Thứ Sáu, 3 tháng 8, 2018

MỘT MÌNH

MỘT MÌNH

Một mình ai, một mình tôi
Một mình ngang đất, dọc trời xông xênh
Khỏi đêm chộn rộn nỗi tình
Khỏi ngày thấy cánh chim xanh cũng rầu
Biết rằng đâu chẳng là đâu
Ba bề trống vắng, muộn sầu bốn bên
Một lia - lá rụng mé hiên
Một lùa - ngọn chổi quét nghiêng mép hè...
Bải bơ hơi ấm ngoài lề
Một thìa dấm cũng chát chua miệng đời.
Dở hay cũng một kiếp người
Đã trong gương giá, lại sôi vẻ hồng.

Mang mang nước cuộn dòng trong
Thảnh thơi cá lội, sóng bồng mỗi khi
Nhẹ thuyền rảnh mái nẻo về
Nông sâu chèo lái, sớm khuya bồng bềnh

... Hữu duyên mà lại vô tình
Cầu tre đơn gióng, bờ kênh trụt trồi
Chiếu manh đã chật chỗ ngồi
Oản thừa; lại thiếu nắm xôi chia phần
Cỗ bàn mâm sắp tròn mâm
Lanh tanh giọt giọt mưa dầm 
tháng hai

Một mình ai, một mình tôi...

Không có nhận xét nào :