EM KHÔNG...& ANH KHÔNG...
Thứ Năm, 6 tháng 12, 2012
NHỚ MẸ
NHỚ MẸ

Lá lúa cứa chân gầy Sương hạt vương máu ứaMẹ gánh sáu tháng nắng lửaMẹ đội bảy tháng mưa giông Mẹ cõng trên lưng mười hai tháng tảo tần vất vả.
Hạt thóc vàng ram ráp bàn tay mẹ gầy khô nứt nẻBát cơm thơmđầm đìa mồ hôi mẹ ngày ngày.
Trĩu nặng vai gầy nỗi nhớ cha dấu ngắn dài giọt lệChín năm dâu bểLặng lẽMẹ -Một mình.
***
Mẹ xa ...
Gió rì rào ru cánh đồng xanh
Tháng tám quê mình lúa đang thì con gái.
Mùa thu phố mình chiều lá vàng nắng dãi
Mẹ xa xôi -
Mẹ gần gụi
Đâu đây?!
Vơi tháng, vơi ngày
Không vơi niềm thương, nỗi nhớ
Vẫn dịu hiền đôi mắt mẹ
Ngóng con.
Bồn chồn
Nỗi đau
Trời cao không chứa hết
Nỗi nhớ
Biển khơi dù cạn kiệt
Mãi còn!
Mãi mãi còn!
Ơi! Mẹ của con!
Lá lúa cứa chân gầy Sương hạt vương máu ứaMẹ gánh sáu tháng nắng lửaMẹ đội bảy tháng mưa giông Mẹ cõng trên lưng mười hai tháng tảo tần vất vả.
Hạt thóc vàng ram ráp bàn tay mẹ gầy khô nứt nẻBát cơm thơmđầm đìa mồ hôi mẹ ngày ngày.
Trĩu nặng vai gầy nỗi nhớ cha dấu ngắn dài giọt lệChín năm dâu bểLặng lẽMẹ -Một mình.
***
Mẹ xa ...
Gió rì rào ru cánh đồng xanh
Tháng tám quê mình lúa đang thì con gái.
Mùa thu phố mình chiều lá vàng nắng dãi
Mẹ xa xôi -
Mẹ gần gụi
Đâu đây?!
Vơi tháng, vơi ngày
Không vơi niềm thương, nỗi nhớ
Vẫn dịu hiền đôi mắt mẹ
Ngóng con.
Bồn chồn
Nỗi đau
Trời cao không chứa hết
Nỗi nhớ
Biển khơi dù cạn kiệt
Mãi còn!
Mãi mãi còn!
Ơi! Mẹ của con!
TÌNH XA
TÌNH XA
Biền biệt trôi tháng ngày dài lắm
Mịt mù xa muôn dặm núi sông
Bao năm lòng tự hỏi lòng
Người ơi! Xưa cũ còn không?
Ơi người!
Anh hoang lạnh quê người tít tắp
Em oi nồng phố chật nắng trưa
Có còn ký ức trẻ thơ?
Ai còn lưu thoáng vu vơ chiều hè?
Ánh mất ấy như mê như mẩn
Má đào đây như phấn như hoa
Bao lần tháng tám ngày ba
Có còn xanh nụ, đỏ hoa?
hay là...?
...
Mịt mù xa muôn dặm núi sông
Bao năm lòng tự hỏi lòng
Người ơi! Xưa cũ còn không?
Ơi người!
Anh hoang lạnh quê người tít tắp
Em oi nồng phố chật nắng trưa
Có còn ký ức trẻ thơ?
Ai còn lưu thoáng vu vơ chiều hè?
Ánh mất ấy như mê như mẩn
Má đào đây như phấn như hoa
Bao lần tháng tám ngày ba
Có còn xanh nụ, đỏ hoa?
hay là...?
...
Anh trách em chim sa cõi mộng
Em giận anh cá lặn vu vơ
Mỏi mòn giây đợi, phút chờ
Rồi ra hờ hững, thờ ơ, ừ ào...
Em giận anh cá lặn vu vơ
Mỏi mòn giây đợi, phút chờ
Rồi ra hờ hững, thờ ơ, ừ ào...
Anh cười em vớt sao đáy nước
Em trêu anh gió buộc làn mây
Dùng dằng giận lá, hờn cây
Khi không... mới thấy đắng cay trong lòng.
Em trêu anh gió buộc làn mây
Dùng dằng giận lá, hờn cây
Khi không... mới thấy đắng cay trong lòng.
Đêm đen ào bão giông nước lũ
Ngày nóng hun nắng lửa dặc dài
Trách ai?…
Ai biết trách ai?!
Thuyền sang sông, bến dám nài đừng sang?!
Ngày nóng hun nắng lửa dặc dài
Trách ai?…
Ai biết trách ai?!
Thuyền sang sông, bến dám nài đừng sang?!
***
Thứ Bảy, 11 tháng 8, 2012
•LỤC BAT-- CHỢT THU
CHỢT THU
Mà sao lạ thế Thu ơi
Nắng thu đậu nhẹ bờ vai cũng buồn
Lá vàng khe khẽ xoay tròn
Se se ngọn gió mơn man chiều gầy
Tóc bông lau phất phơ bay
Mắt chân chim... nhớ về ngày đã xa
***
Nắng thu đậu nhẹ bờ vai cũng buồn
Lá vàng khe khẽ xoay tròn
Se se ngọn gió mơn man chiều gầy
Tóc bông lau phất phơ bay
Mắt chân chim... nhớ về ngày đã xa
***
...Cái ngày thơ bé đôi ta
Rúc ra rúc tích bứt hoa cạnh rào.
Buổi trưa rửa bát cầu ao
Vớt con gọng vó bỏ vào rổ ai.
Hội làng chín hẹn mười sai
Tại mưa, tại nắng, tại người... đâu đâu.
Trời mưa tre gióng bắc cầu
Run run tay dắt tay nhau lò dò.
Bước chân líu ríu bến đò
Dùng dằng xuôi ngược, nhỏ to thì thào.
Rủ nhau chót vót cành cao
Hái trăng mười bốn giắt vào mái gianh.
...
Rồi ra hai ngả lênh đênh
Nghe đồn khóm trúc bên đình vẫn tươi!
Rúc ra rúc tích bứt hoa cạnh rào.
Buổi trưa rửa bát cầu ao
Vớt con gọng vó bỏ vào rổ ai.
Hội làng chín hẹn mười sai
Tại mưa, tại nắng, tại người... đâu đâu.
Trời mưa tre gióng bắc cầu
Run run tay dắt tay nhau lò dò.
Bước chân líu ríu bến đò
Dùng dằng xuôi ngược, nhỏ to thì thào.
Rủ nhau chót vót cành cao
Hái trăng mười bốn giắt vào mái gianh.
...
Rồi ra hai ngả lênh đênh
Nghe đồn khóm trúc bên đình vẫn tươi!
Ta về xưa cũ cùng người
Chợt thu... ngọn gió ngang giời vu vơ.
.Chợt thu... ngọn gió ngang giời vu vơ.
SẤM
SẤM
Chợt sấm bỗng dưng nổ cái oàng
Người đứng, kẻ ngồi vội nhoáng nhoàng
Tái mào vài cậu chân run bắn
Xanh mắt mấy ông mặt đổ chàm!
Người đứng, kẻ ngồi vội nhoáng nhoàng
Tái mào vài cậu chân run bắn
Xanh mắt mấy ông mặt đổ chàm!
QUÊ HƯƠNG
QUÊ HƯƠNG

Mẹ cha ta bốn mùa mưa nắng
Chiến tranh dài mấy chặng chông gai
Bao đời gánh nặng oằn vai
Mong manh áo rách buốt ngoài lạnh trong.
Dòng dõi vốn Lạc Hồng xưa ấy
Bốn ngàn năm cầy cấy hái trồng
Bàn tay dời núi lấp sông
Quê hương một dải mây hồng uốn quanh.
Bao lần giặc xâm lăng bờ cõi
Là bấy lần sóng nổi Đằng Giang
Ngàn năm sừng sững Chi Lăng
Ngọc Hồi… Vạn Kiếp… Bao lần giặc tan.
Đống Đa ấy xương còn chất ngất
Nhị Hà kia xác giặc kín sông
Cuộn trào ngọn sóng Biển Đông
Cả quê hương quyêt đồng lòng không lơi!*Đâu có phải thế thời… phải thế!
Lũ bất nhân đổi bể, bán giời
Đống tiền vạn kiếp tanh hôi
Một thân Ích Tắc, muôn đời còn chê.
Thù mối nọ, dây kia chồng chất
Kế mưu sâu… bí mật chui luồn
Hại từ ao cá, đầm tôm
Triệt từ cây cỏ, ruộng vườn, thuốc thang.
Mặt hớn hở… Lòng lang dạ sói
Bọn gian tham đào núi, phá rừng
Một bầy cầy cáo chung lưng
Vét cho cạn hết biển sông… mới là!
Mẹ cha ta bốn mùa mưa nắng
Chiến tranh dài mấy chặng chông gai
Bao đời gánh nặng oằn vai
Mong manh áo rách buốt ngoài lạnh trong.
Dòng dõi vốn Lạc Hồng xưa ấy
Bốn ngàn năm cầy cấy hái trồng
Bàn tay dời núi lấp sông
Quê hương một dải mây hồng uốn quanh.
Bao lần giặc xâm lăng bờ cõi
Là bấy lần sóng nổi Đằng Giang
Ngàn năm sừng sững Chi Lăng
Ngọc Hồi… Vạn Kiếp… Bao lần giặc tan.
Đống Đa ấy xương còn chất ngất
Nhị Hà kia xác giặc kín sông
Cuộn trào ngọn sóng Biển Đông
Cả quê hương quyêt đồng lòng không lơi!*Đâu có phải thế thời… phải thế!
Lũ bất nhân đổi bể, bán giời
Đống tiền vạn kiếp tanh hôi
Một thân Ích Tắc, muôn đời còn chê.
Thù mối nọ, dây kia chồng chất
Kế mưu sâu… bí mật chui luồn
Hại từ ao cá, đầm tôm
Triệt từ cây cỏ, ruộng vườn, thuốc thang.
Mặt hớn hở… Lòng lang dạ sói
Bọn gian tham đào núi, phá rừng
Một bầy cầy cáo chung lưng
Vét cho cạn hết biển sông… mới là!
***
Bông hoa mang sắc đêm
Bông hoa mang sắc đêm
Cô đơn hoa
và
cô đơn em.
Sẫm tối.
và
cô đơn em.
Sẫm tối.
Cửa sổ đêm
lạc lối
anh trăng suông.
lạc lối
anh trăng suông.
EM
- Mình em
Bông hoa mang sắc đêm
nguội lạnh chiều tàn nắng
lẻ loi
câm lặng
đơn côi!
- Mình em
Bông hoa mang sắc đêm
nguội lạnh chiều tàn nắng
lẻ loi
câm lặng
đơn côi!
ANH
- và anh
Nửa bên kia xa xôi
nửa bên kia rạn vỡ
Khúc sầu đêm
chơi vơi!
- và anh
Nửa bên kia xa xôi
nửa bên kia rạn vỡ
Khúc sầu đêm
chơi vơi!
Ngơ ngác đêm
lủi thủi
hạt sương rơi
run run
ngọn lá.
Mù giăng giăng
bóng lẻ
xa.
xa.****************************
lủi thủi
hạt sương rơi
run run
ngọn lá.
Mù giăng giăng
bóng lẻ
xa.
xa.****************************
Gưỉ SAO BĂNG
Ứ nghẹn lời em trải trắng đêm
Quặn lòng như muối xát con tim
Dấu niềm xưa cũ yên trong mộng
Vùi kín nỗi đau giữa lặng im !
Quặn lòng như muối xát con tim
Dấu niềm xưa cũ yên trong mộng
Vùi kín nỗi đau giữa lặng im !
•THƠ 7 CHỮ = BƯỚM LUYÊN HOA
•LỤC BAT QUAN HỌ ƠI! ĐỪNG ...
QUAN HỌ ƠI! Đừng...
Viết tặng VŨ TUẤN ANH - NLC
"Đường quê" xưa vẫn "thì thầm"*..."Đôi bên vạt áo ướt đầm như mưa"**…
Cái thời hai đứa còn… chưa
Người đi… ta nhặt sao khuya đầu đình
Cái thời tát nước một mình
Người đi… để lại buồn tênh dây gầu.
Cái thời xin mẹ miếng giầu
Nhón thêm miếng nữa, chia nhau ăn cùng.
Cái thời hai đứa còn… chưa
Người đi… ta nhặt sao khuya đầu đình
Cái thời tát nước một mình
Người đi… để lại buồn tênh dây gầu.
Cái thời xin mẹ miếng giầu
Nhón thêm miếng nữa, chia nhau ăn cùng.
….
Nghe đồn sáo dợm sang sông**
"Quan họ ơi… đừng"...*.!
"Quan họ ơi… đừng"...*.!
Quan họ…
Đừng!
THU - THU
Thu _ mây nhè nhẹ xốp như bông
Thu_ ráng mong manh ánh rực hồng
Thu _ gió bồng bềnh xao xác lá
Thu _ sầu vương vấn dáng mi cong
Thu _ tình mọng đỏ làn môi ấm
Thu _ nhớ mơ màng đôi mắt trong
Thu _ buồn man mác tình xa lắc
Thu _ đêm dịu ngọt giấc thu nồng!
Thử bỏ chữ đi xem nào
Nhè nhẹ mây xốp bông
Mong manh ráng rực hồng
Bồng bềnh xao xác lá
Vương vấn dáng mi cong
Mọng đỏ làn môi ấm
Mơ màng đôi mắt trong
Man mác tình xa lắc
Dịu ngọt giấc thu nồng....
Thu_ ráng mong manh ánh rực hồng
Thu _ gió bồng bềnh xao xác lá
Thu _ sầu vương vấn dáng mi cong
Thu _ tình mọng đỏ làn môi ấm
Thu _ nhớ mơ màng đôi mắt trong
Thu _ buồn man mác tình xa lắc
Thu _ đêm dịu ngọt giấc thu nồng!
Nhè nhẹ mây xốp bông
Mong manh ráng rực hồng
Bồng bềnh xao xác lá
Vương vấn dáng mi cong
Mọng đỏ làn môi ấm
Mơ màng đôi mắt trong
Man mác tình xa lắc
Dịu ngọt giấc thu nồng....
THƠ 7 CHỮ -- CHỢ THỊT
•THƠ 7 CHỮ CHỢ CÁ
CHỢ CÁ

Ngày ngày chợ cá họp ven sông
Thích cánh chen chân sáu bảy vòng
Người bán thách tăng ba bốn giá
Kẻ mua nài bớt một vài đồng
Tôm tươi, cá nhảy thì mua đắt
Ốc thối, tép ươn được biếu không
Lúc nước cạn dòng hay lũ quét
Vắng tanh cá lẹp lẫn đòng đong!
Bài sửa
Ngày ngày chợ cá họp ven sông
Tôi đến ngó nghiêng khắp một vòng"
Người bán thách tăng ba bốn giá
Kẻ mua nài bớt một vài đồng
Tôm tươi, cá nhảy thì mua đắt
Ốc thối, tép ươn được biếu không
Cám cảnh cái nghèo nơi xóm vắng
Dân chài cuộc sống mãi long đong
THOANG THU
Thoáng thu

Mây thu xanh tận cuối trời
Ai mang thu đến cho người chốn xa..
Ai mang thu đến cho người chốn xa..
Sẽ sàng nửa ánh trăng tà
Mong manh neo hạt sương sa góc trời.
Khuya đêm tôi thức cùng tôi
Lắng bông hoa khế nhẹ rơi mé vườn.
Gió đưa ngan ngát hương sen
Nghe lao xao lá ngoài thềm rơi rơi...
Xạc xào thu quyện hồn ai
Bồng bềnh thu giữa mây trời mênh mang...
Mong manh neo hạt sương sa góc trời.
Khuya đêm tôi thức cùng tôi
Lắng bông hoa khế nhẹ rơi mé vườn.
Gió đưa ngan ngát hương sen
Nghe lao xao lá ngoài thềm rơi rơi...
Xạc xào thu quyện hồn ai
Bồng bềnh thu giữa mây trời mênh mang...
VỊNH VÓ BÈ = THƠ THẤT NGÔN
Vịnh vó bè
Bài đã sửa lần 2
Đen đen bè vó nổi lồng bồng
Luồng to hai cột song song đứng
Tre nhỡ bốn ngành uốn uốn cong
Con sỏ giữ cần dương ngất ngưởng
Cái dây buộc lưới tuột lòng thòng
Chân đu, lưng nhún, tay co kéo
Cá cá, cua cua... đố thoát vòng
Bài đã sửa lần 2
Nước bạc lung linh trắng bến sông
Dăm ba bè vó nổi lồng bồng
Vầu to đóng chắc hai góc chéo
Tre nhỡ uốn vòng bốn cạnh cong
Con sỏ* trên cao nêm chắc chắc
Vó tơ mé dưới túm lòng thòng
Chân đu, lưng nhún, tay vơ chặt
Cá cá, cua cua... đố thoát vòng !
*con sỏ: là cái chốt ngang ở các khớp nối bè vó

Bài sửa lần 1
Nước bạc lung linh khắp bến sôngDăm ba bè vó nổi lồng bồng
Vầu to đóng chắc hai góc chéo
Tre nhỡ uốn vòng bốn cạnh cong
Con sỏ* trên cao nêm chắc chắc
Vó tơ mé dưới túm lòng thòng
Chân đu, lưng nhún, tay vơ chặt
Cá cá, cua cua... đố thoát vòng !
*con sỏ: là cái chốt ngang ở các khớp nối bè vó
Bài sửa lần 1
Đen đen bè vó nổi lồng bồng
Luồng to hai cột song song đứng
Tre nhỡ bốn ngành uốn uốn cong
Con sỏ giữ cần dương ngất ngưởng
Cái dây buộc lưới tuột lòng thòng
Chân đu, lưng nhún, tay co kéo
Cá cá, cua cua... đố thoát vòng
G ỬI TÌNH YÊU
THƠ VUI: GỬI TÌNH YÊU
- Ai ngờ Tình yêu là Cuội.
*
-Tình yêu rụt lưỡi không nói
Ngay từ sau đêm tân hôn!
Ngày ngày Tình yêu bồn chồn
Mong ngóng người xưa tình cũ
Đêm đêm xót xa thương nhớ
Dấu yêu dang dở một thời
Tình yêu nhặt vung, so nồi
Thấy mình "cao cao tại thượng"
Tình yêu " đầu rồng, mình phượng"
Vợ là cái đồ vô công!
Ra ngoài Tình yêu dễ thương
Dáng dấp đàng hoàng lich sự
Về nhà Tình yêu phứa phựa
Văng toàn“đặc sản” bốn phương.Dờ hồn đấm xéo, tát ngang
"Mẹ con nhà này phải dạy
"Người ngoài biết là nhục đấy
" Cái thứ vợ... gỉ... con... gì..."
Mọi thứTình yêu dùng thừa
Mới mong đến phần của vợ:
"Lẽ đời xưa nay là thế
Đồ”thải” còn có đầu đuôi…"Bao nhiêu "gia pháp" trên đời
Lời của Tình yêu là " luật"
Chợt hứng, cho nói thì được
Bực mình, bắt nín phải câm.
Ngày ngày… tháng tháng… năm năm…
Tiền bạc cũng ghi rành rẽ:
“ Của ta là của ta nhé!
Của vợ cũng là của ta!”
*
Tức nước, bờ vỡ toang ra
Xéo lắm, giun quằn, dế quéo.
Mặc kệ "gáo tròn, muôi méo"
Bỏ của thoát thân.
XIN CHÀO!
CÁI CHUM
CÁI CHUM
Tìm gỉ, tìm gì ? Chàng ơi!
Chả có cái gì ở đấy!
Gói muối , củ gừng hôm ấy
Hình như cất cả trong chum...
...À mà; để thiếp nhớ xem
Cái chum hình như đem gán
Đận mà thuyền chàng mắc cạn
Neo ngược mé bên kia bờ...
Đêm ấy trời lâm thâm mưa
Loăng quăng chàng nhầm bè vó...
Làng họp quan viên ngả vạ
Bắt mang chum đại ra đền.
...
Chàng đổ là tại trời đêm
Bè nào cũng phên liếp ấy
Cái của "chó treo, mèo đậy"
Mà đây lại cứ tơ hơ...
Nín hơi: nhún nhún, đu đu
Quờ quờ... cá đây, cua đấy
Trên: bưởi phao căng mây mẩy
Dưới: lưới tơ mịn mịn tay...
Oằn lưng cất vó cả ngày
Lơ mơ thuốc lào dăm điếu
Tối mò ... lần lần mép chiếu
Nào hay chân ải, chân ai?!
Người ta khen chàng cãi tài
Thiếp thì bầm gan tím ruột
Từ hôm chum về nhà khác
Vơi đầy bao bận nước mưa????!
Tìm gỉ, tìm gì ? Chàng ơi!
Chả có cái gì ở đấy!
Gói muối , củ gừng hôm ấy
Hình như cất cả trong chum...
...À mà; để thiếp nhớ xem
Cái chum hình như đem gán
Đận mà thuyền chàng mắc cạn
Neo ngược mé bên kia bờ...
Đêm ấy trời lâm thâm mưa
Loăng quăng chàng nhầm bè vó...
Làng họp quan viên ngả vạ
Bắt mang chum đại ra đền.
...
Chàng đổ là tại trời đêm
Bè nào cũng phên liếp ấy
Cái của "chó treo, mèo đậy"
Mà đây lại cứ tơ hơ...
Nín hơi: nhún nhún, đu đu
Quờ quờ... cá đây, cua đấy
Trên: bưởi phao căng mây mẩy
Dưới: lưới tơ mịn mịn tay...
Oằn lưng cất vó cả ngày
Lơ mơ thuốc lào dăm điếu
Tối mò ... lần lần mép chiếu
Nào hay chân ải, chân ai?!
Người ta khen chàng cãi tài
Thiếp thì bầm gan tím ruột
Từ hôm chum về nhà khác
Vơi đầy bao bận nước mưa????!
CHỢT TỈNH
CHỢT TỈNH
When you feel like giving up, think of this man...
Nếu cảm thấy tuyệt vọng thì hãy nghĩ về người đàn ông này...
EM
ĐI
NHỮNG ĐÔI GIẦY TIỀN NGÀN BẠC VẠN
SẮC MÀU
LẤP LOÁNG
DƯỚI CHÂN.
GIẦY EM CAO
VÀ
NHÀ EM CŨNG CAO.
MÂY BAY NGANG VÀ CHIM XÂY TỔ
HỒNG HỒNG
NẮNGMAI
CỨA SỔ.
... KIÊU SA EM
NGÀY MƯỢT MÀ TRÔI TRÊN NHUNG LỤA
ĐÊM ÔN ÀO ĐÈN MÀU RỰC RỠ...
NGÀN VÀNG MUA MỘT NÉT CƯỜI
MỘTTHOÁNG CHÂN DÀI
MIÊN MAN EM
... MIÊN MAN...
TRỐNG RỖNG!
*
RỒI MỘT NGÀY
VÔ TÌNH EM
NHÌN THẤY NGƯỜI ĐÀN ÔNG
- NGƯỜI ĐÀN ÔNG MỘT CHÂN LÓC CỘC
CHỐNG NẠNG CONG QUEO NHẢY SAU XE CON GÁI NHỎ
CẢ CƯỜI!
HOA TUYẾT TRẮNG BAY LÀ LÀ QUANH HỌ
TINH KHÔI.
CHỢT TỈNH
EM
CHƠI VƠI
NHỚ VỀ THUỞ ẤU THƠ XA LẮC
CHA VÀ EM...
CHÂN LẤM BÙN
ĐƯỜNG QUÊ..
DẰNG DẶC.
BẤT NGỜ
EM
CHẠY THEO HAI BỐ CON NGƯỜI LẠ MẶT.
VỘI VÀNG
VỘI VÀNG
CHẠY THEO
CHẠY THEO.
CHÂN ĐẤT!!
EM
ĐI
NHỮNG ĐÔI GIẦY TIỀN NGÀN BẠC VẠN
SẮC MÀU
LẤP LOÁNG
DƯỚI CHÂN.
GIẦY EM CAO
VÀ
NHÀ EM CŨNG CAO.
MÂY BAY NGANG VÀ CHIM XÂY TỔ
HỒNG HỒNG
NẮNGMAI
CỨA SỔ.
... KIÊU SA EM
NGÀY MƯỢT MÀ TRÔI TRÊN NHUNG LỤA
ĐÊM ÔN ÀO ĐÈN MÀU RỰC RỠ...
NGÀN VÀNG MUA MỘT NÉT CƯỜI
MỘTTHOÁNG CHÂN DÀI
MIÊN MAN EM
... MIÊN MAN...
TRỐNG RỖNG!
*
RỒI MỘT NGÀY
VÔ TÌNH EM
NHÌN THẤY NGƯỜI ĐÀN ÔNG
- NGƯỜI ĐÀN ÔNG MỘT CHÂN LÓC CỘC
CHỐNG NẠNG CONG QUEO NHẢY SAU XE CON GÁI NHỎ
CẢ CƯỜI!
HOA TUYẾT TRẮNG BAY LÀ LÀ QUANH HỌ
TINH KHÔI.
CHỢT TỈNH
EM
CHƠI VƠI
NHỚ VỀ THUỞ ẤU THƠ XA LẮC
CHA VÀ EM...
CHÂN LẤM BÙN
ĐƯỜNG QUÊ..
DẰNG DẶC.
BẤT NGỜ
EM
CHẠY THEO HAI BỐ CON NGƯỜI LẠ MẶT.
VỘI VÀNG
VỘI VÀNG
CHẠY THEO
CHẠY THEO.
CHÂN ĐẤT!!
CÕNG
CÕNG
If your society is unfair to you, how about her?
Nếu xã hội không công bằng với bạn:... thế còn bà cụ này?
Kềnh càng bó củi sụn lưng...
Tuổi già vác núi gánh rừng trên vai
Bạc phơ tóc, rách tướp giày
Chân thì ngắn... đường lại dài lê thê!
Gập ghềnh đá núi dốc khe
Còng lưng cụ cõng mùa hè về đông!
Một đời giá tuyết, lạnh băng
Chắt chiu ủ ngọn lửa hồng...
Vì ai???
Kềnh càng bó củi sụn lưng...
Tuổi già vác núi gánh rừng trên vai
Bạc phơ tóc, rách tướp giày
Chân thì ngắn... đường lại dài lê thê!
Gập ghềnh đá núi dốc khe
Còng lưng cụ cõng mùa hè về đông!
Một đời giá tuyết, lạnh băng
Chắt chiu ủ ngọn lửa hồng...
Vì ai???
CHỈ CÒN
Chỉ còn lại thế thôi anh!
Chỉ còn hai đứa chúng mình với nhau.
Trăng rằm hắt sáng gốc cau
Ánh sao rụng xuống giàn giầu xanh xanh.
Thôi đừng quanh quẩn nữa anh!
To vương thuở ấy, đoạn tình đã lâu!
Kể từ sông Cái bắc cầu
Con đò gác mái, rạn đau lòng đò!
Cũng từ dạo ấy đến giờ
Đường gần bỗng hóa thành xa khôn cùng.
Quanh co khúc khuỷu con sông
Thờ ơ nước cứ theo dòng lặng trôi.
Suối nguồn gửi nước ra khơi
Chắt chiu từng giọt mưa rơi cuối mùa
Nâng niu màu tím hoa mua
Diụ dàng tô ánh trăng ngà lung linh...
Chỉ còn hai đứa chúng mình với nhau.
Trăng rằm hắt sáng gốc cau
Ánh sao rụng xuống giàn giầu xanh xanh.
Thôi đừng quanh quẩn nữa anh!
To vương thuở ấy, đoạn tình đã lâu!
Kể từ sông Cái bắc cầu
Con đò gác mái, rạn đau lòng đò!
Cũng từ dạo ấy đến giờ
Đường gần bỗng hóa thành xa khôn cùng.
Quanh co khúc khuỷu con sông
Thờ ơ nước cứ theo dòng lặng trôi.
Suối nguồn gửi nước ra khơi
Chắt chiu từng giọt mưa rơi cuối mùa
Nâng niu màu tím hoa mua
Diụ dàng tô ánh trăng ngà lung linh...
QUÊ HƯƠNG
QUÊ HƯƠNG

Mẹ cha ta bốn mùa mưa nắng
Chiến tranh dài mấy chặng chông gai
Bao đời gánh nặng oằn vai
Mong manh áo rách buốt ngoài lạnh trong.
Dòng dõi vốn Lạc Hồng xưa ấy
Bốn ngàn năm cầy cấy hái trồng
Bàn tay dời núi lấp sông
Quê hương một dải mây hồng uốn quanh.
Bao lần giặc xâm lăng bờ cõi
Là bấy lần sóng nổi Đằng Giang
Ngàn năm sừng sững Chi Lăng
Ngọc Hồi… Vạn Kiếp… Bao lần giặc tan.
Đống Đa ấy xương còn chất ngất
Nhị Hà kia xác giặc kín sông
Cuộn trào ngọn sóng Biển Đông
Cả quê hương quyêt đồng lòng không lơi!
*
Bon giặc cướp nhọ bôi lịch sử
Lũ bất nhân ngăn bể, rạch giời
Đống tiền vạn kiếp tanh hôi
Một thân Ích Tắc, muôn đời cười chê.
Bốn ngàn năm, mối thù chồng chất
Tháng ngày dài… bí mật chui luồn
Hại từ con cá, con tôm
Triệt từ cây cỏ, ruộng vườn, thuốc thang.***
Mẹ cha ta bốn mùa mưa nắng
Chiến tranh dài mấy chặng chông gai
Bao đời gánh nặng oằn vai
Mong manh áo rách buốt ngoài lạnh trong.
Dòng dõi vốn Lạc Hồng xưa ấy
Bốn ngàn năm cầy cấy hái trồng
Bàn tay dời núi lấp sông
Quê hương một dải mây hồng uốn quanh.
Bao lần giặc xâm lăng bờ cõi
Là bấy lần sóng nổi Đằng Giang
Ngàn năm sừng sững Chi Lăng
Ngọc Hồi… Vạn Kiếp… Bao lần giặc tan.
Đống Đa ấy xương còn chất ngất
Nhị Hà kia xác giặc kín sông
Cuộn trào ngọn sóng Biển Đông
Cả quê hương quyêt đồng lòng không lơi!
*
Bon giặc cướp nhọ bôi lịch sử
Lũ bất nhân ngăn bể, rạch giời
Đống tiền vạn kiếp tanh hôi
Một thân Ích Tắc, muôn đời cười chê.
Bốn ngàn năm, mối thù chồng chất
Tháng ngày dài… bí mật chui luồn
Hại từ con cá, con tôm
Triệt từ cây cỏ, ruộng vườn, thuốc thang.***
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)
