Chủ Nhật, 5 tháng 4, 2015
Thứ Sáu, 3 tháng 4, 2015
Thứ Tư, 1 tháng 4, 2015
Thứ Hai, 30 tháng 3, 2015
LINH TINH
LINH TINH
Ngọt đắng mây buông sắc nhạt thưa
Vần xoay gió rách quẩn màn mưa
Lạ quen muôn thuở tình xa lắc
Lạnh ấm phút giây nghĩa cũ xưa
Lầu vắng im lìm rèm khép mở
Sông sâu lầm lụi váng đong đưa
Sớm chiều kinh mõ ru đời lặng
Bát nhã chèo rung sóng nước lùa
Ngọt đắng mây buông sắc nhạt thưa
Vần xoay gió rách quẩn màn mưa
Lạ quen muôn thuở tình xa lắc
Lạnh ấm phút giây nghĩa cũ xưa
Lầu vắng im lìm rèm khép mở
Sông sâu lầm lụi váng đong đưa
Sớm chiều kinh mõ ru đời lặng
Bát nhã chèo rung sóng nước lùa
Thứ Sáu, 27 tháng 3, 2015
MẸ
( mẹ một người ban tôi vừa mất sáng nay.
Tôi lại nhớ mẹ mình vô hạn. Xin bái biệt MẸ.)
--------///----//------
MẸ
--------///----//------
Để lại muôn ngàn yêu dấu
Mẹ thênh thênh bước xuống thuyền
Bát nhã tâm kinh thánh thót
Chèo buông cập bến cửu tuyền.
Mẹ đi về miền xa thẳm
Cõi đời con trẻ bơ vơ
Vô thường muôn sau ngàn trước
Lặng câm ngọn sóng xa bờ.
Mẹ là thân yêu máu thịt
Bánh nhau cuống rốn hài nhi
Nước mắt bao giờ chảy ngược?
Mẹ ơi!
Đâu nữa ngày về...?
Buồn mây mắc màn xuân xám
Mưa buông giọt nhớ giọt thương
Gió lùa hồn về xa thẳm
Rơi rơi sợi sợi khói hương .
Miếng cơm tháng ngày búng lọn
Mẹ chiu chắt cả tấm lòng.
Mẹ xa... Trời thành trống rỗng
Đất thành hố thẳm khôn cùng.
Mẹ ơi! Biết là hữu hạn
Mong manh thoáng một đời người
Rồi mai ở nơi cõi nhớ
Mặn dòng nước mắt mẹ xuôi...
Quỳ lạy muôn ngàn sâu thẳm
An vui mẹ chốn nước mây
Cõi Phật bình yên hồn mẹ.
Nam mô!
Ân đức cao dày!
Thứ Năm, 26 tháng 3, 2015
KHÊU GIẤC MƠ
Rón rén khuya đêm khêu giấc mơ
Trăng treo cao thẳm ánh xanh lơ
Ảo huyền tiên giới lồng hoa gấm
Mướt mát đào nguyên rung tiếng tơ
Nhịp gió đu cây xao xác lá
Mái chèo khua sóng vuốt ve bờ
Nụ hôn mộng mị rơi bên gối
Ấm áp hương nồng gieo ý thơ...
Phong Chaunam SẮC CỦA MÀU MƠ
Có phải đây màu của ước mơ
Trong như ngọc bích sáng xanh lơ
T1m chùm hoa khế chen đầy nhánh
Rực rở vàng tươi kén ướm tơ
Thuyền lam ghé bến buông gác mái
Xác lá chiều thu rụng đỏ bờ
Phòng the xám nhạt thừa chăn chiếu
Tiếc mảnh trăng mờ treo ý thơ
namphong
Có phải đây màu của ước mơ
Trong như ngọc bích sáng xanh lơ
T1m chùm hoa khế chen đầy nhánh
Rực rở vàng tươi kén ướm tơ
Thuyền lam ghé bến buông gác mái
Xác lá chiều thu rụng đỏ bờ
Phòng the xám nhạt thừa chăn chiếu
Tiếc mảnh trăng mờ treo ý thơ
namphong
________________________
Đêm dài trở giấc vỡ niềm mơ
Tiếng nỉ non buồn khuya lắc lơ
Trăng chiếu song thưa xuyên mái chái
Gió lùa cửa hẹp chạm mành tơ
Canh thâu đối bóng sầu thiêu dạ
Thuyền lạc dòng trôi chửa định bờ
Bất kể cuộc đời bao nghịch cảnh
Tạm vào face book thả hồn thơ.
Nguyễn Đắc Thắng
20150327
_____________________________
Cao Linh Tử Họa:
MƠ TIÊN
Chàng khờ thiu thỉu đắm trong mơ
Lạc chốn đào nguyên khó bỏ lơ
Tiên nữ đang hồn nhiên tắm suối
Trăng già vẫn cắm cúi se tơ
Hương bay phảng phất xuyên râu tóc
Khách đứng ngơ ngơ dõi vực bờ
Chợt nhớ người xưa cùng mộng tưởng
Hồng trần trở gót xuất hồn thơ.
Cao Linh Tử
27/3/2015
Lạc chốn đào nguyên khó bỏ lơ
Tiên nữ đang hồn nhiên tắm suối
Trăng già vẫn cắm cúi se tơ
Hương bay phảng phất xuyên râu tóc
Khách đứng ngơ ngơ dõi vực bờ
Chợt nhớ người xưa cùng mộng tưởng
Hồng trần trở gót xuất hồn thơ.
Cao Linh Tử
27/3/2015
Thứ Tư, 25 tháng 3, 2015
KHÔNG NGỦ ĐƯỢC
Mắt thì thao láo hệt bi ve
Ê ẩm như là bị rớt khe
Ngáp xuống ngáp lên đau cổ họng
Xoay nghiêng xoay ngửa nhức xương vè
Trời lem nhem ướt như dầm nước
Đất dính dấp loang giống vãi chè
Nhức nhối thân già mùa mưa bụi
Mắm môi mắm lợi đợi sang hè.
HOẠ
Chả hay có đợi được sang hè?
Sáu bảy tuổi rồi vẫn khỏe de
Nhớ chuyện yêu đương lòng thổn thức
Nghĩ về chăn gối dạ đâu chê
Thân này tuy thế còn sung sức
Mắt vẫn dọc ngang lắm kẻ mê
Xem ra thiếu nữ còn thua tớ
Tớ chẳng bi quan,đợi tới hè.
HÈ
(hoạ lại theo vần anh Vĩnh Long)
Bà lão ung dung ngóng đợi hè...
Yêu đương chuyện ấy đã cho de
Lo thân khuya sớm còn chưa khẳm
Chăm cháu đêm ngày đố dám chê
Thanh thản gió mây đằm giấc mộng
Thong dong trời đất đắm cơn mê
Được thua lòng chả so đo nữa
Nghe thoáng đâu đây cuốc gọi hè..
Thứ Ba, 24 tháng 3, 2015
BÍ QUYẾT SỐNG LÂU VÀ SỐNG KHIOẺ
Bí quyết sống lâu và sống khỏe
Bí quyết sống lâu và sống khỏe
Vietsciences-Trần Anh Kiệt – Tề Quốc Lực – Phan Văn Các 16/06/2010
Thứ Hai, 23 tháng 3, 2015
Chủ Nhật, 22 tháng 3, 2015
ĐỪNG RA PHỐ NỮA
ĐỪNG RA PHỐ NỮA
Tôi lớn lên cùng cây cỏ lá hoa của phố phường HÀ NỘI.KHI HỌ CHẶT CÂY tuy đau lòng nhưng tự nhủ: họ sẽ giồng cây đẹp hơn, không bị đổ khi giông bão... Và nghĩ đó cũng là lẽ tự nhiên.
Nhưng khi HỌ TRỒNG LẦM CÂY, thì tôi cũng như bao người dân đau như bị lừa đảo vậy. Buồn qua thể , ngồi viết linh tinh
Hoá ra họ chả coi dân là cái đinh gì...
Đây chỉ là nỗi lòng một người dânHà nội
-------///---//-----
Thứ Bảy, 21 tháng 3, 2015
Thứ Năm, 19 tháng 3, 2015
Thứ Tư, 18 tháng 3, 2015
Thứ Ba, 17 tháng 3, 2015
VIDEO NNB CHÚC TẾT CỤ BÙI
VIDEO NNB CHÚC TẾT CỤ BÙI
NHẤN VÀO ĐƯỜNG LINH DƯỚI ĐÂY ĐỂ XEM TRONG FACEBOOK
Chủ Nhật, 15 tháng 3, 2015
Bài nên đọc VỀ LỄ HỘI CHÉM LỢN :ĐOÀN THƯỢNG LÀ TÊN TƯỚNG CƯỚP
Bài cóp tù blog NÓI LIỀU :
TƯỚNG QUÂN ĐOÀN THƯỢNG LÀ AI?
(Tài liệu sưu tầm từ Tintuc 24h và ĐVSKTT)
1. THÀNH HOÀNG LÀNG NÉM THƯỢNG LÀ TƯỚNG CƯỚP
Hàng năm vào ngày 05 và 06 tháng giêng, làng Ném Thượng (bây giờ là Phường Khắc Niệm) diễn hội CHÉM LỢN “nhằm tưởng nhớ công ơn ngài Đoàn Thượng sau khi đánh thắng giặc, ngài đã về đây giết lợn khao quân. Người dân làng đã vinh danh ngài là thành hoàng làng và lễ hội là để tưởng nhớ vị thành hoàng làng này”.
Thứ Bảy, 14 tháng 3, 2015
Thứ Sáu, 13 tháng 3, 2015
ĐƯỢC SỐNG MỚI LÀ CÁI CON NGƯỜI CẦN NHẤT
NHỮNG LỜI NÓI của Người Già

Có một tổ ấm của riêng ta, chưa đến lúc chết, xin nhớ muôn ngàn lần chớ bỏ mất nó đi.
Có một người bạn đời thân thiết, phải cùng đối đãi và chăm sóc tốt cho nhau.
Có một cái thân thể, tự mình phải biết bảo trọng, có một cái tâm thái tốt, tự mình vui sướng!
Chúng ta đã già rồi! Nhưng mà hiện tại sức khoẻ vẫn còn tốt, đầu óc hãy còn minh mẫn, già rồi trông cậy vào ai! Phải phân chia ra nhiều giai đoạn mà nói.
Giai đoạn thứ nhất
Sau khi đã về hưu, tuổi từ 60 đến 70, sức khoẻ cũng như điều kiện hãy còn tốt. Thích ăn gì thì ăn, thích mặc gì thì cứ mặc, thích chi đùa gì thì cứ chơi đùa, chẳng nên tự bạc đãi mình, vì những ngày giờ này sẽ không còn là bao lâu nữa, cần phải nắm lấy (cơ hội). Nắm giữ một ít tiền, giữ lại căn nhà, biết tự an bài tốt cho con đường sau cùng của mình.
Tình trạng kính tế của con cái được tốt là của chính chúng, con cái hiếu thuận là phẩm hạnh tốt của chúng.
Chúng ta chẳng nên cự tuyệt sự giúp đỡ của con cái, không nên cự tuyệt sự hiếu kính của chúng. Nhưng quan trọng nhứt là phải biết tự nương tựa vào chính mình, tự an bài tốt cho sinh hoạt của chính chúng ta.
Giai đoạn thứ hai
Qua hết đoạn tuổi bảy mươi (tức ở vào tuổi bát tuần) mà không có bệnh hoạn gì, cuộc sống hãy còn được tự do, đó là không có những vấn đề gì lớn xảy ra, nhưng phải nên nhớ rằng mình đúng làđã già rồi, thể lực và tinh lực sẽ không còn tốt nữa, các phản ứng tự nhiên của mình cũng sẽ từ từ xấu đi.
Nên ăn cơm chậm lại để đề phòng mắc nghẹn; điđứng cần chậm lại để đề phòng bị té ngã.
Chẳng nên tranh hơn người, cần biết tự chăm sóc cho chính bản thân mình!
Đừng nên đi "quán xuyến" việc này việc kia, lo lắng sinh hoạt của con cái. Có người còn đi giữ cháu nội cháu ngoại nữa.
Cần phải biết "ích kỷ" một chút để, tự chăm sóc, trông coi chính mình.
Mọi việc phải biết để cho nó hoà theo tự nhiên, phải làm tí công việc quét dọn rác, phải biết cố gắng giữ gìn cho cái trạng thái sức khoẻ của mìnhđược lâu dài hơn.
Để cho cái năng lực tự chủ về cuộc sống của mình có thể kéo dài thêm, không phải nhờ vào sự chăm sóc của người khác, thì có phải là tốt hơn không?
Giai đoạn thứ ba
Sức khoẻ đã suy yếu rồi, phải cần đến người giúp chăm sóc cho mình, việc này nhất định phải được chuẩn bị từ trước, tuyệt đại đa số con người ít ai tránh khỏi được cái cửa ải này.
Phải biết điều chỉnh tốt cho lòng mình, phải biết thích ứng với hoàn cảnh, sinh lão bịnh tử, với cái Tử là cái việc thường tình của đời người.
Ta cứ thản nhiên mà đối diện với nó, vì đó là cái đoạn cuối của đời người, chẳng có gì mà phải sợ nó, đã có chuẩn bị trước rồi, thì chẳng có chi mà cảm thấy phải khó chịu.
Hoặc là vào viện dưỡng lão, hoặc là mướn ngườiđến nhà trông coi chăm sóc cho mình, lượng sức lượng tình mà làm, nhất định là phải có biện pháp.
Nguyên tắc là chẳng nên "làm khổ" con cái của mình, đừng để con cái mang nặng cái tâm lý không tốt, làm thêm nhiều công việc nhà, gánh nặng thêm sự tốn hao tài chánh hạn hẹp của gia đình.
Tự mình phải biết khắc phục thêm một chút, cái cuộc đời nầy của mình, cái gì khổ, cái gì khó khăncũng đã qua rồi, hãy tin tưởng rằng cái đoạnđường nhân sinh cuối cùng cũng sẽ dễ dàng mà bước qua.
Giai đoạn thứ tư
Đầu óc ta minh mẫn, bệnh tật đeo mang không cách nào thoát khỏi, lúc mà cái phẩm chất của sinh mạng đến điểm tệ hại nhất, phải biết dám đối diện với cái chết, cương quyết không để người nhà phải lao khổ tái cứu sinh, không để bà con thân hữu phải chịu hứng chịu những hao tốn vô ích.
"Già rồi" trông cậy vào ai? Chính mình, chính mình, lại vẫn là chính mình.
Già rồi thì phải làm sao?
Tại sao lại có cái ý nghĩ nầy, đó là do bởi tôi luôn nhận thấy, người già trên 80, không cần phải hạn chế đồ ăn của họ phải thanh đạm, cũng không cần phải giảm cân, ăn được là quan trọng nhất
Muốn ăn gì thì cứ ăn, có thể cho là ăn được những món ngon của thế gian nầy, để cho cuộc sống càng thêm vui sướng và thích thú. Hạn chế người già không được làm cái nầy, ăn cái kia là đi ngược lại cái nhân tính của con người, mà lại cũng chẳng có gì gọi là căn cứ khoa học cả.
Trên thực tế, càng ngày càng có nhiều hiển thị chứng cứ của khoa học là, người già cần ăn ngon thêm một chút, cần mập thêm một tí, để cho cơ thể họ có thêm năng lực để đối kháng bệnh tật, đối kháng tính trầm cảm.
Tôi mong ước là, các cụ lão niên đều có thể hưởng thụ được sự tốt đẹp của đoạn cuối con đường nhân sinh của chính mình, mà không phải lưu lại bất cứ một điều gì hối tiếc.
Có thể cũng đừng kỳ vọng chờ đợi để lại cho thế hệ kế tiếp.
*********
Lời kết luận:
Câu nói đúng của tục ngữ: "Biết lo về tài chánh thì không nghèo, có kế hoạch thì không rối rắm, có chuẩn bị thì không bận rộn". Chúng ta với tư cách là lão niên "dự bị quân" đã có ý tốt chuẩn bị hay chưa?
Chỉ cần sự việc chưa xảy ra, phải có chuẩn bị cho tốt, sau nầy sẽ khỏi phải lo lắng cho cuộc sống ở tuổi xế chiều.
Thứ nhất: Lão Kiện (luôn khoẻ mạnh )
Sự chuẩn bị trước tiên là cái khả năng làm cho sức khỏe tốt ở tuổi già, ngày thường cần chú ý đến "tam dưỡng":
1-ăn uống dinh dưỡng,
2-chú trọng bảo dưỡng,
3-phải biết tu dưỡng.
Thứ hai: Lão Cư ( có chỗ ở chắc chắn )
a/- Đối với sự việc cùng con cháu ở chung, phải rán nhẫn nhịn bằng cách im hơi lặng tiếng trong cuộc sống, chi bằng
b/- Vui sống hưởng thụ với cuộc sống đơn lẻ độc thân, bất luận là trong thành phố hay khu ngoại ô, những nơi thích hợp cho chính bản thân mình, đồng thời là nơi có những quán ăn gần nhà mà mình ưa thích nhứt.
Thứ ba: Lão Bổn ( có vốn liếng riêng )
- Đã nuôi dưỡng được con cái, mà không thể có cách nào để dưỡng già. Là cha mẹ của người ta thì phải nhớ biết tự lập tự cường, chưa vào trong quan tài thì đừng bao giờ chia gia sản.
Thứ tư: Lão Hữu ( có bạn bè )
- Có được một người bạn tốt, người hảo hữu cùng ăn chung và người bạn đời đều quan trọng như nhau, bình thường cần phải biết kết rộng thiện duyên, nhận thức nhiều về các loại bằng hữu, làđể hưởng thụ được cái bí quyết của nhân sinh.
Nói tóm lại, dù bạn là một trường thọ lão ông hay lão phụ, cuối cùng, bạn cũng chỉ là một con người.
Cái câu nói nầy thật không bi thiết chút nào, lại cũng không có gì phải lo sợ, hoàn toàn do bạn tự an bài cách sống như thế nào, để coi bạn có hay không có cái tâm lý thành thục, có yêu thích cái gì đó thì rất đáng để bạn trực tiếp đi làm.
Có được cái sức khoẻ tốt hay hạnh phúc, cũng đừng hy vọng để lại cho con cái.
Các lão bằng hữu ơi, cần phải ghi nhớ là chúng ta đều là những con người của cái thế hệ cuối cùng hiếu thuận với cha mẹ, lại cũng là những con người của cái thế hệ thứ nhất bị con cái bỏ rơi.
Xin đừng có "nhân tại thiên đàng, tiền tại ngân hàng", cái gọi là "một mình rất buồn tẻ", "già rồi mà chẳng có ai phục dịch", những tín hiệu phiến diện v.v và v.v... đã là những câu nói lỗi thời từ lâu rồi.
Hãy nhận thức cách rõ ràng là: tiền tài, giàu sang chỉ là những số tự mà thôi, danh lợi cũng chỉ là một đoản kỳ tạm hư vinh, cuộc sống mới đúng là cái toàn diện của đời người,
Hãy là cái người "vui sống hưởng thụ cái cảnh già độc thân", thì cuộc đời mình sẽ có những mùa Xuân rực rỡ trở lại, với chính mình, điều kiện là: thân thể cường tráng, có tiền, có thì giờ, có bạn bè, lại cũng có cái không gian chuyên thuộc của riêng mình.
Có đủ sức độc lập tự chủ, có được cái lạc thú nhân sinh, chắc chắn là tự mình cung cấp cho mình cái công đức tối đại vậy.
Tác giả : Không rõ tính danh
Thứ Năm, 12 tháng 3, 2015
Thứ Tư, 11 tháng 3, 2015
Thứ Ba, 10 tháng 3, 2015
Thứ Hai, 9 tháng 3, 2015
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)
















