Thứ Tư, 25 tháng 11, 2015

Thứ Ba, 24 tháng 11, 2015

BÀI 17 SONG THẤT LỤC BÁT -- KHÚC NHỚ


BÀI 16 - SONG THÂT LỤC BÁT - VĂN TẾ TỬ SĨ -



Lời thưa: Cái chết của người lính nhiều khi không hẳn là chết trận.
Có nhiều người là lính
 chết mà không được công nhân là liệt sĩ, ..
Tôi ngồi ngẩn ngơ... viết vài dòng cho những đồng đội không may đã ra đi vì một lý do nào đó chỉ được gọi là TỬ SĨ!

Thứ Ba, 17 tháng 11, 2015

Bài 8 -- Song Thất Lục bat _ KHÚC TÌNH MUỘN

KHÚC TÌNH MUỘN



Lơ vơ ánh tà dương nhàn nhạt
Lay phay mưa phùn gạt bóng mây
Một cánh hoa, một nhành cây
Mảnh gió gầy, sợi mưa gầy đu đưa

Nhìn cụm mây chen xô xó cửa
Nghé búp non kẽ lad run run
Chợt buồn lòng rũ héo hon
Chợt sầu trĩu dạ đè cơn nín lời.

Gió biền biệt cuối trời tắp tít
Nắng xôi xa mờ mịt ngàn mây
Dại tê tay gối đầu tay
Giấc khuya trằn trọc, canh chầy nôn nao.

Dám đâu bì sau cao thấp trước
Nào có so sớm vạc khuya cò
Sông sâu chằm mé con đò 
Sóng dềnh ngọn nước dạt xô cánh bèo.

Phận đá núi cheo leo vách núi
Thân cỏ hoa bời rối cỏ hoa
Gặn gần mà vẫn vời xa 
Yêu thương sao chả mặn mà dấu yêu?! 

Nhặt hạt nắng hanh chiều rớt lệ
Gom giọt thầm mưa kẽ nhặt mau
Khúc tình muộn gửi về đâu
Man man lưng biển quặn sâu sóng lừng.

Vòng thít chặt mấy từng ngao ngán
Nới lỏng dây vét cạn nhớ nhung
Thả đau đấu chốn mông lung
Gói bồn chồn gửi phiêu bồng hư vô.

Vạt nắng buông màu mơ bàng bạc
Ráng chiều rơi rẻ quạt ánh hồng
Nỗi niềm lửa bỏng cõi lòng
Tình xa muộn cuốn nước dòng vụt trôi...

Hat Cat 17,11,2015

Thứ Hai, 16 tháng 11, 2015

Thứ Bảy, 14 tháng 11, 2015

Bài 5 -- Chuyên đề thơ Song thất lục bát - KHÚC NHÔI 5 : RU TÌNH --

 KHÚC NHÔI 5 : RU TÌNH

CUỘC NGƯỜI


Trĩu đêm quẩy gánh mộng mơ
Đem trăng sao đổ vấy bờ bến vui.
Khoắng khuya cho lỡ cuộc chơi
Lùa canh ba gió thụt lùi mép sông
Buộc đò ngang cứ lòng vòng   
Chèo chả đặng, buông không xong...
nỗi người.

***
Lồng cồng thúng lửng, mủng vơi
Vớt mây dưới nước, vén giời quẹt ngang
Đon mây xóc ngược đòn càn
Rinh rang thóc lép quáng quàng góc sân 
Oằn ngày nắng rộp gót chân
Chạt mồ hôi muối ướt đầm bả vai. 
...

Trĩu mưa, oằn nắng cuộc người...

HatCat 13/11/2015



Thứ Sáu, 13 tháng 11, 2015

Bài 4 --- Chuyên đề SONG THÂY LỤC BÁT của Hat Cat _ KHÚC NHÔI 4 - RU CON

Xin mời BÈ BẠN CÙNG ĐỌC LẠI chùm thơ SONG THẤT LỤC BÁT của Hat Cat Dieu Sinh
KHÚC NHÔI 4 - RU CON

Bài 3 -- Chuyên đề SONG THÂY LỤC BÁT -- KHÚC NHÔI 3-- RU HOA

XIN Mời BÈ BẠN CÙNG ĐỌC LẠI chùm thơ SONG THẤT LỤC BÁT của Hat Cat Dieu Sinh

Khúc nhôi 3 :Ru hoa

Bài 2 -- Chuyên đề SONG THẤT LỤC BÁT của Hat Cat -- KHÚC NHÔI 2 -- ĐỜI LÍNH

lời thưa cùng bè bạn  XIN BÈ BẠN CÙNG ĐỌC LẠI chùm thơ SONG THẤT LỤC BÁT của Hat Cat Dieu Sinh
===============================================
-- KHÚC NHÔI 2 -- ĐỜI LÍNH 

LÁ THƯ BỐ MẸ GIÀ GỬI CHO CON CÁI

Chúng tôi đăng nguyên văn bức thư để bạn đọc tham khảo và chia sẻ:Pierre Antoine (Việt kiều Pháp).


Ngày bố mẹ già đi, con hãy cố gắng kiên nhẫn và hiểu cho bố mẹ. Nếu như bố mẹ ăn uống rớt vung vãi... Nếu như bố mẹ gặp khó khăn ngay cả đến cái ăn cái mặc... Xin con hãy bao dung!

Con hãy nhớ những ngày, giờ mà bố mẹ đã trải qua với con, để dạy cho con bao điều lúc thuở bé.

Nếu như bố mẹ cứ lặp đi lặp lại hàng trăm lần mãi một chuyện, thì đừng bao giờ cắt đứt lời bố mẹ... mà hãy lắng nghe!
Khi con còn ấu thơ, con hay muốn bố mẹ đọc đi đọc lại mãi một câu truyện hằng đêm cho đến khi con đi vào trong giấc ngủ... và bố mẹ đã làm vì con.

Nếu như bố mẹ không tự tắm rửa được thường xuyên, thì đừng quở trách bố mẹ và đừng nên cho đó là điều xấu hổ.

Con hãy nhớ... lúc con còn nhỏ, bố mẹ đã phải viện cớ bao lần để vỗ về con trước khi tắm.

Khi con thấy sự ít hiểu biết của bố mẹ trong đời sống văn minh hiện đại ngày hôm nay, đừng thất vọng mà hãy để bố mẹ có thời gian tìm hiểu.

Bố mẹ đã dạy dỗ con bao điều... từ cái ăn, cái mặc cho đến bản thân và phải biết đương đầu với bao thử thách trong cuộc sống.

Nếu như bố mẹ có đãng trí hay không nhớ hết những gì con nói... hãy để bố mẹ đôi chút thời gian suy ngẫm lại và nhỡ như bố mẹ không tài nào nhớ nổi, đừng vì thế mà con bực mình mà tức giận... vì điều quan trọng nhất đối với bố mẹ là được nhìn con, đưọc gần bên con và được nghe con nói, thế thôi!

Nếu như bố mẹ không muốn ăn, đừng ép bố mẹ!... vì bố mẹ biết khi nào bố mẹ đói hay không.

Khi đôi chân của bố mẹ không còn đứng vững như xưa nữa... hãy giúp bố mẹ, nắm lấy tay bố mẹ như thể ngày nào bố mẹ đã tập cho con trẻ những bước đi đầu đời.

Và mỗi ngày như một ngày sẽ đến, bố mẹ sẽ nói với con rằng... bố mẹ không muốn sống, bố mẹ muốn từ biệt ra đi.

Con đừng oán giận và buồn khổ... vì con sẽ hiểu và thông cảm cho bố mẹ khi thời gian sẽ tới với con.

Hãy cố hiểu và chấp nhận, đến khi về già, sống mà không còn hữu ích cho xã hội mà chỉ là gánh nặng cho gia đình!... và sống chỉ là vỏn vẹn hai chữ "sinh tồn".

Một ngày con lớn khôn, con sẽ hiểu rằng, với bao sai lầm ai chẳng vướng phải, bố mẹ vẫn bỏ công xây dựng cho con một con đường đi đầy an lành.

Con đừng nên cảm thấy xót xa buồn đau, đừng cho rằng con bất lực trước sự già nua của bố mẹ.

Con chỉ cần hiện diện bên bố mẹ để chia sẻ những gì bố mẹ đang sống và cảm thông cho bố mẹ, như bố mẹ đã làm cho con từ khi lúc con chào đời.

Hãy giúp bố mẹ trong từng bước đi vào chiều...

Hãy giúp bố mẹ trong phút sống còn lại trong yêu thương và nhẫn nại...

Cách duy nhất còn lại mà bố mẹ muốn cảm ơn con là nụ cười và cả tình thương để lại trong con.

Thương con thật nhiều...

Bố mẹ...

Thứ Năm, 12 tháng 11, 2015

Bài 1 -- Chuyên đề SONG THẤT LỤC BÁT của Hat Cat --KHÚC NHÔI 1 _ SUY NGẪM

XIN BÈ BẠN CÙNG ĐỌC LẠI chùm thơ SONG THẤT LỤC BÁT của Hat Cat Dieu Sinh
 

: Một ai đó nói là"... để giữ được cái bình lặng hạnh phúc của bề ngoài, nhiều người đã tự cắt gọt mình, đôi khi phải tự vất bỏ chính mình"
Chả biết có phải không?! 
KHÚC NHÔI 1
1- Chiều bảng lảng trời tây bóng ngả
Cây rù rì ngọn gió khẽ ru
Bâng khuâng hoa điểm nét thu
Xốn xang đêm tiếng chim gù trăng thanh 

2- Lá hết xanh rời cành lá rụng
Trái chín hồng, hạt mọc chồi son
Mây non ngọn gió cũng non
Sao xấu hổ dấu nguồn cơn ngại ngùng

3- Ai rung cây cho rừng lay động?
Ai đốt giời cho bỏng chân mây
Lâng châng bước vẹo bước ngay
Quanh co khấp khểnh lối này về đâu?

4- Đã thấu hiểu nông sâu dầy mỏng
Đã tận tường lạnh nóng dưới trên
Ủ ngày khêu rượu dậy men
Say đêm nghiêng ngả gương sen Tây Hồ.

5- Níu cành nhện giăng tơ ngang dọc
Tảo tần cây nhú lộc đơm hoa
Tháng ngày... ta với một ta
Dịu dàng nắng sớm hiền hòa mưa mai...

6- Đã xa cảnh giông dài bão ngắn
Đã qua thời trời vặn đất xiên
Ngước trông mây gió thật hiền
Thả hồn tự tại vào miền thong dong.


( c
òn tiếp )

Thứ Ba, 10 tháng 11, 2015

ƯỚC



Ước có cái gì để nhớ
Mà trăm năm chả thấy đâu.

Đống Đa đêm mưa tầm tã
Gió lùa xoắn nước Hoàng Cầu.
Hàng Bột im lìm Thiên chúa
Vòng tay Đức Mẹ âu sầu
Bồ Tát lặng thinh không nói
Phật thở dài bay áo nâu.

... San sát quán đời vô định
Cà - phê đen sủi bọt nâu...
Đắng cay đóng cặn đáy chén
Ngọt bùi đầu lưỡi lừa nhau.

Bát Nhã  hay chưa Bát Nhã?...
Không trên dưới, chả trước sau.
Buồn cắt lìa từng cuống lá
Rắc hư không oặt bóng câu.

Hat Cat 10/11/2015

Thứ Hai, 9 tháng 11, 2015

NHỚ



Nhớ nẫu ruột gan, xát muối lòng
Héo tàn màu biếc sắc thu không
Giá tê khuya lặng đằm sương lặng
Gió tuột cương đêm vó ngựa lồng...

HatCat 8/11/2015

Thứ Ba, 3 tháng 11, 2015

Chuyện cỏ tích cho U70 - NÀNG TRĂNG ( Tân LIÊU TRAI )

( tặng người thân yêu )


1- ÁNH MẮT

Căn nhà ấy không rộng so với thiên hạ. Nhưng đủ chỗ trống cho nắng, cho gió ngày ngày ra vào tự do; đủ yên tĩnh cho trăng sao đêm đêm đùa giỡn; đủ thanh vắng cho hương hoa tụ tán tuỳ hứng...
Chủ nhà thường lặng lẽ một mình. Ra và vào, đi và về không tiếng động... Như một kiểu ẩn sĩ lãng tử lọt từ hẽ hở ồn ào của phố phường, nhưng không rớt tuột đến núi sâu rừng thẳm hay 
miền quê xa xôi