Thứ Năm, 26 tháng 10, 2017

NỖI NHỚ

Nỗi nhớ

Bắt đầu bao giờ nỗi nhớ cũng bâng quơ
Nhớ như nhớ. Mà lại không như nhớ
Một thoáng như băng, một hồi như lửa
Rồi đêm về xòe bàn tay rỗng không...

Nỗi nhớ giống như một nụ sen hồng
Nửa muốn khoe ai, nửa còn e ấp
Khẽ khàng ẩn mình tầng xanh cao thấp
Ngắm dáng hình gờn gợn nước lăn tăn...

Nỗi nhớ cồn cào, nỗi nhớ bâng khuâng
Mơ hồ xa xôi.
Diết da gần gụi
Một thời ngây thơ, một thời trẻ dại
Tháng năm mỏi mòn
Nỗi nhớ vẫn trinh nguyên!

Dấu kín hình ai trong bối rối con tim.
Ngàn năm trước... ngàn năm sau vẫn vậy
Trăng nghịch ngợm dắt mây chìm tận đáy
Chơi trốn tìm tôm cá óng ánh sao...

Hồ nước vắt trong, hồ nước ngọt ngào
Tha thướt rêu rong mướt mát
Nỗi nhớ ảo huyền xoe xoe bóng nước
Dắt díu nhau trôi đến bao la.

Bảng lảng đêm rung ngọn gió ngẩn ngơ
Nhớ, nỗi nhớ... đến sắt se gan ruột
Cánh nhạn thu xuyên nắng ngang bất chợt
Thả nghẹn ngào rơi lịm thinh không!

Không có nhận xét nào :