Thứ Năm, 6 tháng 11, 2014

CHO BUỒN ĐAU VỤN NÁT


( cho nỗi buồn đau đến vun nát xơ tơi của ai đó! )


Em nhặt đêm đen nát bấy nỗi mình 
Nhức nhối khúc nhôi oan nghiệt
D
ìm quá khứ vào lặng câm tuyệt diệt

 Tí tách giọt rơi vẫn nhói buốt tim.

Ném tan hoang vào hố thẳm lãng quên
Sao đêm thanh vẫn qu
ặn niềm đau đáu

Nghiệp duyên tàn, cuộc tình còn rỉ máu
Đêm đơn côi lệ ướt đẫm bờ mi.


Hoá đá rồi… mà đá vẫn giá tê.
Sương muối hạt vẫn bào m
òn hưu quạnh

Trăng đông sợi nhợt nhạt hình xơ mảnh
Gi
ó thét gào cho tung toé oan khiên.


T
 bi cuộc đời…  

Sao không có phần em?!
Không có gì cho đơn côi xa cũ 
không có gì có mai ngày héo rũ.
Em đến từ đâu

 rồi
 Em sẽ về đâu?!

Buồn

Em ơi!
 Buồn chất chứa vực sâu

Buồn ngập dặc dài đời héo lánh.
Lầm lũi nhặt hư vô buốt lạnh
Ướp băng mình

Cây cầu th
áng năm mục rũa bập bềnh

Xa cũ vết thương há miệng...

Xin cho
được tan vào xanh biển 

Mặn mòi bọt nước ôm mây
Xin cho tan v
ào sóng trắng ngt ngà say.

Cho vụn tan khuya đêm
Lặng lẽ về

Quên lãng!

2 nhận xét :

Bulukhin Nguyễn nói...

Nghiệp duyên tàn chớ nghiệp tạo tác ở cõi ta bà không bao giờ tàn. Bởi vậy nỗi buồn có bị đập vụn nát thì từng mẫu nhỏ kia cũng là buồn. Mong bạn là Tháp Ngà an nhiên của chính mình, lúc đó nỗi buồn sẽ lùi xa.

HẠT CAT nói...

Cám ơn lời khuyên. Nhưng mình viết loăng quăng thoi. Mình làm gì có thời gian để buồn