Thứ Ba, 3 tháng 4, 2018

HÃY CỨ -

HÃY CỨ

Rồi biết gió về vòm biếc xa
Giọt gianh mưa bụi rỏ thềm nhà
Biết tình bèo bọt bèo bọt lắm
Một khắc giờ tan mấy kiếp hoa?

Đã biết mây bay tót đỉnh trời
Hạt sương ngọn cỏ lặng lờ rơi
Thoáng vòng tay ấm còn nồng ấm?
Khi mảnh tình xa mãi chia rời?

Cũng biết là yêu rất đủ đầy
Vẹn tình lọn nghĩa với nhau đây
Ngàn muôn cách bức vô hình ấy
Ngần ấy tơ vương có đắm say?

Đã trót nặng đeo nợ phận duyên
Kể chi hồn Thục, nét thuyền quyên
Yên thân ai chốn cơm gạo ấy
Vương lỗi ái ân bởi yếu mềm...

Sợ gió, sợ mây... sợ chính mình
Khư khư ôm chặt bả hư vinh
Nay mai vùi xuống ba tấc đất
Liệu có còn chăng những cuộc tình!

Nếu đã dám yêu. Hãy cứ yêu
Vút cao ngọn gió những cánh diều
Cần gì hẹn bể thề non nhỉ
Hãy cứ bồng bềnh, cứ phiêu diêu...

Hat Cat
02/04/2016
--------/******___\__
Tenzin Dangtso
HÃY CỨ
Chẳng biết gió về nơi chốn xa,
Đâu biết mưa đậu mái gianh nhà,
Đâu biết tình kia bèo bọt lắm,
Mấy kiếp hoa chờ chút hoan ca?
Mây cứ bay bay chót đỉnh trời,
Hạt sương nhành cỏ cứ chờ rơi,
Vòng tay xa xôi vẫn nồng ấm,
Tôi vẫn lặng chờ ngắm tình trôi.
Cứ ngỡ rằng yêu sẽ đủ đầy,
Rằng tình rằng nghĩa trọn ngay đây,
Rằng không khoảng cách, không xa lạ,
Rằng luôn bên nhau đậm đắm say.
Nợ phận tơ duyên, nợ chữ tình,
Nợ duyên kiếp cũ, nợ thuyền quyên,
Nợ cái âu lo nồi cơm gạo,
Tâm luôn ấm nóng một bóng hình!
Chả phải lo ai, chả sợ mình,
Buông tay, gạt bỏ mọi hư vinh,
Cho dù thân sâu ba tấc đất,
Hồn vẫn trải theo những mối tình.
Ta đã yêu đây, ta đang yêu,
Ôm trọn không gian sáng cùng chiều,
Thả hồn sâu thẳm trên sóng cả,
Bồng non bềnh nước… ta đang yêu.

Không có nhận xét nào :