Thứ Bảy, 14 tháng 4, 2018

THÔI ĐỪNG

THÔI ĐỪNG

Thôi đừng khóc nữa tôi ơi! 
Trời tây nắng đã tắt rồi còn đâu
Gian truân bạc phếch cả đầu
Sầu đau hố đã khoét sâu giữa lòng
Những mong về với hư không
Thoát cơn bĩ cực cố cùng, tôi ơi! 

Chạy đâu cho thoát khỏi trời
Nước nào mà chẳng trôi xuôi bập bềnh
Thế thời bạc nghĩa cạn tình
Khắp trong thiên hạ, phải mình ai đâu.

Có đau cũng chỉ mình đau
Một đời ngu dại nát nhàu như dưa.
Khép mình cho đỡ bơ vơ
Khép mùa cho rụng cánh vờ mé ao
Rào mây lại quấn gai rào
Đất trời ai biết thấp cao nỗi mình?

Cũng cười cho hở răng nanh
Cũng vi vi gió, cũng bồng bềnh mây
Giấu đơn côi, ngậm đắng cay
Bồ hòn ngọt lịm tháng ngày gai chông

Ơi mênh mông. Hỡi mênh mông
Chốn hồng hoang hãy mở lòng hồng hoang! 

Hat Cat 14/04/2016

2 nhận xét :

A Tám Le nói...

Tháng này chẳng có mưa ngâu
Thôi đừng khóc nữa tình sầu trăm năm...

Đến Đỗ Văn nói...

DVD sang thăm nhà, được thưởng thức bài lục bát hay, đẫm suy tư cuộc đời...
DVD cảm ơn và chúc nữ sỹ an lành!

http://afamilycdn.com/k:SJJhCH3U8lLbwLDoWs1S4n4O8zi4y/Image/2016/01/thac-nuoc-ky-la-4-4e52f/thacnuockyla.gif