
Dịu êm san vợi nỗi đau!

Đàn ông vùi đầu nức nở

Giống như thú nhỏ bị thương
Nát tan vò nhầu nét mặt
Đớn đau méo xệch bóng gương!
Đàn ông trở về thơ bé
Mong manh như gió ngọn lau.
Ước ao Nàng Tiên bé bỏng
Khuya đêm ban phép nhiệm màu!

Mơ màng chiều chiều dại nắng
Nghiêng nghiêng vai tựa vai nhau...

Chắt chiu ngàn ngàn yêu dấu
Trong veo…
Nước mắt về đâu?!

THÔI

THÔI...
08:09 29 thg 6 2012Công khai64 Lượt xem 16
Thôi vương vấn, khỏi ngại ngùng
Cũng đừng tiếc chút rỗng không làm gì.
Cá trê trơn tuột lời thề
Nứa gang xa đến thế thì…
Thì thôi!
Cây khuya buốt giọt sương rơi
Cóng tê
mây gió giữa giời mưa sa.Lá hoa...?Tan tác lá hoa!
Sắt son?
Nào chắc còn là sắt son!

Trăm năm ấy, méo hay tròn?
Nỡ tham ván mảnh mà buông mạn thuyền!
Ai thuyền quyên mặc thuyền quyên
Giang hồ khấp khểnh dốc nghiêng khó trèo!
Lông chông khe đá tai mèo
Ù ù cơn gió giữa đèo quay quay.

Man man sương khói lắt lay
Binh bong... tiếng mõ sư thày tụng kinh!

Một mình.
Mình nắm tay mình!

SẮC _ KHÔNG an lành

SẮC _ KHÔNG an lành
05:42 28 thg 6 2012Công khai48 Lượt xem 8


Này ơi !
Cuối nẻo chiều tà
Chập chờn một bóng nhạn sa cuối giời!
Chíp chiu cánh sã tả tơi
Ngược duyên nghịch nghiệp vặn đời cong vênh!

Bỗng đâu mưa trút, nước dềnh
Bầng bầng đất cuộn chênh vênh ngập giời...

Bến xa đò chả tới nơi
Buông chèo vớt cánh hoa rơi cuối mùa.

Cửa thiền cơm muối, canh dưa
Tịnh thân an lạc sớm trưa mép đời.
Cõi thiền mây nước thảnh thơi
Vô vi thuận ngược, trôi xuôi tháng ngày.

« Có thì có tự mảy may
Không thì cả thế gian này cũng không
»*
Lời xưa :
« Thiên tải kỳ phùng »
SẮC _ KHÔNG cánh hạc
SẮC _ KHÔNG an lành !

Này ơi!
Khàn tiếng chim xanh

Buông duyên nghiệp, dứt bỏ tình.
Một mai!


----------------------
* trong bài kệ của Thiền sư Từ Đạo Hạnh

ĐÀN BÀ _ EM

ĐÀN BÀ _ EM
06:34 27 thg 6 2012Công khai71 Lượt xem 16
funny gifs

Khôn ngoan em cũng thể đàn bà
Đàn bà chân tơ, đàn bà kẽ tóc
Đàn bà dòn cười, đàn bà tươi khóc
Một vùng đào liễu non xanh

Cồn cát dập dềnh lưỡi sóng liếm quanh
Mướt mát làn da con gái
Đắm đuối
rì rào biển gọi
Mơn man làn gió gợi tình.

Vòng tay anh kéo Đàn bà em khỏi cõi yên lành
Ngọt ngào giấc mơ thiên sứ.
Cuồn cuộn bão tình giông tố
Tuyệt đỉnh dâng trào, tuyệt đỉnh dịu êm…
... không anh, không em.
Bừng bừng bốn bề lửa cháy
Dòng đời tan chảy
Dòng đời ngừng trôi!
Bồng bềnh _ chơi vơi
Kiếp luân hồi cứu rỗi!

Ào ào gió thổi
Ào ào mây bay
Đàn ông anh mê... Đàn bà em say
Mê say tận cùng…
Mê say cháy rực!
Buông cõi đời trần tục
Đàn bà em đưa anh về Rỗng không
Về mặn mòi đáy biển mênh mông
Thăm thẳm bến bờ
Giải thoát !

Đàn bà em
Nồng nàn khao khát

Gió xoắn mây.
Nghẹt.

Đàn bà em!

ĐÀN ÔNG_ ANH

ĐÀN ÔNG_ ANH
02:39 26 thg 6 2012Công khai78 Lượt xem 16
Lời thưa : Vân Điệp là cô bạn hồi phổ thông, cho xem bài thơ bạn làm... Thấy bài thơ thú vị quá, HẠT CAT liền xin post lên blog. VĐ đồng ý, HAT CAT xin giới thiệu với các bạn

http://htpic.com/images/Gif-animated/Gif-animation-13.gif

Em biết rằng
anh cũng chỉ đàn ông
Đàn ông chân tay, đàn ông khuôn mặt
Đàn ông ngôn từ, đàn ông ánh mắt
Đàn ông đợi chờ, đàn ông khát khao…
Em biết nồng oi khi sắp mưa rào
Mưa rào ào về, mưa rào lại tạnh.
Trời lại nắng như mọi ngày vẫn nắng
Đàn ông anh lại vẫn cứ đàn ông!

Anh lại dối em như anh vẫn dối lòng
Rằng em là tất cả
Rằng anh băng qua nham thạch chín tầng núi lửa
Lần mò tìm em khúc khuỷu, ngoằn ngoèo
Gập ghềnh thác sâu, vực thẳm cheo leo…

Mỏi mòn năm tháng
Muôn kiếp ngược xuôi nguyên vẹn
Duyên tình lơ lửng chông chênh…
Lừa dối em và lừa dối chính mình!

Em men theo đời đàn ông anh
Ghé mắt nhìn xiên đàn ông tồn tại
Đàn ông vụng về, đàn ông khờ dại
Kiêu hãnh đà điểu đàn ông vùi cát dấu đầu mình


Em lẳng lặng ngắm nhìn
bờ vai đàn ông anh
Bờ vai vẹt mòn dễ dãi
Bờ vai lệch nghiêng đầu con gái
Bờ vai chai xơ vẻ hào hiệp đàn ông!

Em ngó
lưng trần đàn ông tắm sông
Nước vẽ quầng tấm thân sạm nắng
Cánh tay sải vung bọt trắng
Trườn ngang con sóng dềnh nghiêng.

Em tôn thờ A Đam thiêng liêng
Tách xương thịt hồng hoang máu đỏ
chắt chiu đốm lửa
Thổi hồn sinh mệnh địa đàng

Nhưng...
Đàn ông anh _không em!
Đàn ông anh...!


Bàn tay
vẫy lại!

Mảnh vườn bị phá ( HỎI & ĐÁP)

Mảnh vườn bị phá ( HỎI & ĐÁP)
23:36 23 thg 6 2012Công khai43 Lượt xem 5

HỎI:

Vườn chiều đã tối sập rồi
Cây tả tơi, lá tả tơi tội tình
Trách ai phá nát vườn xanh
Phũ phàng nhổ gốc, bẻ cành toang hoang!

Cải dưa dập nát ngồng vàng
Ớt cay đỏ quả tạt sang dậu người
Ngổn ngang tung tóe mồng tơi
Giàn bầu sập đổ, hoa rơi kín vườn


Loi thoi sót cọng rau non,
Vương vô tình một hạt sương lặng thầm
Gió đêm thổi lệch mép sân
Trăng đêm nhập nhoạng nửa phần bờ ao…

Tan hoang cả bốn góc rào
Sao còn bó gối đếm sao một mình?!





ĐÁP:
Bòn rau đủ nấu nồi canh
Cho no lòng mình... như thế vẫn hơn!
Cớ gì mà nghẹn u buồn
Mà tươi tỉnh…mếu
Mà duyên dáng… sầu?!

Tại mình, có tại ai đâu
Đớn đau quằn quại cúi đầu lặng thinh?!
Quay lưng vò nát lòng mình
Gượng tô môi đỏ _ mắt xanh diễn trò!
Giơ tay quờ chạm cội đa
Thương ram ráp lá bay xa tội tình.
Cái gông duyên nợ vô hình
Bao giờ buột khỏi vai mình...?
May ra…!
Nghĩ gần rồi lại ngẫm xa
Thương ai như hat mưa sa ngoài đồng.
Kiếp đời đâu đục? Đâu trong?Đâu cơn bão cát mêng mông mịt mờ?...

Đêm buông màn xám lập lờ
Giật mình cơn gió vu vơ thất thần!

Xó vườn thui thủi nín câm
Đêm hè oi, xót mưa dầm ngày đông!
Photobucket

KÝ ỨC LÍNH - BÀI 5 : EM NGHE TRÁI TIM ANH HÁT

KÝ ỨC LÍNH - BÀI 5 : EM NGHE TRÁI TIM ANH HÁT
20:22 22 thg 6 2012Công khai39 Lượt xem 10


"Bộ đội ta là nông dân mặc áo lính" trên báo chí, trong sách vở và thực tế đúng đến gần như hoàn toàn. Đơn vị tôi hầu hết là đồng đội các miền quê. Họ xa vợ con nhà cửa, ruộng vườn ra đi chiến đấu để bảo vệ Tổ quốc. Tôi viết bài này để tặng một và tất cả đồng đội thân yêu.
( tặng đòng đội từ các miền quê của tôi)
Trái tim Anhcăng trònlúa đòng đòngnâu hồngkhoai ngoài ruộng.
Trái tim Anh hátLời ngô non bát ngáttriền sôngLời những nong tằmxanh dâumùa ăn rỗiLời con nước nổiđàn cá ăn chìmtiếng lách cách gõ mạn thuyềncá vềrách lưới.
Em nghe
đường xa dốc núi
rét mùa đôngmanh áo mỏng tím da.Nghe nồi cơm độn sắn
tần tảo mẹ cha
mồ hôi đẫm vai gầymùa lại mùaáo vá.
Em ngheNgày đã qua vất vảlặng lẽ buồnnơi Anh.
Em nghe bom đạn chiến tranhXé nat trái tim đồng độiNgười lính mắt trẻ thơ lời yêu thương chưa một lần trao gửiNgười lính già xót mẹ cha, nhớ vợ con nước mắt đẫm lương khô…
Em ngheRét runĐường hành quâncơn sốt vàng da.đói thuốcđói cơmngày lại ngàyrừng sâumuỗi vắt.
Em ngheCơn khát triền miênchiến hào mùa khô mặt trận.bụng réomắt hoarăng nghiến chặt.Tiếng than van nuốt vào cùng máu đỏ vành môi.
Em ngheTrái tim Anh hátÀ ơi... hát lời ru của mẹhằn vết thời giangánh nặng cuộc đời.Hy vọngThương đauKhao khát khôn nguôi!
Em ngheTrái tim Anh_Trái tim trận mạcHátBài ca cuộc đời!

HN-20/102011

Viết vẩn vơ...:THỜI GIAN CÓ THỂ NGỪNG TRÔI



Viết vẩn vơ...:THỜI GIAN CÓ THỂ NGỪNG TRÔI
16:19 19 thg 6 2012Công khai85 Lượt xem 19
( Tin v n Express 19/6/2012):

'Thời gian có thể ngừng trôi'

Vũ trụ sẽ ngừng giãn nở vào một ngày nào đó trong tương lai và khi ấy thời gian cũng ngừng trôi, các nhà khoa học Tây Ban Nha khẳng định
Quá trình giảm dần của thời gian
Quá trình trôi chậm dần của thời gian là hiện tượng mà con người không thể cảm nhận. Ảnh: Tetra Image.

'Thời gian có thể ngừng trôi'


Nếu thời gian có thể ngừng trôi
Vĩnh viễn anh vòng tay nồng ấm
Vòng tay ngái thơm mùi cỏ mật
Nồng nàn mang hương đất, sắc trời.
Nếu thời gian có thể ngừng trôi
Yên lành em bờ vai che chở
Bờ vai ai dãi dầu nắng gió
Bờ vai ai lầm lụi bão giông…
Nếu thời gian hôm nay chợt ngừng
Em vò nát phút giây nông nổi
Đem vô nghĩa lấp đầy trống trải
Miệt mài khâu kín mép không gian.
Nếu ngừng trôi…
Ngừng trôi thời gian
Vũ trụ vẫn "không không - có có"
Thần hỗn độn vẫn là "mẫu mẹ"
Cõi mông lung sinh - diệt khôn cùng…
Thời gian không!
Không gian cũng không!
“Vũ trụ ngủ”… Anhstanh gọi thế!
Hoảng loạn ném phát minh vào lửa
Than đen sì vón nỗi âu lo...
Thời gian ngưng -
Chưa phải bây giờ.
Nhưng “bây giờ” trong vạn muôn ắt có!
"Đạo Nhất Nguyên quy vào MỘT cả "
Dọc ngang ĐỜI sắc sắc - không không!

Không gian ngưng!
Thời gian cũng ngưng!
Chỉ sắc màu tình yêu còn lại!
Vẹn nguyên hôm nay là mãi mãi!
( Anh biết thừa: Em đang dối anh!)

...Nếu mà không trôi nữa thời gian
....
...Xao động vủ trụ
XÓA BỚT MỘT CHỮ
Thời gian có thể ngừng trôi
Vĩnh viễn vòng tay nồng ấm
Vòng tay thơm mùi cỏ mật
Nồng nàn hương đất, sắc trời.

Thời gian có thể ngừng trôi
Yên lành bờ vai che chở
Bờ vai dãi dầu nắng gió
Bờ vai lầm lụi bão giông…

Thời gian hôm nay chợt ngừng
Vò nát phút giây nông nổi
Vô nghĩa lấp đầy trống trải
Miệt mài khâu kín không gian.

Ngừng trôi…
Ngừng trôi thời gian
Vũ trụ "không không - có có"
Hỗn độn maĩ là "mẫu mẹ"
Mông lung sinh - diệt khôn cùng…

Thời gian
Không gian đều ngừng!
" Giấc ngủ" Anh - stanh gọi thế!
Hoảng loạn phát minh bén lửa
Than đen vón nỗi âu lo...

Thời gian ngưng -
Chưa bây giờ
"Bây giờ" vạn muôn ắt có!
"Nhất Nguyên quy vào MỘT cả "
Dọc ngang sắc sắc - không không!

Không gian ngưng!
Thời gian ngưng!
Sắc màu tình yêu còn lại!
Vẹn nguyên hôm nay mãi mãi...

( Anh biết: Em đang dối anh!)

...Nếu không trôi nữa thời gian
...?!
animation (37)

KÝ ƯC LÍNH _ BÀI 4: Gửi đồng đội là tử sĩ


KÝ ƯC LÍNH _ BÀI 4: Gửi đồng đội là tử sĩ
02:34 18 thg 6 2012Công khai70 Lượt xem 15

Lời thưa: Cái chết của người lính nhiều khi không hẳn là chết trận.
Có nhiều người là lính, họ chết mà không được là liệt sĩ, trong số đó có người tôi biết... tôi quen...
Tôi ngồi ngẩn ngơ... không biết nghĩ thế nào... thế là viết vài dòng cho những đồng đội không may đã ra đi vì một lý do nào đó chỉ được gọi là TỬ SĨ!


Tháng bảy.
Tháng bảy nào cũng thế!
Nỗi tiếc thương sông bể trào dâng
Âm – Dương xa cách muôn trùng
Khói nhang ngát cõi hư không dâng Người.

Hồn Tử sĩ không nơi nương tựa
Sốt rét run người túa mồ hôi
Đói no rau suối, sắn đồi
Mỗi cơn nóng - lạnh, vài người ra đi.
Người ốm lả chôn người đã mất
Nước mắt khô, ai khóc được đây?!
Hôm nay... ừ… có hôm nay

Mai này…
Liệu có mai này… mà mong?!
Hồn Tử sĩ bồng bềnh hương khói
Nhẹ nhàng bay chín cõi anh linh
Bàn tay dập lửa chiến tranh
Tâm thành sưởi ấm tháng năm âm thầm:
- Cúi đầu trước ai không liệt sĩ
Trước bao người
không sổ “ ghi công”- Những người không phải anh hùng
Chết nơi chiến trận hồn không nơi về!


Hồn ở nơi suối khe mờ mịt
Không ai hay...
Ai biết mà hay?
Được vùi dưới đất còn may
Thân cô lạc giữa rừng dày… cậy ai?


Hồn lạc lõng đơn côi đây đó
Ngó trước sau không có bóng người
Vật vờ tay đứng, chân ngồi
Sức tàn gục xuống không ai bạn bầu.
Xác làm mồi kiến bâu, thú cắn
Xác tan nơi đạn bắn, bom gàoXác lơ lửng vách núi caoXác vắt ngang giữa chiến hào bỏ hoang…


Hồn Tử sĩ lang thang khắp chốn
Xin hãy về với xóm với thôn
Về bên bếp lửa, mâm cơm
Mẹ cha vẫn đợi, vợ con vẫn chờ.

Xin hãy về bên bờ ao cũ
Với cần câu - lờ - đó - dậm - nơm
Với đụn rạ, với đống rơm
Với cô hàng xóm... chợt hôm thẹn thùng...

Xin hãy về giữa lòng cha mẹ
Núm ruột rơi đau xé tâm can
Về cùng hương ngát vườn cam
Tàu cau lất phất chiều tàn nắng xiên.

Hãy về với niềm thương, nỗi nhớ
Với con trâu gặm cỏ thảnh thơi
Hãy về tắm nước giếng khơi
Nghiêng gầu múc cả mây trời xa xa...

Hãy về với cỏ hoa đồng nội
Lúa hai mùa vàng ối sây bông
Về khỏa chân nước ao trong
Bì bì bõm bõm lội đồng móc cua...

Hãy về với bụi tre kẽo kẹt
Nắng trưa hè tỏa mát đường thôn...
Hãy về với phố với phường
Với xanh xanh nước Hồ Gươm bốn mùa.

Hãy về ngắm tua rua tối tối
Đón trăng vàng mát rượu đêm thanh.
Với rừng già ngút ngàn xanh
Với khe suối nước ngọt lành dịu hương


Hãy về... Tử sĩ muôn phương
Quê hương nhớ, xóm làng thương.
Ơi Ngư
ời!

KÝ ỨC LINH _ BÀI 3 : Chiếc áo bạc màu

KÝ ỨC LINH _ BÀI 3 : Chiếc áo bạc màu
09:12 17 thg 6 2012Công khai31 Lượt xem 5

Chị vẫn giữ trong rương chiếc áo bạc màu
tháng rồi năm cứ trôi lặng lẽ
một lọn tóc xanh
một nhành hoa be bé

khô quắt, héo mòn giữa nếp áo chẳng còn xanh!
Chị vẫn giữ bên mình
một bài thơ chép trên giấy mỏng
Lời người đi nóng bỏng:
"Em ơi! Đợi anh về..." #

...mặc thời gian lầm lũi qua đi.
Thơ ngây học trò -
mười bảy tuổi
Tình yêu trong veo, sôi nổi
Coi thường khói lửa đạn bom.
Đôi má hồng
đôi mắt đen
nhòe nước mắt
tiễn người yêu ra trận.

***
Bốn mươi năm!
Người đi
Không về.

Vâng!
Người ấy không về!

Con phố ồn ào giờ lặng ngắt.
Đến rồi đi
- những người lạ mặt
không có trong ký ức
không vương mùi hoa sữa mùa thu!
Mùa thu đến rồi đi
Mùa xuân cũng đến rồi đi
Mùa hạ, mùa đông cũng thế!
Chị âm thầm
dõi về hướng cũ
nơi tiếng tàu điện khuya rung nỗi nhớ
bốn mươi năm!
...

Bốn mươi năm
Hà nội:
Nhà cao hơn mây
Phố xá đặc khói đen, xe đỏ.

Chị đếm sao trời ngoài cửa sổ
xung quanh khoảng trống bơ vơ..!
Chiếc áo bạc màu, vết đạn xạm mờ
khô nước mắt những phút giây thương nhớ
bạc trắng mái tóc dài óng ả
nhăn nheo đôi má
mắt rạn chân chim.

Mặt trời lặn
trăng lên...
Đắp đổi.
Im lìm.
Bốn mươi năm.
Mấy chục ngàn ngày
Mấy chục ngàn đêm...

Mãi mãi...

Thiết tha tiêng gọi:
"ĐỢI ANH VỀ ! EM ƠI"

LMKUL2- NHƠ ANH

KÝ ỨC LÍNH BÀI 2: Nhớ anh
17:31 14 thg 6 2012Công khai75 Lượt xem 24
Lờiì thưa: Bỗng dưng trong tôi, trào dâng một nỗi đớn đau mơhồ của những năm tháng chiến tranh xa xưa. Từ lâu, những đau thương, những kỷniệm chiến tranh dường như yên ngủ trong tâm khảm người lính là tôi , bỗng dưng không rõ tại sao lại ào ạt trở về.

Có lẽ già rồi nên hoài cổ chăng? - Không phải! Chẳng ai vui thích gì với những kỷ niệm đớn đau và ký ức xót xa. Chỉ có điều là Đêm nay ký ức thức dậy... Nó bắt tôi phải viết vài dòng lan man về nó, về những người bạn Lính ra đi không trở về của tôi.
Không gọi đây là thơ, không gọi đây là văn, mà đây là một lan man ký ức Lính của tôi


Nếu nói là nhớ anhHình như… không hẳn thếEm chỉ thấy lòng mìnhNghẹn trào cơn sóng bể.

Bao năm rồi anh nhỉ ?Bao năm mình chia xa ?Bao hè phượng đỏ hoa ?Bao thu vàng sấu chín?

Buổi chia tay bịn rịn.Ánh mắt cùng ngác ngơNước mắt đẫm phong thư
Thấm loang pô-luya trắng


Vâng.
Đã từ lâu lắm
Anh đi về đạn bomNắng khô rát chiều hômMưa đầm đìa mai sớmBao mùa xuân én lượnBao mùa đông nhạn vềtừ chân trời rất xatừ biền khơi rất rộng...

Em trắng ngày trông ngóngEm xạm đêm đợi chờThảng thốt xót cơn mơ Bàng hoàng đau giấc tỉnh

Anh cùng bao bạn línhSốt rét và đói ăn
Lửa khói xém võng tăng
Đạn bom cày sự sốngHôm nay còn.
Mai mất
Gần gần... rồi... xa xa...* Mẹ quỳ lạy đền xưa
Em vái sân chùa cũ
Nhang hồng bùng lửa hóaNgỡ người xa trở về!

Lần lữa đêm lặng điNặng nề ngày khẽ lại

Người đi xa mãiSao lại không trở về!?

Hoa sen trắng trưa hèHoa muồng vàng chiều phố
như xưa, trời vẫn gió
như xưa, nắng vẫn hồng...

Chỉ có những ước mong
Hình như là...
Anh ạ!

Ngút ngàn xanh rừng lá
Ào ào cuộn đỏ sông...