Thứ Tư, 13 tháng 8, 2014

QUẤY QUÁ LUNG TUNG

Buồn


Buồn rơi từng mảng, từng tầng

Xé bung rèm của, bật tung chốt cài
Đường khuya tịnh vắng bóng người 
Âm thầm buồn cứ chơi vơi rắc sầu.


 Nhớ


Nhó ai mà lõm canh thâu
Trăng đêm mười tám vùi đầu giữa mây
Cám vàng bít chặt mặt rây
Rào rào trấu ráp vù bay rặm thềm.

Yêu


Một nửa ngày một nửa đêm
Biết đâu chân cứng đá mềm mà so
Khúc tình thẳng, đoạn đời co
ng lau trắng tóc phủ xơ vai gầy
Ông tơ ít tỉnh nhiều ngây
Buộc lần khân những đọa đày nợ duyên.

Chả thấy vui, rặt những phin!



7 nhận xét :

thanhthuoczvolen nói...

Cho em TEM VÀNG nhé
Buồn? Vào mạng quậy lung tung
Đừng có buông mùng nghĩ vẩn nghĩ vơ
Sáng dậy mặt mũi bơ phờ
Tưởng mất sổ gạo thì trơ lắm...BÀ he he

Phuvang Huynh nói...

XS chỉ biết thốt ra một chữ TUYỆT sau khi đọc hết chị ơi!

Ngựa Mỏi Chân Rồi nói...

Ui chầu! Buồn-nhớ-rồi Yêu
Hóa ra Bà Lão thật nhiều tâm tư...

BẠCH DƯƠNG nói...

Buồn xong chợt Nhớ chợt Yêu
Mới hay nàng Bà cũng có lúc tương tư (~_~)

Tam Ngoduc nói...

THẾ NÀY THÌ QUẬY PHÁ LÀM SAO ĐƯỢC

Lưu Hồng Đoan nói...

Buồn rồi lại nhớ lại yêu
Cát ơi sao lại phiêu diêu thế này?

NHAMY nói...

chi oi nhung doan tho ngan that hay a