Thứ Bảy, 2 tháng 6, 2018

GỌI ĐÊM TRỞ GIÓ - Bài thơ HIẾM , LẠ. Bùi Đồng

Mình ngấm bài thơ này...cái ngấm của giọt rượu nồng vô tình rơi xuống tờ giấy thấm là mình,rồi cứ lặng lẽ lan rộng ra mà bản thân ta cứ mặc kệ cho nó xâm chiếm,lan toả .
          Mải trách cơn gió quá vì nó làm cho tác giả thổn thức,trống vắng,đơn lẻ,mong đợi về một điều mơ hồ đâu đó.
Thơ cũng chính là người,người sao thơ vậy nên khi đọc bài này mình cứ thấy trân trọng,thân thuộc,thương mến tác giả . 
           Cũng cám ơn cơn gió lạnh mà ta mới được đọc bài thơ đằm đến vậy .
      Gió sao không lùa mé tây .
       Cái phía nhà em không có cửa .
      Mà cứ lọn dai , lọn dài buốt giá .
      Len qua kính mà run .
Thương lắm,câu hỏi tưởng chừng vội vàng vô lý càng xót xa hơn vì câu giải thích cũng đơn giản đến độ cho người đọc bật ra tiếng thở dài đồng cảm : cái phía nhà em không có cửa ! Trời ạ,căn nhà trống vắng của người thiếu phụ,trống vắng đến tuềnh toàng mà gió tây thì nóng lắm...đến một cơn gió nóng cho căn nhà bớt lạnh cũng không có . 
Tôi chợt hỏi tác giả là ai,thế nào mà lại có cách biểu đạt thành công,sâu lắng,nặng đến vậy ?
      Ở đâu, ơi ngàn thương
       Đi đâu,ơi vạn nhớ 
Tiếng gọi vô thanh  bật ra từ cõi hoài vọng nghe da diết,kích thích đến tận cùng thương mến của người đọc.Bất giác ta bỗng thành tác giả,hoà cùng nỗi khắc khoải của tác giả : ơi ngàn thương vạn nhớ .
    Nẻo về tàn lá cỏ
    Lối sang mờ màn mưa...
Bao nhiêu hy vọng,những điều thầm ước mong manh đến đây tắt hẳn,một cõi cho ai đi về cũng bị chặn lại bởi lá úa,mưa tàn ! Thôi rồi,tình cảm người đọc như bị cú hích cuối cùng về nơi thương cảm . 
Ta bỗng dưng không còn là mình nữa,ta bị thơ ngấm đẫm,ta bị thơ chuốc say...để buồn không ra buồn,say chả ra say của trạng thái ngộ tình .
        Gió thốc ngược gối giường trống vắng
   Đông mình em cây đường lập cập
    Đông mình em sương muối buốt khuya 
      Đến đây người đọc lại bị dụ vào tử huyệt lần nữa . Mặc dù biết thiếu phụ một mình rồi nhưng lặp từ : đông mình em làm dâng lên sự cô đơn đến chua xót tàn khốc . Cái cây run lập cập kia,làn sương muối đùng đục buốt giá ấy có khác nào tâm trạng người? 
        Bất giác ta nhớ bài ĐÊM ĐÔNG và lần nữa buông tiếng thở dài đồng cảm .
.........
Hù doạ đêm mồ côi . 
       Đêm mồ côi hay tác giả mồ côi hoặc nhân vật mồ côi đây ???
Chắc cả tôi nữa cũng đang mồ côi cùng bài thơ hiếm lạ .

( bài cop từ trang Thơ văn Đặng Xuân Xuyến )



Bùi Đồng 
3/176 Phan Đình Phùng - Nam Định  
ĐT 0902192 804

Không có nhận xét nào :