Thứ Bảy, 15 tháng 7, 2017

AI ĐẤY?



Lạ quen giọng nói đầu giây
Nẻo xa xăm khuấy vơi đầy chờ mong.
Đã rằng đừng ngóng, đừng trông
Ma sao lòng cứ dục lòng nhớ ai...

Trăm năm là ngắn hay dài? 
Thơ ngây dáng trúc hình mai héo mòn.
Tình bão giông, phận sóng cồn
Tạnh rồi. Tàn cuộc nước non hẹn thề.
Đắm thuyền bến lú, dòng mê
Mái chèo mông muội lối quê, nẻo làng.

Nhoẻn cười ... hạt  lệ quệt ngang
Cay đôi  mắt ướt, ráo hàng mi khô.
Chút lửng lơ, thoáng hững hờ
Đong thương, khảo nhớ lập lờ đấu / thưng...
Dối nhau hay tự dối lòng?
Vo chặt mây, cuộn vòi rồng toé mưa.

Gió sương tan tác xong chưa? 
Mà bổng trầm tiếng a lô cợt đời.
Phập phù chìm nổi chơi vơi
Ai nhớ đứng? 
Ai thương ngồi?
Ai đây?!

Hat Cat
15/07/2016

Thứ Sáu, 14 tháng 7, 2017

NỖI BUỒN VỈ TRẤU

Vài CẢM NHẬN của Nhà Báo Phạm Chí Thiện

về bài thơ NỖI BUỒN VỎ TRẤU của Hat Cat Diệu Sinh
 _______________________________.

Trí tuệ, bản lĩnh và tài thơ thật đáng khâm phục, đáng học hỏi . Nhưng sao vẫn chưa ra khỏi Khối Mâu Thuẫn Lớn ?

   Xưa nay chưa từng có nhà thơ nào có đươc hình ảnh, ví von "Xúc Nỗi buồn vỏ Trấu" ? Tiền nhân từng nói tới "khối tình lớn,khối tình con", nó có thể chắp cánh ước mơ cao đẹp và cũng có thể đè bẹp, xóa đi tất cả sự hiện diện của một sinh linh khỏi cuộc đời này !
   Trời ơi, còn ở đây, hàng trăm ngàn thực thể hạt trấu, như một loai côn trùng kinh khủng chen chúc vào mỗi tế bào, mỗi hồng cầu của một con người hình thể nhỏ bé trước trời đất bao la này ! Thế mà mới chỉ đủ "  chứ đâu có đẩy ra hết nổi khỏi tâm trí " nỗi đơn côi" ?
   Đáng ngưỡng mộ hơn nữa là động thái nhà thơ mô tả người con gái khi gần như kiệt sức nhưng bản năng và ý chí con người đã : "Nhặt Tà dương Rớt  Giọt" để " Nhen Đống Rấm Ủ Giời " !!!
   Rồi hinh ảnh "Nến buồn rơi lệ giọt","Sương buồn bết tóc mai", nghe rất lạ lùng, lay động thẳm sâu, tê tái lòng người mà xưa nay chưa một thi nhân nào từng mô tả tài tình đến như vậy !
   
 Tôi từng lặng ngăm hình mẹ tôi gầy guộc, chầm chậm nhẹ nhàng khêu bấc đèn dầu mà ngọn lửa đang lụi dần cho sáng lên nên tôi nghẹn lòng khi nhà thơ viết : "Bỏ lại muôn xưa cũ","Em về khêu lửa lòng". Hai dòng thơ tiếp đó, tuy tác giả như gồng mình tự tin, tự nhủ :"Bỏ ngàn xa sầu muộn","Thênh thang bước tang bồng", thì thưc chất là sự đau xót đến tột cùng;vì chẳng dễ gì "bỏ xa ngàn sầu muộn " nổi. Mà cứ cho là "bỏ" đươc, để rồi  "thênh thang bước tang bồng" thì chỉ là ảnh ảo, mây khói tan mau trong chớp mắt mà thôi!
    Khổ kêt của bài thơ, đọc lướt, nhân vât "em" trong bài thơ có vẻ đã bước ra một vùng trời trong sáng, hy vọng tràn trề với một sức sống hồi sinh trong lành mới :" Xúc nỗi buồn vỏ trấu","Em TÃI vàng bến sông","Ngắm cá đàn giỡn sóng", Giữa mướt xanh rêu rong..." ; nhưng tôi lại có cảm nhận ngược lại:
   Vốn là người lớn lên từ đồng quê, những con sông quê, cả tuổi thơ tôi biêt bao lần chứng kiến đàn gà TÃI đống thóc lép kiếm tim xem còn hạt mẩy nào để sinh tồn không,  nên hình tượng :"Xúc nỗi buồn như trấu.Em tãi vàng bến sông"- Nó thật đơn côi, nhỏ nhoi, bất lực chẳng khác gì cô gái trong truyện cổ tích dì ghẻ đổ chung hai loại hạt bắt con riêng của  chông lượm riêng ra từng loại xong sẽ
cho đi dự hội. Cứ cho rằng "Em" có kiên trì,nhẫn nại đến mấy cũng khó có thể TÃI vàng cả bến sông nổi !
 Ngay cả hình ảnh tươi vui nhất trong bài thơ -đoạn kết  :
" Ngắm cá đàn giỡn sóng Giữa mướt xanh rêu rong..." ,"cũng là vui vậy kẻo mà" !
   Bởi trong thực tế tự nhiên, khi đã có "cá đàn" đùa giỡn ắt phải có những loại cá tôm nhỏ hơn quẩn quanh chúng hoặc xủi tăm chi chít từ dưới sâu lên mặt nước. Còn "cá đàn giỡn sóng" của Em lại " Giữa mướt xanh rêu rong" thì là thân phận của đàn cá trong bể cá cảnh chứ có chút gì vui sướng đâu ? !

 Rốt cuộc, như ý nhà thơ đã đề cập :" Trấu ráp HAI NỬA VỎ" - vẫn là lời tự nhủ,như bâng quơ, chẳng nhằm vào ANH nhưng lại quá thâm sâu .
    Như lời ca của nhạc sỹ thiên tài Trịnh Công Sơn : "Ngày sau sỏi đá cũng cần có nhau"; hình tượng
"Trấu ráp hai nửa vỏ" tuy hơi chìm; vì dẫu có ráp (ghép lại) thì hình thù cũng lớn bằng hạt thóc thôi, nhưng lại như sát muối thêm vào lòng người đoc.
   Vì cả bài thơ chỉ là lời tự sự,bày tỏ tình yêu trong sáng, sâu đậm,da diết,mãnh liệt của nàng. Sở dĩ nàng phải "tự sự" giãi bày là do "trục trặc" từ "nửa vỏ" trấu bên kia.

 Cả bài thơ không hề thấy một chữ nào thể hiện sự trách móc oán than hoặc hằn học, phẫn nộ, lên án. Vậy mà đọc rồi  ai cũng phải bật dậy, khắc khoải không yên!
   Như tôi đã bàn ở trên,tuy chỉ phớt qua nhưng tác giả đã đưa ra quy luật của muôn đời : Trời yêu Đất; Cá yêu Nước; Bướm yêu Hoa... và Như Đũa có Đôi . Cái" nửa vỏ trấu" phía anh phải ngắm lại mình; thực tình, bền lâu hay chỉ là giao hảo cho vui?... Phải chăng Em không xinh, không đức hạnh, giỏi giang, đảm đang?...
   Em cũng chẳng ép buộc anh quay lại !
   Đấy là những cốt lõi về hình ảnh người con gái trong bài thơ mà tài, đức, nhân ái, độ lượng biết nhường nào !
    Và đấy cũng chinh là những cái mới, cái hay, cái lạ, cái quý hiếm khiến con người tốt đẹp hơn lên mà nhà thơ muốn đem tới cho người đọc.
***********
   Cuối cùng,tôi xin nói nhỏ với nhà thơ :
   " Rằng hay thì thật là hay
Xem ra ngậm đắng nuốt cay thế nào " .

   Yêu thơ gắng tỏ đôi câu
Lỡ "bình" có " loạn" ,chớ rầu tôi nha !

Phạm  Thiên 03/03/2016
=====================================

NỖI BUỒN VỎ TRẤU

Xúc nỗi buồn vỏ trấu
Đắp điếm sầu đơn côi
Nhặt ta dương rớt giọt
Nhen đống rấm ủ giời

Sương lạnh se môi lạnh
Em nép mình khuya đêm
Buốt tê bờ vai mảnh
Gió bấc xơ xác thềm.

Trấu ráp hai nửa vỏ
Ấp hạt tình xa xăm
Giá rét hằn đôi má
Nhợt nhạt màu băng thanh.

Nến buồn rơi lệ giọt
Sương buồn bết tóc mai
Trăng buồn len kẽ lá
Nét buồn vương nỗi ai...

Bỏ lại muôn năm cũ
Em về khêu lửa lòng
Bỏ ngàn xa sầu muộn
Thung thăng dạo tang bồng...

Xúc nỗi buồn vỏ trấu
Em tãi vàng bến sông
Ngắm cá đàn giỡn sóng
Giữa mướt xanh rêu rong...

Hat Cat
03/03/2016

MÙA TƯỜNG NHỚ và TRI ÂN THƯƠNG BINH LIỆT SĨ - 27,7


KÝ ỨC LINH _ CHIÊC KHUY AO KHÁC MÀU

Những người lính bạn tôi
lớp lớp ngã xuống chiến trường tuổi mười tám, đôi mươi.
Chiến tranh qua đi
Phồn hoa phố dường như quên họ
Xa hoa quê cũng nhạt nhòa không nhớ.
Họ chỉ còn trong ký ức mẹ đớn đau
chỉ còn nơi tâm khảm vợ nát nhàu
chỉ còn khắc khoải lòng bè bạn.
Đồng đội tôi - áo xanh hàng hàng ngôi mộ lạnh

Những trái tim hồng tan thành đất đen.

Ơi !
Người bạn trai không hình hài nơi chốn bình yên
Máu thịt lẫn vào đất mẹ!
Tôi đã nguyện cầu bao lần không nhớ nữa
Xin tìm lại cho tôi chiếc khuy áo ngực anh!
Trời vẫn xanh và mây vẫn xanh
Hoa vẫn nở mỗi sớm mai ngào ngạt
Cuộc đời vẫn mênh mang dào dạt...

Nhưng tôi chỉ kiếm tìm 4 lỗ tròn khuy áo ngực năm xưa
- Cái khuy áo khác màu tôi đính cho anh trong đêm mưa
Leo lét ngọn đèn dầu nơi sơ tán!


20-07-2011

Thứ Năm, 13 tháng 7, 2017

ĐÙA BẠN ĐI NGHỈ




Thẫn thờ đi, thẫn thờ về
Chợt vui, chợt lại thấy tê tái lòng
Đi thì những ngóng cùng mong
Về thì lại thấy cháy lòng tương tư
...
Đằm mình trong cõi mộng mơ
Biển xanh, xanh gió xanh mưa vẫy chào
Trời xanh, xanh đến cồn cào
Xui ai lòng xuyến dạ xao bồi hồi.

... Đến đi 
cũng đến đi rồi
Chân mây chằm níu mép trời nhớ thương...


Hạt Cat 12/07/2017

ĐÊM


Giấu mình trong giấc chiêm bao
Đêm nghe tiếng cú khào khào rúc đêm
Đen đêm, đen đạo thánh hiền
Lạnh tanh khuya vẫn ánh lên lửa đời.

Neo mình giữa vạn chơi vơi
Mà đêm bóc xóc ngắn dài toan lo
 Tình muôn lẽ rối tơ vò
Cuộc người tâm - đức duỗi co lồng bồng.

Muối không / mà xót bỏng  lòng
Ớt không / mà rát cay phồng lưỡi nhau.

Né kiếp mình, trốn nỗi đau
Mà sao đêm vẫn nát nhàu như dưa? 
....

Hat Cat
12:07/2016

(Ảnh đi Cop  & căt)

ĐỒNG DAO CHO EM

                    

Gió Đông, Gió Nam
   Nhanh tay Em bỏ giỏ,
      Giỏ không hom
        Gió bay đằng gió.
            Em bắt sao ngọn gió cho mình?
Tia nắng hồng, Tia nắng xanh
Em nhặt về dấu trong ngăn tủ.
Tủ em chín mười lần khóa
                       mà
                                         ... nắng trốn đâu rồi?!
Em ngước mắt nhìn trời
Mây như bông trắng xóa
Vội vàng hái năm bảy đóa
Ủ giữa lồng ngực nóng có trái tim
                                  mà...
                                       mây cũng bỏ em
                                                        biến mất?!
Em bắc thang trèo lên cao ngất
Thưa với Cụ Giời.
Xoa đầu em
Giời cười:
- Con thật ngốc!

                           ■

CHIẾC ÁO BÁC MÀU


Chị vẫn giữ trong rương chiếc áo bạc màu
tháng rồi năm cứ trôi lặng lẽ...
               một món tóc xanh,
                        một nhành hoa be bé
khô quắt héo mòn giữa nếp áo chẳng còn xanh!

Chị vẫn giữ bên mình
một bài thơ chép trên giấy mỏng
Lời người đi nóng bỏng:
"Em ơi! Đợi anh về..." 1)
mặc thời gian lầm lũi qua đi.
Thơ ngây học trò
             mười bảy tuổi
Tình yêu trong veo, sôi nổi
Coi thường khói lửa đạn bom.
Đôi má hồng, đôi mắt đen
nhòe nước mắt
                    tiễn người yêu ra trận.

Bốn mươi năm!
           Người đi.
                 Không về.
         Vâng !
               Người ấy không về!

Con phố ồn ào giờ lặng ngắt.
 Đến rồi đi
những người lạ mặt
không có trong ký ức
không vương mùi hoa sữa mùa thu.
Mùa thu đến rồi đi
Mùa xuân đến rồi đi
Mùa hạ, mùa đông cũng thế.
Chị âm thầm
dõi về hướng cũ
nơi tiếng tàu điện khuya rung nỗi nhớ bốn mươi năm!

Bốn mươi năm...
       Hà nội:
Nhà cao hơn mây
Phố xá đặc khói đen, xe đỏ.
Chị đếm sao trời ngoài cửa sổ
xung quanh khoảng trống bơ vơ..!

Chiếc áo bạc màu, vết đạn xạm mờ
khô nước mắt những đêm ngày thương nhớ
bạc trắng mái tóc dài óng ả
nhăn nheo đôi má
mắt rạn chân chim.

Mặt trời lặn
          trăng lên...
                   Đắp đổi.
                             Im lìm.

Bốn mươi năm.
         Mấy chục ngàn ngày
                 mấy chục ngàn đêm...
                        mãi mãi.
                            Thiết tha tiêng gọi:
                            "ĐỢI ANH VỀ ! EM ƠI"
                                                                   ■
03,07. 2010 

                     (Bài bình của Trần Thanh Blog)

 
 Bài thơ của chị Diệu Sinh viết tặng một người đồng đội của mình thời đánh Mỹ. Gọi là thơ nhưng thực ra đây là câu chuyện tình cảm động, trong trắng , hồn nhiên của một đôi trai gái yêu nhau thời đạn lửa...Mở đầu bài thơ là câu chuyện giữ gìn kỷ vật của một người con gái. Chị cất giữ trong rương những thứ tưởng bình thường nhưng đối với chị thì nó thật là thiêng liêng, quí hơn vàng bạc. Đó là một chiếc áo bạc màu, sạm đen khói đạn, là một món tóc thề, xanh một đời con gái, là một nhành hoa be bé đã héo mòn khô quắt bởi thời gian...Và còn nữa, chị luôn giữ bên mình bài thơ viết về người lính Nga thuở nào nói với người yêu trước lúc lên đường ra trận, với một lời hẹn thề nóng bỏng: đợi anh về...mặc "thời gian cứ lầm lũi trôi đi":
Chị vẫn giữ trong rương chiếc áo bạc màu
tháng rồi năm cứ trôi lặng lẽ...
một món tóc xanh,
một nhành hoa be bé
khô quắt, héo mòn giữa nếp áo chẳng còn xanh!
Chị vẫn giữ bên mình
một bài thơ chép trên giấy mỏng
Lời người đi nóng bỏng:
"Em ơi! Đợi anh về..." #
mặc thời gian lầm lũi qua đi.
Và ở trong tim người con gái ấy, vẫn nhớ mãi không quên một thời tuổi trẻ. Mối tình đầu bỏng cháy yêu thương. 17 tuổi, bắt đầu yêu bằng trái tim chẳng biết sợ đạn bom, nhưng nước mắt lại cứ rơi khi tiễn người yêu ra trận :
mười bảy tuổi
Tình yêu trong veo, sôi nổi
Coi thường khói lửa đạn bom.
Đôi má hồng, đôi mắt đen
nhòe nước mắt
tiễn người yêu ra trận.
Rồi người lính ấy ra đi mãi mãi không về. Còn người con gái vẫn cứ đợi chờ, hy vọng...vẫn giữ gìn chiếc áo bạc màu, vẫn nhớ ghi lời hẹn đợi anh về. Thời gian vẫn cứ nối tiếp nhau, tuần hoàn trôi theo qui luật muôn đời của nó. Xuân qua, hạ tới, Thu về...rồi mùa đông lạnh lẽo lại sang. Thời gian không có tuổi nhưng con người có tuổi. Bốn mươi năm đợi chờ, chỉ có thể chưa đủ dài làm ai hóa đá mà thôi. Còn con người thì đã già nua, cũ kỹ:
                  bạc trắng mái tóc dài óng ả
 Nhăn nheo đôi má
 Mắt rạn chân chim...
Còn phố phường , vạn vật cũng tất nhiên có vô vàn thay đổi. Bao nhiêu người lạ đến, chẳng phải người xưa vương hoa sữa mùa thu xe cộ ầm ào, gào thét tứ phương, Hà Nội đã có nhà cao hơn mây, sừng sững...Riêng anh ấy đi 40 năm- không về. Người ấy- không về...một loạt câu phủ định lạnh lùng như vết cứa vào tim. Người phụ nữ vẫn lặng thầm dõi mắt đêm đêm, dù nước mắt đã khô rồi thì con tim của chị lại không bao giờ ngủ. Nó thổn thức mơ về tiếng tàu điện xa vời... nó bâng khuâng đếm những vì sao cô đơn lạc lõng... Nó nhớ hoài nhớ mãi một lời thơ : EM ƠI, ĐỢI ANH VỀ!

   Bài thơ kết thúc bằng tiếng vọng vang lên từ miền ký ức thẳm sâu của người con gái. 40 năm là một nửa cuộc đời...chiếc áo bạc màu vì thời gian đã làm cho tình người thấm đẫm màu chung thủy. Một bài thơ, một câu chuyện tình nghe như cổ tích về hòn Vọng phu.

Thứ Tư, 12 tháng 7, 2017

AI ĐIẾU CHO NGƯỜI HÔM QUA


Cảnh cũ không còn như cũ xưa
không cầu vồng mộng lấp lánh mưa
không mây ngũ sắc huyền ảo gió
không dịu nồm nam im ắng trưa

Ta dấu người sau nơi lãng quên
vào nhàn nhạt xám sắc đêm đen
vào mờ mịt bụi miền nhung nhớ 
vào cõi vô tình, chốn không tên.

Ta đã cố khêu đốm lửa hồng
mà hoang vu quá, bến hư không' 
cạn rồi, ngàn vạn ân tình cũ.      
con nước thờ ơ... con nước ròng.  

Thuyền bỏ ngàn sâu dạt bãi bờ
bùn rêu dập nát cọng rong mơ
ừ thì người muốn, ừ như thế! 
ừ cứ hồn buông những xác vờ.

Ai điếu cho tình, cho gió mây
khóc cho da diết mấy ngàn ngày
cho tinh khôi ấy, đằm thắm ấy.
Giã biệt . 
Giã biệt từ nay muôn đắm say.

... Người về  lầy lội đầm  lau lác
Ta ngược nguồn trong xanh biếc cây.

Hat Cat 12/07/2017









CON NHÀ NHO CŨ

(Tặng Bùi Hạnh Cẩn)

Bạn  ngày xưa học chữ nho
Đống Lương anh Duận, Lúa Đò anh Ban
Nhà ta quý chữ hơn vàng
Coi tài hơn cả giàu sang trên đời

Ta thường mơ chuyện xa xôi
Mỗi lần ngõ cũ để rơi hoa hòe
Sông dài nước lạnh tê tê
Đò đông sĩ tử đổ về Kinh đô
Bút nghiên lều chõng xô bồ
Tuyển phu trên bến đôi cô bán hàng
Hồng phấn nữ, lục y lang
Tiếng ai như tiếng chuông vàng bên sông
Áo the thầy khóa buông chùng
Rắp ranh tên chiếm bảng rồng nay mai
Rỡ ràng quan Trạng đương trai
Vua cho chạy ngựa ba ngày xem hoa
Vinh quy cờ biển về nhà
Dân gian ướm hỏi đâu bà Trạng nguyên
Bây giờ thời thế biến thiên
Nhà vua không lấy Trạng nguyên nữa rồi
Mực Tàu giấy bản là thôi
Nước non đi hết những người áo xanh
Lỡ duyên tóc búi củ hành
Trường thi Nam Định biến thành trường bay
Bây giờ đến chúng mình đây
Con nhà nho cũ không say sóng đời
Không than sinh bất phùng thời
Vuốt xuôi mái tóc cả cười ta đi
Bến trần từ đó sinh ly
Đôi con đò dọc quản chi sông dài
Bờ xa đậu sớm lìa mai
Cỏ thơm không vướng một loài  mỹ nhân
Đò tôi bến Sở sông Tần
Gió lên một thoáng bất thần sang Nam
Cờ chưa tàn, pháo chưa hoàn,
Còn sông Dịch đó còn sang tốt đầu
Đọc Kiều còn nhớ tới câu
Trời cao sông rộng một màu bao la
Tháng ngày lần lữa trôi qua
Gió đông nam vắng nghĩ mà buồn tênh
Cắm sào sông Mã xứ Thanh
Tôi buồn khi biết đò anh quay về
Cát lồng nước lạnh trăng khuya
Sông Vân bến cũ nằm nghe chuông chùa
Đổi thay én nhạn đôi mùa
Ván cờ thế sự được thua mặc đời
Bến vinh quang chửa tới nơi
Mà anh đã ngán nổi trôi Thần Phù
Đâu người phá phủ, trầm chu
Hạ buồm bẻ lái anh tu đạo nhàn
Vào thu cúc nở hoa vàng
Dưới dăm gốc liễu mươi hàng tơ xanh
Cẩn giờ không lập công danh
Cẩn giờ lại hóa Uyên Minh họ Bùi
Nhưng mà nói thế mà chơi
Tôi tin chắc lắm Cẩn rồi lại đi
Mắt xanh thiên hạ thiếu gì
Người ta trống một bên xe đợi chờ
Có tài kẻ chuốc người mua
Chặt tay mỹ nữ, ném rùa vàng thoi
Không đi cũng uổng một đời
Nhổ sào lên chứ khi trời rạng đông
Giang sơn một chiếc mui bồng
Rồi ra ngẫu nhĩ giữa dòng gặp nhau
Cắm sào cho chặt canh thâu
Uống muôn chung rượu ta sầu gió sương
Hỡi ôi xuôi ngược là thường
Thời lai phong tống Đằng vương khó gì
Con nhà nho cũ lại đi
Ấy ai quy khứ lai hề mặc ai
Cẩn ơi sông nước còn dài...
Nguyễn Bính
1943

Thứ Ba, 11 tháng 7, 2017

Liệt sĩ VŨ ĐÌNH VĂN "NỬA SAU KHOẢNG ĐỜI " và TÂM TƯ của đồng đội -


Trong hình ảnh có thể có: 1 người, đang cười, đang đứng, thực vật, cây và ngoài trời

NỬA SAU KHOẢNG ĐỜI
( Chép lại theo những gì đã nhớ)
 " Nửa sau khoảng đời "được khai sinh trong khoảng giao thừa giữa hai nửa cuộc đời ấy. Tạm biệt người yêu, để lại đằng sau những vần thơ học trò, anh sinh viên khoa Văn ĐHSP1 HN lên đường nhập ngũ 

Cùng một dòng thư mà hai khoảng đời 
Khoảng trước xa rồi .Ai còn nhớ nữa 
Cái khoảng có những đồng đội của tôi 
Là khoảng đời đêm nay tôi nhớ 
Nếu phải chia cho người yêu một nửa 
Thì em ơi! Nhận lấy khoảng đời đầu 
Cái khoảng đời vời vợi nhìn nhau 
Đằm thắm thời gian không mùa ranh giới 
Ôi! Cái đêm hành quân rất vội 
Mắt anh mắt em ngần ấy vì sao 
Còi lên đường những vì sao nôn nao
Thôi về đi em hai đứa cười nóng mặt 
*Chả có cái hôn nào không tắt 
Kỉ niệm nửa đầu còn? mất ?ở lòng em
Ga rất dài rất lạ rất quen 
Đoàn tàu lô xô vào trận đánh
Đêm hành quân anh nhớ em quá thể 
Khoảng đời này có nhớ khoảng đời xưa 
Ở đây núi rừng xanh lại nghe xanh sóng bể
Đố em tìm em chẳng thấy anh đâu 
Điếu thuốc Sầm sơn bảo đêm rất sâu 
Người Hà trung bảo anh đừng sợ lạc 
Ai gọi dải núi trước nhà là Giăng hạc
Để ấm lưng mình một dải Cù êu
Cái khoảng đời nửa sau đáng yêu 
Có những đêm miền trung đầm đậm 
Biển ở Nga sơn vỗ vào rất ấm 
" Bọn mi lên đường choa sống mần răng "
Những ngày xưa một nửa của chúng mình 
Đằng trước đằng sau Cù êu Giăng hạc
Ước gì những lá thư đừng thất lạc 
Nối khoảng đời này với khoảng đời xưa 
Đêm miền Trung là đêm của dừa 
Dừa vỗ lòng anh ngủ như vậy đó 
Ôi cái khoảng đời đêm nay cháy đỏ
Đợi ngày về anh chia lửa cho em
Hà Trung 1972 , 
VŨ ĐÌNH VĂN
_________________________________________


TÂM TƯ của đồng đội NGUYỄN KHÁNH HƯNG 
Về bài thơ:
NỬA SAU KHOẢNG ĐỜI
(Liệt sĩ VŨ ĐÌNH VĂN )
"Cùng một dòng thư mà hai khoảng đời 
Khoảng trước xa rồi ai còn nhớ nữa 
Cái khoảng có những đồng đội của tôi 
Là khoảng đời đêm nay tôi nhớ 
Nếu phải chia cho người yêu một nửa 
Thì em ơi! Nhận lấy khoảng đời đầu 
..........................................................."
    " Một bài thơ hay trong nhiều bài thơ hay của lính,một ngôi sao sáng trong vòm trời sáng sao thơ, viết trong cuộc chiến tranh chống Mỹ"
    Có thể đánh giá bài thơ ấy như vậy không? 
    Liệu người viết bài này- một đồng đội cũ của Anh,có vì quá nhiều thương nhớ mà mất đi sự khách quan trong nhận xét của mình. Đúng? Sai? Là quyền phán xét của các bạn - những người yêu thơ ở mọi lứa tuổi. Chỉ biết rằng : Bài thơ đã nằm lòng phần lớn các chiến sĩ trong đơn vị tôi, đơn vị bạn ngay từ những ngày đầu được biết. Và giờ đây,nó vẫn sống cùng họ


NGÀY ẤY ......

   Hàng chục pháo đài bay B52 tan xác trên bầu trời Hà nội. Những thất bại đau đớn, kinh hoàng khiến những " bộ não chiến lược quân sự của lầu năm góc " điên cuồng trả đũa các đơn vị tên lửa anh hùng bằng chính lực lượng không quân Mỹ.Phải" triêt tiêu tên lửa Bắc Việt "-chiến thuật ngông cuồng thâm độc . Thế là :"Mặt đối mặt ", rất rõ ràng, quyết liệt 
Đạn tên lửa sắp hết, nhiều tiểu đoàn đã bị tổn thương. Ngày 26/12/1972,tiểu đoàn chúng tôi là một trong số rất ít đơn vị tên lửa phòng không còn bảo toàn được khả năng tác chiến. Sau chiến thắng đêm26 rạng 27,mất mát, đau thương lại " thăm hỏi " chúng tôi. Tên lửa còn, Hà nội còn. Tên lửa chiến thắng, HÀ NỘI vinh quang. Cứu bệ, cứu đạn trở nhiệm vụ đặc biệt khẩn cấp, quan trọng. Vũ đình Văn đã hi sinh khi cùng đồng đội hoàn thành nhiệm vụ đó. 

   Thơ Anh đã miêu tả rất chân thực một khoảng đời trai trẻ của chúng tôi .......
   Phải hiểu những trăn trở, suy tư, vui buồn, gian khổ trong những ngày đầu " xếp bút nghiên theo việc cung đao" mới hiểu được cây bút giàu cảm xúc tinh tế từ độ 14, 15 tuổi nay bỗng lắng đọng, rồi sục sôi,trào dâng vụt sáng trong lửa đỏ chiến tranh 

 " Nửa sau khoảng đời "được khai sinh trong khoảng giao thừa giữa hai nửa cuộc đời ấy. Tạm biệt người yêu, để lại đằng sau những vần thơ học trò, anh sinh viên khoa Văn ĐHSP1 HN lên đường nhập ngũ 
    " Chiến trường xa mấy người đi trở lại" - Cái khốc liệt của chiến sự năm đó đã mách bảo chúng tôi :       Dẫu thương và rất thương, dẫu yêu và đang yêu; phải nén chặt tình yêu đó, ghim chặt lời yêu đầu đời đợi ngày trở lại. Còn Anh: luyến tiếc, xót xa chia đời thành hai nửa. 
Cực đoan hay nhân văn? : Khi để lại hậu phương cái phần lãng mạn, ngọt ngào hay:Đừng bắt ai phải phấp phỏng lo âu trong khắc khoải đơi chờ ; hi vọng rồi quặn đau khi ngày về mình vắng mặt? Tôi không muốn nói đó là ý nghĩ chung của các chàng trai rời trường vào chiến trận.Và luận bàn làm chi khi tình yêu luôn mang tới cả niềm vui và đau khổ...

   Tôi biết có ý kiến cho rằng :người lính chiến thường "khô khan và nguyên tắc cứng nhắc ".Không sai.Hãy thông cảm với họ bởi những "va đập " của cuộc chiến quá khôc liệt khiến cái phần " sinh động tươi mát " bị lắng sâu, kết tủa. Trong lồng ngực của người lính không phải chỉ có trái tim" sắt đá ", còn một trái tim vẫn đa tình, đa cảm với cuộc đời.Phải là như vậy mới thật sự hiểu "Nửa sau khoảng đời"  (các câu tiếp) 
Cái khoảng đời vời vợi nhìn nhau
Đằm thắm thời gian, không mùa ranh giới 
Ôi! Cái đêm hành quân rất vội 
Mắt anh mắt em ngần ấy vì sao
Còi lên đường những vì sao xôn xao
Thôi về đi em! Hai đứa cười nóng mặt 
* Chả có cái hôn nào không tắt
Kỉ niệm nửa đời còn? mất? ở lòng em
Ga rất dài rất lạ rất quen
Đoàn tàu lô xô vào trận đánh *
Đêm hành quân anh nhớ em quá thể 
Khoảng đời này có nhớ khoảng đời xưa
  Cái xót xa đáng nhớ đêm chia tay trong bài: chỉ có mắt tiễn đưa mà không một lời đưa tiễn,hai cặp mắt  của đôi tình nhân-những ngôi sao nhớm lệ,và có nụ hôn nào đâu mà tắt .....?!
Tôi bỗng nhớ tới đôi ba câu trong bài hát " Lich sử tình yêu ( L' histoire d' un amour):
   " Một hồi còi vang trên sông giục giã người tình ra đi, để rồi mai in sâu hình bóng của ngày chia ly...." Cái hình bóng của cuộc chia ly này liệu có được " in sâu" khi vằng bóng nụ hôn không?!
    Chao ôi! Còi đã vang,đoàn tàu chuyển bánh mà chị mới tới sân ga.Chỉ có mắt được tiễn đưa.... 
   Sao không thể có một cuộc tiễn đưa " tay trong tay" nhỉ?! Thế mà vẫn " anh nhớ em quá thể "
   Đêm đông ấy..... 
   Lại phải nói thêm một chút về cái " đêm đông ấy " ở khu kí túc xá trường ĐHSP1 HN.....


___________ ( từ trang fb Nguyến Khánh Hưng)___________________________
Note: Khổ thơ trong*.........* là khổ thơ bị cắt