Thứ Bảy, 20 tháng 9, 2014

ĐỌC BÀI THƠ CON CÓC 6 CÙA nhà thơ Nguyễn Nguyên Bảy




Thơ luận dịch/ NGUYỄN NGUYÊN BẢY

BA BÀI THƠ CON CÓC 5,6 & 7 
NNB: Ba Bài Thơ Con Cóc này, tôi sang tai được dưới Underground/ Seattle W. USA ( Bảo tàng The Great Fire Of 1889/ hiện khí của trăm năm trước còn được giữ lại ), chép lại tự mình giải mã và chia sẻ giải mã cùng bầu bạn quan tâm dịch học nghiệm đời. Ba Bài Thơ Con Cóc này, cộng bốn bài bài viết trước, là Bảy, thơ Con Cóc thể tài này kể là xong. 


BÀI THƠ CON CÓC,6

Thiên Cơ cồng chiêng, sói tru trăng phun lửa
Lũy làng hang động cháy như rang..Con cóc trong hang 
Tóc trắng bứt từng cụm trọc
Xin thần linh hóa tóc thành súng gươm
Trao dặn cháu con chờ tiếng gà tre gáy..

Vang rền cửa hang ba lần, ba tiếng gà tre gáy
Con Cóc nhảy ra. Lửa sói tru trăng cháy đỏ tanh trời
Công phượng ngựa xe lòn ngược lửa
Vạc cò già trẻ rồng rắn tản xuôi
Cóc trọc đầu cùng cháu con theo gà tre dàn trận

Con Cóc ngồi đó, sang tai thiên cơ
Xuống tấn ba lần gà tre mọc bảy cựa
Gà tre bảy cựa gọi ngựa chín hồng mao
Ngựa chín hồng mao hóa ngựa thần phun lửa, nuốt lửa..

Nuốt lửa nấm gà tre phun trụ kiệt
Sói tru trăng cửa càn hồn ra cửa tử (5)
Xác nước tanh bành trước mộ tần vương
Con con nhảy đi.. tìm hùng anh gà tre
Quy tập được bảy tiếng gáy nấc..

(5) Cửa Càn, cửa Tử, tên hai cửa ma trận kinh dịch.

Thơ luận dịch
NGUYỄN NGUYÊN BẢY
 ***

Đ
ỌC BÀI THƠ CON CÓC 6  TỪ GÓC ÂM DƯƠNG 
Bài thơ Con Cóc 6 bắt đầu từ tiếng cồông chiêng.
Tiếng côồng chiêng của dân
 mường cư mán, cư dân vùng hái lượm dung để gọi nhau, gọi mùa màng, gi huê tình, dục phồn thực…
Nay côồng chiêng rung lên gọi lửa.
Lửa.
Khắp nơi là lửa.
 Là lửa. Lửa từ miệng "sói tru trăng… từ hồng hoang giận dữ, từ mông muội đáy thẳm dâng trào.
Tịnh không bóng người, tịnh không bóng ngựa.
Chỉ có Cóc bảo Sói gào, nhưng không gào Giời ( tượng Dương), mà gào bóng Giăng - tượng Âm hiền hành nhu mì êm dịu… Sao vậy nhỉ?!

Phàm nếu là lửa thêm lửa , lửa bốc ngùn ngụt thăng thiên, cao mấy mà không có Chân Âm kìm giữ… rồi Lửa cũng bay, cũng tiêu, cũng tán, cũng tàn…

NNB để cho Âm Dương hoà hợp rồi mới phun thành lửa.
Đó là:  Ngọn lửa sinh, Ngọn lửa hoá.
 Ngọn lử
a hoá từ chỏm đỉnh của suy tư, của kết tinh chí khí: “Tóc từng cụm trọc” mà không là sợi, là nắm; không là cắt, mà bứt. Bứt. Cái hành động của cơn giân trào sôi, của sự giải toả luôn bị chèn nén của nỗi đau riêng…

Rồi 
Ngọn lủa hoá, mà Thần linh chỉ là trợ giúp.
Tóc là hoa máu đã phơi trắng. Máu đã cạn kiệt cho sinh tồn năm tháng; còn lại một mớ không sắc màu, bỗng được hoá súng, hoá gươm, hoá vũ khí cho sinh tồn tiếp nối, cái sự tiếp nối không dễ gì cho một xứ sở như mông muội, như mong manh, như hồng hoang yếu đuối ở một nơi mù xa… âm thầm giành giật từ biển từng tấc đất, tranh gữi chi ly từng mẩu ngắn rú rừng thâm u về cho mình cho sự sinh sôi mai này tiếp nối.
Rồi...
Gà tre gáy.
 Chỉ có Gà gọi được mặt trời… Và khi cần kíp, Cậu Giời Cóc có quyền “nghiến răng đòi mưa”, đã dùng đến phép thiêng của gà tre gọi Giời vào cuộc. Giời lúc đó không là là linh thiêng ngút ngát vời xa, mà chỉ như một phần của đoàn quân với Cóc với Sói, với gà tre,..  như một người lính trong NGỌN LỬA HOÁ bừng bừng ngút ngát.

Cái ẩn ý, nếu tôi không hiểu sai, thì tác giả đã hạ bệ “Ông Giời”, để cho Tượng DƯƠNG tối linh ấy thành một nút kêt, một động lực trong sức mạnh của sinh tồn. Sức mạnh quyện hoà Lưỡng nghi, Tam tài thành vô song, thành tuyệt đỉnh. Nhưng lại tuần tự, ngăn nắp…Lạ.
Một cuộc LỬA động trời ngăn nắp…
 Khi “tiếng gà tre gáy”, muôn hồn dưới trên tỉnh dậy, “cóc nhảy ra’’…

Lửa sói tru trăng đỏ tanh trời”. Cái tàn khốc của trận chiến đâu đó hiện sau chữ “đỏ tanh trời” … đủ thấy mùi máu xương da thịt, thấy đủ sự chết chóc rã phơi thối rữa đớn đau hiện hữu

Lúc đó
Những người quân tử dáng công, hình phượng lên xe, phi ngựa khéo khôn “lòn ngược lửa” cùng đoàn quân Lửa mà tiến lên.
Không có, và không cho phép  sự thối lui hèn nhát, không có so đo giàu sang, nghèo hèn ở đây. Chỉ có lặng lẽ “ lòn ngược lửa” tiến lên phía “ lửa … đỏ tanh trời”… mà chiến đấu.
Còn những dấu yêu, trân quý, yếu mềm, già nua nhưng đáng  được trân trọng gìn giữ thì khẽ khàng tản xuôi...
Cuốc chiến lặp đi lặp lại với năm tháng hình như không còn là một cuộc chiến chớp nhoáng quyết chết, mà là chết một phần cho trường tồn muôn kiếp.
 Phép bảo tồn lực lượng được nêu bằng một câu rất ngắn”Vạc cò già trẻ rồng rắn tản xuôi”… Không cho phép một lựa chọn chơi “ sát ván”.

Không còn là bài thơ về Con Cóc đơn thuần, mà như một phép dụng binh, dụng quân… cho cuộc sống mai ngày tiếp nối vậy!
Khi “ Cóc trọc đầu cùng cháu con theo gà tre dàn trận”… Một đội quân thiện lương mang theo sự thiện lương, với tướng Gà tre cũng thiện lương ra trận.
( Người thiện lương nào ai muốn đánh nhau, song để bảo về cho tâm hồn thiện lương thì đành phải chém đâm! ) Người thiện lương, tấm lòng thiện lương sẽ thắng! Nên sức mạnh được tác giả nhân lên với khí thê hào hùng vút cao
Lẽ Âm Dương Thiện Ác hợp nhất quy về Thái Cực. Sức mạnh phi thường từ đây, biến hoá phi thường từ đây.
“Xuống tấn ba lần gà tre mọc bảy cựa" 
Rồi:
"Gà tre bảy cựa gọi ngựa chín hồng mao"Đến hùng dũng tự tin:
"Ngựa chín hồng mao hóa ngựa thần phun lửa, nuốt lửa”
Lại lạ nữa.
 Đã ":phun lửa" lại còn "nuốt lửa". Mới thấy sự quyết chiến vẫn chỉ ngang với lẽ bảo tồn! 
Nuốt lửa để giữ lấy chân dương cho cuộc trường tồn mai sau tiếp nối! 
Nên sức mạnh bùng lên:
“Nuốt lửa nấm gà tre phun trụ kiệt
Sói tru trăng cửa càn hồn ra cửa tử” 
Phép đối lập Thống nhất của Lương Nghi Âm Dương được tác giả dùng ngay cả ở những câu cuối bài. Đọc lên nghe như ngược tai mà lại thuận lý. Hình như tác giả muốn cảnh cáo quân thù, nói đến khi cần tiêu diệt mầm hoạ xâm lăng, đánh đuổi quân thù từ ca càn hồn (đi còn về được ) ra chôn nơi của tử ( là nơi chấm hết mọi sự sống không hòng quay lại ). Là xứ sở này vốn rất hiền lành, nhưng thuận lẽ trời để bảo vệ chốn ở ăn thì cũng trở nên quyết liệt; không chỉ vì hôm nay, mà còn cho mai sau xanh tươi an lành.

.*
Cuộc chiến theo nhau đi qua, đời đời tiếp nối, để cho xứ sở trường tồn; máu thịt dân lành và chiến binh còn ngổn ngang rừng núi, ruộng đồng suối sông, đau thương còn nặng trĩu xóm làng... nhưng họ vẫn yêu hết lòng nơi sinh ra họ, nuôi dưỡng họ và là nơi khai nguồn thương nhớ
, tựa nương năm tháng cc lòng, vất vả.
Khi đó:
Con cóc
 nhảy đi.. tìm hùng anh gà tre
Quy tập được bảy tiếng gáy nấc.

A...a.. a..Sau bao nhi êu gắng công… bao ngược xuôi vất vả, bao máu đổ xương khô, thây phơi đồng nội... lang thang kiếm tìm sao hồn linh lại chỉ: 

Quy tập được bảy tiếng gáy nấc
……
Một cái gì trĩu nặng hôm nay.
 Liệu  mai đây nỗi đau đầy vơi nghẹn tắc này có qua đi hay không nhỉ?!
Con cóc nhảy đi.. tìm hùng anh gà tre...

4 nhận xét :

ngocdunglyhoa nói...

Chủ nhật sang chơi ,khó gặm cái món này quá HC ạ. hu hu .....Xin cái bùn về vậy hi hi

HẠT CAT nói...

http://zensoft.vn/Attachs/Articles/14038/1_.jpg
Tặng anh đôi cóc mang về ạ

TRẦN MINH LÊ nói...

Bá cáo chị chứ -con cóc mà ý nghĩa vần điệu như thế này thì em nhảy theo đến bao giờ đây ........
Đầu tuần vui khỏe chị nhé -

HẠT CAT nói...

Thế thì kệ nó.
Con cóc sẽ nhảy đi!